Tại huyện Đan Thành, thành phố Cảng, Âu Dương Ngọc Quân, Long Linh cùng Trần Xuyên cũng đã tới nơi sau khi ngồi cả mấy tiếng đồng hồ trên đường cao tốc.
Huyện Đan Thành nhiều núi lắm rừng, tuy là địa phận thuộc thành phố Cảng, nhưng nơi đây vẫn là thôn làng chưa thoát nghèo.
Xã Đại Vương là xã nghèo nhất của huyện Đại Thành, trong xã có một ngôi trường tiểu học, tên Trường Tiểu học Hy vọng Đông Thịnh.
Đương nhiên ngôi trường này là do Phòng Đông Thịnh xây nên, ở đây Phòng Đông Thịnh là một nhà từ thiện, cho nên được dân bản địa vô cùng kính trọng.
Đi qua một đoạn đường núi, cuối cùng cũng đã tới xã Đại Vương, nói là xã nhưng trông nó chẳng khác nào một cái thôn, chỉ có độc một con đường, dường như chẳng có vật tư gì khác.
Đi tới đây, Trần Xuyên không khỏi cảm thấy đau lòng, anh ta là một tiến sĩ y học, cũng không thiếu tiền, nhưng để con gái sống ở một nơi như này, thật sự khiến anh ta thấy áy náy.
Đồng thời, cũng khiến anh ta càng hận Phòng Đông Thịnh hơn.
“Tiến sĩ Trần, con gái anh học ở chỗ này mà chưa từng than khóc gì với anh sao?”, Long Linh hiếu kỳ hỏi.
Trần Xuyên lộ rõ vẻ đau xót: “Ban đầu nó cũng kêu khóc, dù gì đột nhiên bị chuyển từ một thành phố lớn đến nơi như này, con bé cũng không thích ứng ngay được, nhưng tôi nói dối con bé là tôi mất việc rồi, làm ở công trường không thể nào chăm sóc được cho con bé, nên đưa con bé tới chỗ cô nó đi học, đợi sau này kiếm được tiền rồi sẽ quay lại đón nó trở về thành phố”.
“Cô nào vậy? Thế mẹ cô bé đâu?”
“Cô gì chứ, đó là người của Phòng Đông Thịnh phái tới lo cho Nhu Nhu, còn vợ tôi mất hai năm trước vì ung thư thực quản!”
Long Linh ngẩn người, vội vàng nói: “Xin lỗi, tôi không cố ý nhắc tới”.
“Không sao”, Trần Xuyên, khẩn khoản nhìn Long Linh: “Chỉ xin hai người có thể cứu được Nhu Nhu, con bé là tất cả đối với tôi, tôi nhất định sẽ giao chứng cứ hoàn chỉnh ra!”
“Tiến sĩ Trần, anh cứ yên tâm, cho dù không có chứng cứ, chúng tôi cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, chúng tôi có mặt là để bảo vệ cho người dân Hoa Hạ chúng ta!”, Long Linh cười nói.
Trần Xuyên lặng người, tuy không hiểu rõ nhưng vô cùng cảm kích.
Chiếc xe đi tới một căn nhà nhỏ màu trắng, Trần Xuyên chỉ về phía căn nhà nói: “Đây chính là nơi con gái tôi ở, hằng ngày Nhu Nhu đi học đều có người đưa đi đón vế”.
Vừa dứt lời, qua tấm cửa kính anh ta nhìn thấy có một người đàn ông đi tới, thấy vậy mặt anh ta liền biến sắc, chỉ tay, nói: “Chính là người đàn ông đó”.
“Sao bọn họ lại cảnh giác cao thế chứ, mặt trời cũng chỉ vừa mới lên thôi mà!”, Long Linh giọng hoài nghi nói, vì dù sao cũng chỉ trông chừng một cô bé mà thôi.
Trần Xuyên ái ngại, tức giận nói: “Trước kia tôi có thuê người tới quấy rối bọn chúng mấy lần, cũng có lần suýt chút đưa được Nhu Nhu đi, nhưng chuyện không thành, Phòng Đông Thịnh còn cảnh cáo tôi, nếu còn dám làm thế lần nữa, sẽ đưa Nhu Nhu ra nước ngoài, không bao giờ cho tôi gặp lại con bé”.
“Anh đi ra, cứ bảo là nhớ con gái quá muốn gặp con gái, tôi sẽ giả làm dì con bé, nhớ cầm theo chút tiền”, Long Linh quả quyết nói, khi thấy người đàn ông kia còn cách chiếc xe khoảng hai mươi mét.
“Được!”
Trần Xuyên không chút do dự, rút một sấp tiền từ trong túi ra, rồi mở cửa xe bước xuống.
“Là anh”, người đàn ông kia nhìn thấy Trần Xuyên, lập tức lạnh lùng cười nói: “Hôm nay còn chưa đến ngày thăm con bé đâu, mặt trời vừa lên đã chạy tới đây, có phải lại định cướp người không hả?”
Những lời cười nhạo này không khỏi khiến Trần Xuyên thầm tức giận, anh ta chỉ tới thăm con gái mình, mà lại bị chế giễu là tới cướp người.
Ức hiếp người quá đáng, Trần Xuyên cố nén cơn giận, chỉ cười, rồi rút tiền ra đưa cho người đàn ông đó.
“Người anh em này, dì Nhu Nhu cũng nhớ con bé, mà trưa nay phải bay rồi, nếu hôm nay không được gặp e là sẽ không kịp, cho nên chúng tôi tới sớm hơn một chứ”, Trần Xuyên vừa cười vừa nói.
Người đàn ông đó liếc qua một cái, cười nhạo: “Anh coi tôi là thằng ngốc đấy hả?”
“Thật sự là chỉ tới thăm con bé, thế không biết đổi vé hả? Mà phải tới vào giớ này?”
“Anh này, thật ngại quá, tôi làm nghiên cứu, trưa nay phải bay ra nước ngoài, nếu như đổi vé sẽ không kịp tham gia hội thảo, mong anh thông cảm cho”, Long Linh từ phía sau đi ra, cười nói.
Người đàn ông nhìn về phía Long Linh, mắt chợt sáng lên, vì cô ta quá đẹp.
Trần Xuyên lại lấy thêm ít tiền, nhét vào tay người đàn ông đó.
“Hừ, đi thôi, tôi cho các người hai mươi phút!”, người đàn ông đó đút tiền vào túi, rồi đi trước dẫn đường.
Do trước đó Âu Dương Ngọc Quân đã nhảy xuống ghế sau ngồi, còn để Trần Xuyên ngồi ở vị trí lái, cho nên người đàn ông đó mới không nghi ngờ và cũng không đi tới kiểm tra chiếc xe.
Người này dẫn Trần Xuyên và Long Linh đi tới một căn nhà nhỏ, bên ngoài căn nhà còn có một người nữa, hắn ta có chút ngạc nhiên khi trông thấy người đàn ông này dẫn bọn họ đi tới, nhưng cũng không nói gì.
Bọn họ vừa đi vào, cánh cổng liền đóng lại, người đàn ông đứng ngoài cổng cũng quay người đi vào trong.
Âu Dương Ngọc Quân lách người qua một bên đi ra, rồi rón rén nhảy vào trong sân căn nhà nhỏ đó.
Tuy cậu ta coi khinh đám người này, nhưng để đề phòng bất trắc, nên vẫn để Long Linh vào trước, tránh để xảy ra chuyện tương tự với Hy Hy ngày trước.
Đi một mạch lên tầng hai, hai người bọn họ liền nhìn thấy bảy nam một nữ, xem ra trước kia Trần Xuyên “quấy rồi” cũng khá nghiêm trọng.
Dù sao đó cũng là cơn tức giận của một người làm bố!
“Vào đi, nhớ chỉ có hai mươi phút thôi đấy”, một cánh cửa được mở ra, Long Linh cùng Trần Xuyên đi vào trong, thấy một cô bé con vẫn còn đang nằm ngủ trên giường.
Thấy có người vào, cô bé liền tỉnh dậy, Trần Xuyên lúc này vô cùng kích động, rảo bước đi tới ôm chầm lấy cô bé.
“Bố...”, cô bé liền bật dậy, vui mừng ôm chặt Trần Xuyên.
“Nhu Nhu, mấy ngày nay con thế nào?”, Trần Xuyên ân cần hỏi.
Cô bé ôm thật chặt cánh tay của Trần Xuyên mà không nói gì, nhưng chỉ lát sau anh ta đã thấy cổ mình ướt đi.
Vội vàng gỡ con bé ra rồi nhìn, chỉ thấy nước mắt lã chã rơi xuống từ đôi mắt to tròn.
Trần Xuyên hoảng hốt, vội vàng hỏi con bé làm sao, nhưng chỉ thấy cô bé cố nén giọng mà khóc, rồi vòng cánh tay bé nhỏ của mình ra phía sau lưng.
Trần Xuyên vội vàng kéo áo phía sau lưng cô bé lên, mắt anh ta chợt đỏ ngầu khi nhìn thấy vệt máu bầm, còn có cả những vệt chồng lên cùng một chỗ.
Trần Xuyên vừa giận vừa xót con gái, giọng run lên mà nói: “Nói bố biết, con bị làm sao, ai đánh con ?”
“Cô đánh, hôm trước Nhu Nhu rửa chân không cẩn thận làm đổ thau nước, cô liền bẻ cành cây đánh con, cái cây đó còn có gai đâm vào người nữa...”
Trần Xuyên nghe cô bé nói xong mà lòng quặn đau, Long Linh đứng bên cũng giận điên người.
Đúng lúc này, cảnh cửa liền mở ra, một người phụ nữ đi vào, mặt cô ta liền biến sắc khi thấy Trần Xuyên đang nhìn tấm lưng cô bé.
Cô ta quên mất việc cô bé vừa bị đánh, nên không thể để Trần Xuyên gặp cô bé.
“Đồ độc ác”, Trần Xuyên trông thấy người phụ nữ đó, không tiếc lời mắng chửi, ôm lấy cô bé rồi muốn xông tới mà đánh người phụ nữ đó.
Thế nhưng liền bị Long Linh cản lại, anh ta còn đang ôm con, nên không tiện.
Người phụ nữ đó bị đánh tới lảo đảo, đầu đập vào khung cửa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất