Cho dù Phòng Đông Thịnh đã cùng ông ta dùng bữa thì thế nào? 

             Có rất nhiều doanh nhân trong thành phố Cảng đã dùng bữa với ông ta, việc này không nói lên điều gì, nhưng Phòng Đông Thịnh lại nói ra trong tình huống này, nếu như bị người có tâm lợi dụng, cũng đủ để bôi nhọ ông ta. 

             Về phần gọi điện thoại, nếu Phòng Đông Thịnh có thái độ tốt, có lẽ có thể cho ông ta một cơ hội, nhưng vì hành động ngu ngốc vừa rồi nên ông ta sẽ không lưu chút thể diện nào 

             Từ phía sau Trần Phược Dương có hai cảnh sát bước ra, đeo còng số tám sáng loáng cho Phòng Đông Thịnh. 

             Phòng Đông Thịnh giãy dụa kịch liệt, nhìn thấy Hàn Tuyết, khuôn mặt lập tức trở nên hung dữ: “Là cô, tôi biết rồi, là cô vu oan cho tôi, Hàn Tuyết , tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu”. 

             “Tổng giám đốc Phòng, ác giả ác báo, nửa đời còn lại ông cứ ở trong tù hối lỗi cho tốt đi”, Hàn Tuyết lạnh lùng đáp. 

             “Cô đợi đó, Công nghệ Tuyết Phàm các cô không phá sản thì tôi không phải là họ Phòng, tôi nhất định sẽ…” 

             Phòng Đông Thịnh chửi ầm lên, nhưng lời còn chưa kịp nói xong thì trong giây lát đã run cầm cập khi thấy Trần Xuyên đang đứng trong một góc. 

             Mà Trần Xuyên lúc này đang bế một bé gái trên tay, là Nhu Nhu con gái của anh ta. 

             “Ha ha ha…”, Phòng Đông Thịnh bỗng nhiên cười phá lên: “Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi, là Trần Xuyên cung cấp bằng chứng, tôi hận, tôi hận a…” 

             Phòng Đông Thịnh rống to, hai người cảnh sát gần như không thể giữ ông ta lại được, Phòng Đông Thịnh hiểu rằng chính Trần Xuyên là người đã đã giao nộp ra bằng chứng. 

             Nếu lần này những người phía sau ông ta không trấn áp được thì kết cục đang đợi ông ta chính là án ngồi tù mấy chục năm. 

             Càng quan trọng hơn là, ông ta cảm thấy người đứng phía sau mình có thể áp chế không nổi sự việc lần này, bởi ông ta không nhận được tin tức gì về vụ bắt giữ. 

             Phòng Đông Thịnh mặt xám như tro tàn! 

             Khuôn mặt cô thư kí nhỏ của Phòng Đông Thịnh lúc này đã tái nhợt vì sợ hãi, không thốt ra được lời nào. 

             Việc tiếp theo sẽ giao cho Trần Phược Dương phụ trách, tin tức Phòng Đông Thịnh bị bắt giữ đã nhanh chóng lan truyền trong giới kinh doanh của thành phố Cảng. 

             Đặc biệt là trong lĩnh vực làm đẹp, các loại tin đồn ùn ùn kéo đến, một số cơ sở thẩm mỹ đại diện cho sản phẩm của ông ta trong lòng lại càng hoảng loạn hơn. 

             Bởi vì có lời đồn trong sản phẩm đồ uống làm đẹp của ông ta có chứa chất cấm gây nghiện và ảo giác, nói trắng ra là sản phẩm đã được thêm ma túy. 

             Không đến nửa ngày, đã có người đến tòa án kiện ... 

             Y dược Hoành Bác, Hà Triển Long và các thành viên trong hội đồng đều tập trung tại văn phòng làm việc. 

             Nhìn những tin tức khác nhau trên tay, từng người đều lộ ra vẻ ngưng trọng, thậm chí có chút sợ hãi. 

             “Thực lực của Công nghệ Tuyết Phàm này cũng quá kinh người rồi, không ngờ lại sử dụng phương pháp này để phản kích Phòng Đông Thịnh”, giọng nói nghiêm nghị của Trần Hồng Bác vang lên. 

             “…” 

             Lại có một người hít sâu một hơi: “Công nghệ Tuyết Phàm đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người, một khi đã ra tay thì như khí thế sét đánh, lần này Phòng Đông Thịnh coi như xong đời rồi”. 

             “Ha ha ha, những chuyện này đều là nhờ người họ hàng kia của tôi, nếu như không có cậu ta, thì e rằng chúng ta bây giờ cũng đang vướng vào rắc rối này”, Hà Triển Long cười lớn. 

             “Tổng giám đốc Hà nói không sai, nhưng đây cũng là do Phòng Đông Thịnh gieo gió gặt bão, mặc dù thương trường như chiến trường nhưng vì kiếm tiền mà ông ta lại làm ra loại việc che dấu lương tâm đó, Phòng Đông Thịnh này bị bắt là rất đúng!”, một người khác bức xúc. 

             Từ sự việc Phòng Đông Thịnh bị bắt, lời nói của từng người đều như giậu đổ bình leo. 

             Lúc này, một người cau mày nói: “Các ông có để ý trong lần hành động này của Công nghệ Tuyết Phàm, người tên Diệp Phàm kia vẫn luôn không xuất hiện không”. 

             Tất cả mọi người đều nhíu mày, Hả Triển Long trầm giọng nói: “Ông nói đúng, lúc tôi cùng Hàn Tuyết đàm phán, chỉ thấy ba người, nhưng không gặp Diệp Phàm đó, cái này nói lên điều gì?” 

             “Có nghĩa là, anh ta không hề coi trọng mức độ cạnh tranh kinh doanh này?”, một người hỏi mang tính thăm dò. 

             Mọi người hít một ngụm khí lạnh, Hà Triển Long nói: “Ông nói cũng có lý, cuộc cạnh tranh thương mại lần này có vẻ mang thanh thế lớn nhưng trong mắt người ta có lẽ chỉ là một gợn sóng nhỏ mà thôi, các ông không biết ngày đó lúc Hàn Tuyết thương lượng điều kiện, dáng vẻ tự tin đó của cô ta khiến tôi không thể không khâm phục”. 

             Diệp Phàm bất giác càng trở nên mạnh mẽ và bí ẩn trong mắt họ. 

             Vẻ mặt của mọi người đều có chút nặng nề, bởi họ nhớ đến cảnh tượng chính mình làm khó Diệp Phàm trên thuyền ngày đó, không khỏi băn khoăn không biết sau này có bị trả thù hay không. 

             Lúc này, Trần Hồng Bác bật cười: “Mọi người không cần phải như vậy, các ông có phải là quên rồi hay không, Công nghệ Tuyết Phàm đã đồng ý gia nhập hội đồng chúng ta, tôi đề nghị Hàn Tuyết làm phó hội trưởng hội đồng, như vậy ban hội đồng có lẽ có thể phát triển càng nhanh càng lớn mạnh hơn”. 

             Trần Hồng Bác rất quả quyết, trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình. 

             Mọi người liếc nhau rồi đồng loạt gật đầu: “Tôi đồng ý với ý kiến của tổng giám đốc Trần!” 

             Cùng thời điểm Phòng Đông Thịnh bị bắt, Hàn Tuyết đã yêu cầu những người trong bộ phận quan hệ công chúng gặp gỡ một số người của giới truyền thông, các trang báo lớn bắt đầu chiến dịch định hướng dư luận. 

             Toàn bộ những nội dung không tốt đẹp về Công nghệ Tuyết Phàm trước kia đều tới từ Y dược Đông Thịnh và bị ác ý bôi đen. 

             Sau đó, Hàn Tuyết đã liên hệ với nhóm người Hà Triển Long, Hội đồng Y tế và Dược phẩm đã đưa ra tuyên bố sẽ kết nạp Công nghệ Tuyết Phàm vào hội đồng, khai trừ tư cách doanh nghiệp của Y dược Đông Thịnh, trở thành bệ phóng của Công nghệ Tuyết Phàm. 

             Sau sự lần này, Công nghệ Tuyết Phàm đã hoàn toàn tạo ra tiếng vang trong thành phố Cảng, và ngày càng có nhiều người hiểu về Công nghệ Tuyết Phàm và các sản phẩm của họ. 

             Vào lúc này, trong văn phòng của Hàn Tuyết, cô cho gọi Vu Hân Tuệ tới. 

             Kéo tay Vu Hân Tuệ, Hàn Tuyết nói: “Hân Tuệ, đợi tổ chức xong cuộc họp báo tham gia hội đồng, mình cần phải rời đi một thời gian, công ty tạm thời sẽ giao lại cho cậu quản lý”. 

             Trong lòng Vu Hân Tuệ kinh ngạc, vài ngày trước Hàn Tuyết cũng đã từng loáng thoáng nhắc qua, nhưng cô ta không ngờ tới lại là thật, liền vội vàng nói: “Hàn Tuyết, có chuyện gì lớn xảy ra sao?” 

             Hàn Tuyết lắc đầu nói: "Không phải đâu, mình phải tới Tây Tạng tìm một loại kỳ dược, gọi là quả phật tâm, loại kỳ dược này có thể giúp Diệp Phàm khôi phục trí nhớ”. 

             Nhắc tới Diệp Phàm, Vu Hân Tuệ cũng có chút lo âu, nhưng một cô gái yếu đuối như Hàn Tuyết tới đó có thể tìm được sao? 

             Vu Hân Tuệ lo lắng nói: “Hàn Tuyết, cậu có thể thuê người tới đó, với điều kiện khắc nghiệt của Tây Tạng, nếu cậu tự mình đi tìm, mình lo cậu sẽ không chịu nổi”. 

             "Không chịu được cũng phải chịu, không phải chỉ có mình tớ, hai người Ngọc Quân và Long Linh cũng đi cùng nữa. Hơn nữa Đường thánh thủ nói quả phật tâm này cần một người thành tâm và có duyên phận mới tìm được, vì Diệp Phàm, mình nhất định phải đi!” 

             Hàn Tuyết cười đáp, niềm tin của cô rất kiên định, không ai có thể ngăn cản được. 

             Vu Hân Tuệ vô cùng cảm động, nắm chặt tay Hàn Tuyết, trịnh trọng nói: "Mình tin cậu chắc chắn sẽ tìm được, mình sẽ ở thành phố Cảng quản lý Công nghệ Tuyết Phàm thật tốt, đợi các cậu chiến thắng trở về!” 

             Vậy thì phải làm phiền cậu rồi, mấy ngày nay mình sẽ thực hiện một vài huấn luyện để chuẩn bị cho việc đến cao nguyên Tây Tạng, sau này cậu sẽ vất vả hơn một chút!” 

             “Chị em tốt chúng ta nói những thứ này làm gì, quá xa cách rồi!” 

             Vu Hân Tuệ luôn biết ơn hai người Hàn Tuyết và Diệp Phàm, một người cho cô công việc, một người cứu em trai cô, phần ân tình này cả đời khó quên. 

             ... 

             Thần Nông Giá, nhà Linh Hồ treo đèn kết hoa, không khí vui mừng! 

             Tuy nhiên, đó chỉ là bề ngoài, những người đàn ông trẻ tuổi của nhà Linh Hồ đều đang vô cùng căm phẫn. 

eyJpdiI6IlYweW81MWJOTVZZa2FFem1YbENOamc9PSIsInZhbHVlIjoiT09Fb2R5REEyZnR4SmJYVnJkQldnTTBQckdqUWFxaU5rSStNNFpsSTl4QWhyZ3lEUXhPWXJvZ3RRelBvSkllY2I4VStwRFp5MzVhbUxWNUxYaXZHdThrN21FNUZvMnJZc2lOOTBwblN4V0JRM3dleEVLcDlhc05WWGcrVm9LVlYwVU1lNkFBTU1UbDdMRlEzRkNCcWloSWwyRXRlNXRTNUxXYmdMdjk0bVJ6SitYdVQ5UHduYkk1YUgxV3lkUXFWM2JiQUxYbm5GSk16QUY2S1ZQcXhveEtkV0V2SkNuU2xUanBsVktabnphWW5PdDN6UngxZzV4Y0xhd3hqTlBHakIwRVYwM1wvcnk5amFiTVU1VXpIV0dlQTRVQlhOZmhqM0xjQzYzRmxxak42RUZzQ1ZyVjZlK00yUnlydkN6SmVhIiwibWFjIjoiMzFkOTJmMmEwNTA5NmY0NDEzZDQxNmU3YzM2ODEzMThlNDAyMDkwYWFmMWE5YTU5YzAxZGRjODYwNGY5ODI2YSJ9
eyJpdiI6Ikpld3h6d0NXRldvazd4TDlcL0Nxa1dnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ijdpb0VKb3lIOTZGRVM3cEtkeTZEQUExSzlONHNWM0RiS0JtZDhrdzBSTUVXZmY0ZTFRRWtoZUh4QjYycTB3T1IybDZMU2M0YllFN3Zqb0RZeW15eGdQemhSeU1uTmFOR2pSV1Jna3BkYmRuaVY4TkdBTHdoS0FOaUVMdDUyUnBQR2poczg2bHR5aFNtQ2c4NGRubzBuSjhLeEMrZ0xxMjJwblNyUEZ4bG8yd2FGY0xnTWhvM1NsK3VDNDY2MmYwNERNYnl0aUJ4TnQ4Uk1JR0F3YUVZbWZPQno1SzFSQ0JJQWVJZWdnWmEyQm1Kd3VSVWhoNlVobHVJUVhCdCt0ZmRCSmJlZFwvR3IwZHhiMDkyUU9UVmk0NXZtZlhOd1wvTFFsdTZQZWk4eG5QWlp2OFU2Z2Q3NDNPaU5QcU52aEtiUXVremNlUElzdjRnRzFPaE5ya05rbFNLY1l0cXcyVXpOdGdwb1hpeTgwU1U1aTNQRXZYWEdKUll2UDVVMDhYdDlnYmd4VGZmTUV6QnJBZUFKcEl4cU14enE4MXhVRWd2VlRsRHpOSUdFRzVoND0iLCJtYWMiOiI0ODU5NTJkZDNlZDRhYjQyNjNkNWM5OGY4ZjNhNjJkYjM2ZTk0NTc3ZjU4NDczNDkzYmZhMTFmMTYxYTZjMmJhIn0=

             Linh Hồ Tinh Phong!

Advertisement
x