Long Linh ra tay quá đột ngột, khiến người phụ nữ đó không kịp tránh, nên đập đầu mạnh vào khung cửa.
Nghe thấy có tiếng động, người đàn ông đứng bên ngoài sững người, dường như không thể ngờ rằng một người phụ nữ như Long Linh lại đột nhiên ra tay đánh người như vậy.
“A...máu...máu”, người phụ nữ bị đập đầu vào cánh cửa, lúc này mới hét lên, bàn tay vừa chạm vào vết thương của cô ta lúc này đẫm máu.
“Bịch!”
Không đợi người bên ngoài kịp phản ứng, Long Linh lại đạp thêm cái nữa thật mạnh vào bụng người phụ nữ đó.
Một người đàn ông lúc này mới kịp phản ứng lại mà vội vàng xông tới, người phụ nữ kia bò dậy.
“Cô ta biết võ”, người phụ nữ đó hét lên, vì bọn họ cũng tập qua cùng một chiêu thức, cho nên Long Linh vừa ra tay, cô ta liền biết Long Linh không phải chỉ là một cô gái bình thường.
Người đàn ông đó liền hắng giọng, tầng một còn có mấy người, cầm gậy xông lên.
Đúng lúc này, một hòn gạch bay vào đập vỡ ô cửa sổ, tiếp đó liền có một người đàn ông xông vào, người này không ai khác chính là Âu Dương Ngọc Quân.
Long Linh ở bên trên, Âu Dương Ngọc Quân ở bên dưới, không tới ba phút, bảy nam và một nữ đã bị hai người bọn họ giải quyết xong.
“Cút hết xuống tầng một cho tôi”, Long Linh đá thẳng vào mông một người đàn ông khiến hắn ta lăn lông lốc xuống cầu thang.
Hai người kia thấy vậy tự giác chạy xuống tầng dưới.
“Tiến sĩ Trần, an toàn rồi, chúng ta đi thôi”, Long Linh quay sang nói với Trần Xuyên.
Dưới tầng một, tất cả mọi người đã xếp thành một hàng, Âu Dương Ngọc Quân cầm dùi cui điện, lạnh lùng nhìn bọn chúng.
Vừa rồi có một chiếc dùi cui điện suýt chút dí phải người cậu ta, chiếc dùi cui điện này nếu bị giật lâu cũng đủ khiến người ta bị ngất đi, ngay cả cậu ta cũng không ngoại lệ.
“Rẹt rẹt rẹt...”, dòng điện phát ra từ chiếc dùi cui trông vô cùng đáng sợ.
“Trần Xuyên, mày dám tìm người đến đánh bọn tao, ông chủ Phòng nhất định sẽ không tha cho mày đâu, cả nhà mày sẽ chịu thảm cảnh đấy!”
Người phụ nữ bị đánh vỡ đầu đó gào lên chửi Trần Xuyên, nhưng cô ta không dám nói gì Long Linh.
Dù gì Trần Xuyên cũng sẽ không đánh lại, nhưng Long Linh thì có.
“Đồ cặn bã, sau này cô cứ việc hầu hạ ông chủ Phòng của cô ở trong tù ấy”, Trần Xuyên tức giận mà nói lại, đi tới trước mặt người phụ nữ đó, rồi đạp một cái thẳng mặt cô ta.
“A, mặt của tôi”.
Người phụ nữ đó hét lên, Trần Xuyên cảm thấy đã được hả giận, liền đá thêm cái nữa.
Một giọng trẻ con vang lên, chứng tỏ cô bé đã bị doạ sợ: “Bố, đừng đánh người, cô giáo nói đánh người là không tốt”.
Trần Xuyên vừa giơ chân lên lại liền hạ xuống: “Bố không đánh nữa, bố chỉ đòi lại công bằng cho con thôi”.
“Tiến sĩ Trần, hai bố con ra xe trước đi, trẻ con nhìn thấy cảnh bạo lực không hay, việc này là hành vi phi pháp thậm chí còn là bắt cóc, đã vi phạm pháp luật, nên cứ giao lại cho tôi xử lý”, Long Linh nói.
“Cảm ơn cô Long, chúng tôi ra xe đợi hai người các cô”, Trần Xuyên vô cùng biết ơn, nên nghe theo sự sắp xếp của Long Linh.
“Bọn mày dám động tới bọn tao...”
Bịch!
Không đợi người đàn ông đó nói xong, Long Linh liền đạp thẳng vào mồm hắn ta, người đàn ông đó đau quá mà vội bưng miệng, mặt méo xệch đi.
“Ngọc Quân, ai lắm lời anh dí điện luôn người đó cho tôi, bây giờ tôi gọi cảnh sát tới”, Long Linh lạnh lùng nói.
Âu Dương Ngọc Quân nghiêm mặt, tiếng điện rèn rẹt trong tay cậu ta vang lên, Long Linh trước giờ vẫn luôn hành xự một cách dứt khoát, nhiều khi ngay cả Âu Dương Ngọc Quân cũng còn thấy xấu hổ với cô ta.
Long Linh lấy điện thoại gọi cho cảnh sát thành phố Cảng, trực tiếp gọi thẳng cho bố của cảnh sát xinh đẹp Trần Hoa là cục trưởng thành phố Cảng – Trần Phược Dương.
Tại một nơi khác, Trần Phược Dương vừa ngủ dậy, liền nhận được cuộc điện thoại của Long Linh, vì cô ta là cháu gái của Hắc Long, ông ta nào dám chọc vào.
Răm rắp nghe theo chỉ thị của Long Linh, không tới nửa tiếng sau, cảnh sát huyện Đan Thành đã cho ba xe cảnh sát tới.
Theo chỉ thị cấp trên, bọn họ sẽ nghe theo lệnh của Long Linh, tám người thấy Long Linh có quyền lớn như vậy, ai nấy mặt mày xám xịt.
Nói dễ nghe thì là tội giam giữ bất hợp pháp, nói khó nghe thì là bắt cóc, lần này coi như gặp rắc rối rồi.
Ba chiếc xe cảnh sát theo sau chiếc xe của Long Linh đi về thành phố Cảng, ngồi trong xe Trần Xuyên không ngừng nói lời cảm ơn.
“Cô Long, tới thành phố Cảng tôi sẽ giao lại hết mọi chứng cứ cho cô, có đoạn ghi âm, tài liệu, video và cả mẫu dung dịch gốc, tôi đều giữ lại một bản sao”.
Trần Xuyên giữ lại đầy đủ chứng cứ, hơn nữa Phòng Đông Thịnh không biết đến sự tồn tại của những thứ này, nếu như sớm biết, sợ rằng ngay cả Trần Xuyên cũng đã bị diệt khẩu rồi.
“Cảm ơn anh, tiến sĩ Trần, anh làm vậy cũng coi như trừ hại cho dân!”, Long Linh cười nói, chỉ có điều ánh mắt cô ta trở nên lạnh lùng.
Lần này cô ta phải để Phòng Đông Thịnh ngồi tù mọt gông, không chỉ vì chuyện tranh chấp làm ăn, mà vì ông ta lại dám ngang nhiên cho thêm chất cấm gây nghiện vào trong sản phẩm thẩm mĩ dạng uống.
Ngoài ra, ngay cả những nhân viên cục kiểm tra thuốc ban đầu bảo vệ cho Phòng Đông Thịnh, cũng sẽ bị lôi ra trước vành móng ngựa.
Vì Phòng Đông Thịnh có ghi chép lại đầy đủ những lần tặng quà, để tránh sau này người ta qua cầu rút ván, trở mặt với ông ta.
Chỉ có điều, gậy ông đập lưng ông, quyển sổ có ghi những thông tin đó giờ đang nằm trong tay của bọn cô.
Chiếc xe đi thẳng một mạch về thành phố Cảng, Âu Dương Ngọc Quân đưa Trần Xuyên đi lấy chứng cứ, vì anh ta không để những chứng cứ này trong nhà mình, mà để nó ở nhà bạn.
Một khi anh ta gặp chuyện bất chắc, thì những thứ này sẽ được gửi tới chính phủ dưới dạng nặc danh, có thể nói Trần Xuyên cũng đã nghĩ tới mọi biện pháp mà mình có thể làm được.
Long Linh giữa đường chuyển sang xe cảnh sát đi về cục cảnh sát thành phố.
“Cô Long”, Trần Phược Dương đã đợi sẵn trước cổng cục cảnh sát thành phố.
“Cục trưởng Trần”.
Long Linh chào ông ta, rồi nói tiếp: “Tạm thời không có thời gian nói chuyện nhiều, những người này có dính dáng tới một vụ bắt cóc, trong nhà còn có tàng trữ vũ khí cấm, hy vọng có thể điều tra và xét xử nghiêm minh”.
“Ngoài ra, bây giờ tôi cần ông đi cùng tới nhà họ Đàm một chuyến, tôi có thứ cần giao lại cho các ông”.
Cô ta không muốn giao lại những thứ đó cho một vài lãnh đạo trong thành phố, nói thẳng ra là cô không yên tâm, sợ trong những người đó có người đã từng nhận hối lộ, lo họ sẽ thông báo trước cho Phòng Thịnh Đông, vì vậy cô ta phải đi tới nhà họ Đàm ngay.
Nhà họ Đàm quản lý công việc hành chính của cả hai nơi ba thành phố, chuyện này xảy ra trong địa phận của bọn họ, nhà họ Đàm sẽ không dung tha cho bọn chúng.
Nhà họ Đàm nằm bên cạnh toà uỷ ban nhân dân thành phố Cảng, căn biệt thự được xây dựng theo phong cách Liên Xô.
Căn biệt thự không quá hào hoa, thậm chí có phần đơn sơ, nhưng lại nằm ở trung tâm chính trị của thành phố Cảng, bọn họ là gia tộc mà cả thành phố Cảng này không ai có thể động vào được.
Cả chiếc xe của Long Linh và Âu Dương Ngọc Quân gần như tới cùng một lúc.
Âu Dương Ngọc Quân cùng Hàn Tuyết bước xuống xe, cô không ngờ chuyện này lại nghiêm trọng tới vậy, sự việc bây giờ đã vượt xa phạm trù cạnh tranh thương mại.
Ngay sau đó, một người đàn ông xuất hiện, đi đến cười nói: “Cục trưởng Trần, khách quý của Ám Long Hoạ Hạ, Tổng giám đốc của Công Nghệ Tuyết Phàm, xin thứ lỗi vì đã không đón tiếp từ xa!”
Hàn Tuyết cười trừ, chuyện này đã giao lại hết cho Long Linh xử lý.
Long Linh điềm đạm cười: “Tôi biết ông, anh là Đàm Trác Ngôn, trước kia trong buổi khai trương của Công Nghệ Tuyết Phàm, anh cũng có tới tham dự!”
“Cô Long có trí nhớ thật tốt, đúng là tôi, không biết mọi người tới đây có việc gì?”, Đàm Trác Ngôn rất nho nhã, bây giờ anh ta đang đi theo con đường chính trị, hiện đang giữ chức ở phòng kiểm toán.
“Thành phố Cảng này, bề ngoài sạch đẹp, nhưng bên trong lại mục ruỗng xấu xa, nhà họ Đàm cần phải ra tay xử lý một phen rồi”, Long Linh bình thản nói.
Tiếp đó lại giao lại tất cả chứng cứ của Trần Xuyên, nói: “Đây là sản phẩm mỹ phẩm dạng uống của Phòng Đông Thịnh, bên trong có chứa thuốc cấm gây nghiện và gây ảo giác, nếu còn không quản chuyện này, thì lẽ nào định để phụ nữ của thành phố Cảng này biến thành con nghiện hết sao?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất