Linh Hồ Tinh Phong là cao thủ đứng đầu trong thế hệ trẻ nhà họ Linh Hồ cũng là người đầu tiên đạt đến cảnh giới hóa kình tiểu tông sư.
Chỉ có trở thành tiểu tông sư mới được xem như có tư cách bước vào con đường trở thành tông sư.
Trước mặt mọi người, Linh Hồ Mộc Thanh đứng đó, việc Linh Hồ Tinh Phong đạt đến cảnh giới hóa kình tiểu tông sư cũng là do hắn ta truyền ra, nên đương nhiên hắn ta cũng trở thành cánh tay đắc lực quan trọng nhất của Linh Hồ Tinh Phong.
“Anh Mộc Thanh, anh nói xem, sau khi đại sư huynh ra ngoài thì sẽ trừng trị tên người dưng kia thế nào? Lột da hay là bào cách*?”, một cô gái xinh đẹp đứng bên cạnh Lênh Hộ Mộc Thanh cười tươi hỏi.
*Một cách tra tấn cổ xưa, dùng sắt đã nung nóng đốt da người
“Ha ha ha, cái này thì anh cũng không biết nhưng đại sư huynh đã nói là muốn chặt đứt tay chân hắn rồi ném vô trong núi cho sói ăn!”, Linh Hồ Mộc Thanh hung ác nói.
“Cho sói ăn à, cho sói ăn cũng chẳng thú vị gì cả, hay là dùng bào cách đi, em nhớ trong nhà vẫn có bộ dụng cụ để bào cách mà, đến lúc đó lấy thử xem, dám cướp phụ nữ với đại sư huynh thì bị xử lý thế nào cũng đáng đời!”
Cô gái cười vui vẻ nói, những người đàn ông nhà Linh Hồ xung quanh cũng không kiềm được mà im như ve sầu mùa đông
Cô gái này tên là Linh Hồ Ngọc Nhu, cái tên rất dịu dàng nhưng những người hiểu rõ cô ta đều biết đây là một cô gái vô cùng tàn nhẫn.
Trước đây, đã từng có một gã đàn ông xúc phạm cô ta mà không may bị bắt được, cô gái này đã dùng dao phanh thây mổ bụng đối phương rồi để máu chảy ba ngày ba đêm đến chết, vô cùng tàn nhẫn.
Thế nhưng ở gia tộc Linh Hồ, người Linh Hồ Ngọc Nhu tôn sùng nhất là Linh Hồ Tinh Phong. Thậm chí còn tự mình tuyên bố rằng chỉ cần Linh Hồ Tinh Phong đồng ý thì đều có thể lên giường với cô ta mọi lúc.
Đương nhiên đây chỉ là mộng tưởng của cô ta mà thôi, Linh Hồ Tinh Phong chỉ yêu mỗi một mình Linh Hồ Uyển Nhi.
Gia tộc Linh Hồ vốn không phải người cùng huyết thống, một gia tộc lớn rất phức tạp.
“Rắc rắc…”
Cửa phòng bị đẩy ra, một người đàn ông mày kiếm, mắt sáng, dáng người cao ráo khỏe mạnh, cả người khí chất bình tĩnh thản nhiên bước vào.
“Đại sư huynh!”
Mọi người đồng loạt làm lễ, Linh Hồ Tinh Phong không thích người khác gọi mình bằng xưng hô nào khác ngoài đại sư huynh.
Như vậy, chỉ cần mỗi người biết hắn ta là đại sư huynh của gia tộc Linh Hồ thì đều sẽ hiểu ngầm hắn ta chính là người đứng đầu trẻ tuổi nhất của gia tộc Linh Hồ.
Có thể nói Linh Hồ Tinh Phong đã tạo vị thế từ rất sớm để phát triển gia tộc Linh Hồ trong tương lai!
“Chúc mừng đại sư huynh, chúc mừng đại sư huynh! Đại sư huynh sau này chắc chắn sẽ dẫn đầu giới võ đạo Hoa Hạ!”, Linh Hồ Ngọc Nhu chạy đến, vẻ mặt sùng bái nịnh nọt.
Hiện giờ không thể nhìn ra cô gái này là người lúc nãy đã nói muốn xem hình phạt bào cách.
“Ha ha ha…”
Linh Hồ Tinh Phong khẽ vỗ nhẹ tay Linh Hồ Ngọc Nhu, ý nói cô ta không cần phải ôm chặt cánh tay mình như vậy, rồi cười nói tiếp đón mọi người: “Các sư đệ không cần khách sáo, cố gắng tu luyện, mọi người đều có thể trở thành tông sư!”
Rõ ràng chỉ mới đạt đến tiểu tông sư nhưng lại bị hắn ta nói thành tông sư, nhưng cũng không ảnh hưởng đến mọi người nịnh nọt, Linh Hồ Tinh Phong đi về phía trước, mọi người theo đuôi đi sau.
Ra ngoài sân lại nhìn thấy treo khăn đỏ mừng chuyện vui, trên mặt hắn ta lóe lên sự tàn nhẫn.
“Mộc Thanh, tên tép riu kia ở đâu? Dẫn anh đến gặp hắn!”
Linh Hồ Mộc Thanh khẽ nhướng mày: “Đại sư huynh, ngày đó, lúc em tìm được anh xong, quay về đã bắt đầu tìm tên nhãi đó, qua ba ngày rồi, đến giờ cũng chưa gặp được hắn”,
“Mất tích rồi sao?”, Linh Hồ Tinh Phong hơi nhíu mày.
“Hừ, em nghĩ là có khi là tên nhãi đó nghe danh đại sư huynh, sợ hãi quá rồi chạy trốn cũng nên, ba ngày nay, có khi đã rời khỏi núi rồi, xem như hắn gặp may”, Linh Hồ Ngọc Nhu hừ giọng nói.
“Nếu vậy thì tốt, nhưng dù là trốn ở đâu đó, anh cũng tìm bắt được hắn!”
Linh Hồ Tinh Phong bình thản nói nhưng cũng mang đầy sát khí: “Mọi người bận việc riêng thì đi đi, anh đến gặp Uyển Nhi!”
Mọi người dần tản đi, nhưng Linh Hồ Mộc Thanh và Linh Hồ Ngọc Nhu thì vẫn nán lại đây.
Mọi người đi hết rồi, Linh Hồ Ngọc Nhu không nhịn được nữa mà nói: “Hừ, chị Uyển Nhi cũng thật là, biết rõ đại sư huynh một lòng một dạ với mình mà vẫn ra ngoài kiếm rể, đúng là quá đáng! Em thấy là do cụ tổ chiều chị ấy quá nên chị ấy muốn làm gì thì làm!”
“Được rồi, cụ tổ không phải người để em bàn luận đâu, lỡ truyền đến tai ông ấy thì không tốt cho em đâu!”
Linh Hồ Tinh Phong đi trước, hai người đi theo sau, cùng đi về phía nhà chính.
Đường đến nhà chính cũng không quá xa, họ đã thấy một người xinh đẹp mỹ lệ đang tới gần.
Linh Hồ Uyển Nhi vừa từ khu vực cấm địa trở về, ở đó cô ta nghe thấy tiếng gươm đao rất khẽ và nhẹ chứ không sắc bén như mấy đêm hôm trước từng nghe thấy.
Điều này khiến trong lòng cô ta hoài nghi, có một suy nghĩ bạo dạn nảy lên trong lòng, tiếng gươm đao đó chính là của Diệp Hạo truyền ra.
Suy nghĩ này khiến cô ta mừng rỡ, nếu đúng là như vậy thì chứng tỏ Diệp Hạo không bị gì cả, cũng có thể anh đã thỏa thuận gì đó với lão quái vật bên dưới.
Thậm chí còn có thể khiến lão quái vật dạy võ công cho anh, suy nghĩ này cô ta luôn giữ trong lòng, vẫn chưa nói cho cụ tổ Linh Hồ.
“Uyển Nhi, đã nhiều ngày không gặp, em lại càng đẹp hơn rồi!”, Linh Hồ Tinh Phong còn chưa xuất hiện mà đã nghe thấy tiếng.
Trong mắt tràn ngập ái mộ, mỗi lần gặp được Linh Hồ Uyển Nhi, cả người hắn ta như tỏa ra tình yêu nồng cháy.
Linh Hồ Ngọc Nhu ở đằng sau lén bĩu môi, trong lòng rất ghen tị, khi nào thì Linh Hồ Tinh Phong mới đổi xử với cô ta như vậy đây!
Linh Hồ Uyển Nhi đang suy nghĩ thì nghe thấy giọng nói, nhìn lên thì thấy là Linh Hồ Tinh Phong, trong lòng liền cảm thấy chán ghét.
Cô ta không thích Linh Hồ Tinh Phong, còn có phần ghét hắn ta, cứ cảm thấy sự yêu mến của Linh Hồ Tinh Phong đối với mình mang theo mục đích nào đó.
Nhưng tất cả đều là người cùng gia tộc, ngoài mặt cũng phải cư xử lịch sự .
Linh Hồ Uyển Nhi cười khách sáo: “Linh Hồ Tinh Phong, nghe nói anh đã đạt đến cảnh giới tiểu tông sư rồi, chúc mừng anh!”
Người khác đều gọi hắn ta là đại sư huynh nhưng Linh Hồ Uyển Nhi trước giờ đều không gọi vậy, cô ta cũng là cô chiêu mà.
“Ha ha ha… Không đáng nhắc đến, không đáng nhắc đến đâu!”
Linh Hồ Tinh Phong cười lớn, khiêm tốn nói: “Uyển Nhi, anh nghĩ cũng không bao lâu nữa là em cũng đạt được rồi, đến lúc đó anh sẽ bị em đánh bại thôi!”
“Nào dám, người giỏi đứng đầu, thực lực của anh, mọi người đều thấy rõ, có thể làm người đứng đầu trong thế hệ lớp trẻ của gia tộc Linh Hồ!”
Trong mắt Linh Hồ Tinh Phong có vẻ vui mừng, chẳng lẽ Lệnh Hồ Uyển Nhi cảm thấy hắn ta đã đột phá rồi nên đã thay đổi thái độ với mình sao?
Hắn ta vẫn nên khiêm tốn chút, Linh Hồ Ngọc Nhu mở lời: “Chị Uyển Nhi nói đúng đó, vốn dĩ đại sư huynh chính là người đứng đầu gia tộc Linh Hồ, đại sư huynh không cần khiêm tốn đâu!”
“Ha ha ha, được rồi, Uyển Nhi nói gì thì là như vậy, chắc chắn anh sẽ nghe theo!”
“Không dám, tôi làm gì có tư cách đó chứ!”, Linh Hồ Uyển Nhi cười nhạt.
Lúc này, Linh Hồ Tinh Phong chỉ vào mấy dải khăn đỏ: “Uyển Nhi, anh nghe nói em muốn cưới chồng, có người bức ép em sao?”
“Em nói cho anh đi, chắc chắn anh sẽ đòi lại công bằng cho em!”
Hắn ta nói rất khéo, trực tiếp khẳng định Linh Hồ Uyển Nhi bị ép buộc, muốn xem thử đối phương trả lời thế nào.
Hắn ta trầm giọng nói: “Uyển Nhi, chuyện này đùa không vui đâu, em biết sự chân thành của anh đối với em thế nào mà, em cứ nói sự thật anh sẽ không để em bị oan ức!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất