Ông cụ Linh Hồ thở dài, sắc mặt Linh Hồ Uyển Nhi cũng trở nên nghiêm trọng, đó là một kẻ mạnh đến mức ngay cả ông cụ cũng không dám chiến đấu một mình.
Mỗi lần nhắc đến người này thì vẻ mặt ông cụ Linh Hồ đều rất nghiêm nghị, mưa dầm thấm lâu nên tuy Linh Hồ Uyển Nhi chưa từng gặp nhưng vẫn có cảm giác kinh sợ khác thường.
“Ông, chúng ta có cần thông báo chuyện này với các thế lực khác không?”
“Để họ đến giúp, cùng giết người này?”
Gương mặt Linh Hồ Uyển Nhi hiện lên vẻ độc ác, cô ta muốn giết người đàn ông trong sơn động, cứu Diệp Hạo ra.
“Không được!”
Ông cụ Linh Hồ lập tức chối bỏ, trầm giọng nói: “Cháu không biết sức mạnh của hắn ta đâu, năm đó phải dùng người phụ nữ của hắn ta mới khiến hắn đầu hàng, bị nhốt vào trong đó”.
“Nhà Linh Hồ của chúng ta chỉ có trách nhiệm trông coi hắn, chứ không được giết hắn, cho dù như thế cũng đã khiến hắn oán hận nhà chúng ta đến tận xương tủy rồi, nếu mà còn liên hợp với các thế lực khá giết hắn, giết chết thì tốt, lỡ mà không giết được thì đúng là họa diệt cả dòng tộc!”
Họa diệt cả dòng tộc?
Linh Hồ Uyển Nhi giật mình, người đàn ông đó phải cường mạnh đến mức nào cơ chứ, phải biết trong các dòng tộc luyện võ thì sức mạnh của nhà Linh Hồ bọn họ được coi là hạng nhất!
“Cháu cũng không cần nghĩ nhiều, chuện này coi như chưa từng xảy ra, thằng nhóc kia sống hay chết thì phải dựa vào số phận của nó, trừ ông và cháu, không được nói cho bất kỳ ai khác!”
“Nhớ chưa?”
“Uyển Nhi nhớ rồi ạ!”, Linh Hồ Uyển Nhi nhỏ giọng đáp, sau đó ra khỏi phòng, khi đi trong sân, Linh Hồ Uyển Nhi vẫn trầm tư suy nghĩ.
Một lúc sau, cô ta ngẩng đầu nhìn mới phát hiện bản thân đã đi đến sân sau, Linh Hồ Uyển Nhi nhìn trời rồi khe khẽ thở dài.
Bước chân bật lên như tiên nữ vút bay, cô ta nhảy lên bờ tường, nhìn tảng đá khắc dòng chữ “Dừng bước ở đây” cách đó không xa, từ từ ngồi xuống đỉnh bờ tường.
Nếu như cô ta không đuổi theo Diệp Hạo, Diệp Hạo cũng không bị người đàn ông đáng sợ bên dưới bắt đi, gương mặt xinh đẹp của cô ta tràn đầy sự tự trách bản thân.
Đột nhiên tai cô ta khẽ động đậy, giống như nghe thấy tiếng kêu thảm thiết từ sau tảng đá đó vang lên.
Diệp Hạo!
Diệp Hạo đang bị tra tấn, hai tay của Linh Hồ Uyển Nhi lập tức siết chặt lại, cô ta có ý muốn chạy ngay xuống dưới để xem xét tình hình.
Linh Hồ Uyển Nhi chần chừ do dự trên bờ tường, sắc mặt không ngừng thay đổi… Cuối cùng, Linh Hồ Uyển Nhi không dám xuống, quay người nhảy khỏi bờ tường, chạy một mạch về phòng của mình.
Linh Hồ Uyển Nhi đi rồi, cô ta không biết, trong hang động cách tảng đá không xa có một bóng người đang nhìn về phía đó, gương mặt lộ ra nụ cười mỉa mai.
“Nhóc con, đừng kêu nữa, người đi lâu rồi”, người đàn ông vung vẩy một cành dây leo, đưa qua đưa lại rồi vứt xuống.
“Sư phụ, con nói cô ta sẽ không quan tâm con sống hay chết mà, người còn không tin?”, Diệp Hạo bĩu môi nói, giống như người đàn ông này không tin anh khiến anh thấy không vui vậy.
“Cái thằng nhóc chết tiệt này, ông đây đang giúp cậu nhìn người, để tránh sau này cậu bị vẻ hồ ly tinh kia lừa, lại biến cưới giả thành thật”, người đàn ông tức dựng râu, lườm nguýt nói.
“Hê hê, vất vả cho sư phụ rồi!”
“Hừ!”, người đàn ông hừ lạnh một tiếng: “Từ xưa đến nay, Tham Lang giỏi kế không giỏi võ, nếu cậu không nhìn rõ bản chất của cô ta thì sớm muộn cũng có ngày bị cô ta ăn đến xương cũng chả còn, bị bán còn giúp người ta đếm tiền”.
Người đàn ông trách móc, Diệp Hạo gật đầu liên tục, trước nay Tham Lang mưu mô, xảo quyệt vô cùng, hơn nữa còn rất tham lam, giỏi nhất là thay đổi vẻ mặt, một khi bất cẩn là biết tay ngay.
Hơn nữa, Linh Hồ Uyển Nhi lại xinh đẹp động lòng, nếu mà Diệp Hạo không giữ vững trái tim, rơi vào lưới thính của cô ta lúc nào chẳng hay.
“Có điều…”, người đàn ông chuyển giọng cười hi hi nói: “Nếu cậu có thể khiến bụng cô ta to ra, khiến Tham Lang yêu say đắm cậu, thì đó là chuyện tốt, cậu sẽ được hưởng may mắn của cô ta, có ích cho tương lai của cậu”.
Làm cho bụng to ra?
Diệp Hạo ngẩn người, rồi lập tức cười khổ: “Sư phụ, con mới cắn môi cô ta một cái thôi mà đã bị bà chằn đó cầm kiếm đuổi giết đến chân trời cuối đất, nếu mà làm ra chuyện kia thì đúng là con chết chắc, không được, tuyệt đối không được…”
Diệp Hạo lắc đầu như trống bỏi, Linh Hồ Uyển Nhi ở trong nhà hắt xì một cái rõ to, cảm thấy hình như có ai đang mắng cô ta.
“Thằng nhóc chết tiệt, thật là mất mặt, trở thành đệ tử của tôi há có thể để cậu yếu đuối như thế, hôm nay tôi phải truyền võ công tuyệt thế của tôi cho cậu, hi vọng cậu đừng làm tôi thất vọng…”
Diệp Hạo mừng húm: “Sư phụ yên tâm, đệ tử nhất định sẽ cố gắng luyện tập, con nhất định sẽ làm đảo lộn giới võ đạo này”.
Diệp Hạo bừng bừng khí thế, người đàm ông hơi sầm mặt, cái gì mà làm đảo lộn giới võ đạo này?
Cứ làm như ông ta đang đào tạo thổ phỉ không bằng, người đàn ông khẽ lắc đầu, Diệp Hạo là đệ tử duy nhất của ông ta, lại còn mang mệnh Phá Quân, dù như nào chắc cũng không khiến ông ta thấy nhục nhã.
Sau đó, người đàn ông quật mạnh sợi dây xích trong tay, giống như một cây trường thương, bắn vào vách tường đá.
“Bịch”.
Đá vụn bay tứ tung, ngay sau đó sợi xích quấn theo một tảng đá ra.
Tảng đá này nhìn vẻ ngoài thì giống một cái bảo đao, nhưng trông hơi xấu.
Trên tảng đá có một cây đao, người đàn ông ném sợi dây xích trong tay, móc năm ngón túm chặt vào chuôi đao rồi kéo mạnh ra ngoài.
Xoẹt!
Tiếng rút nhẹ vang lên, ánh đao phản chiếu ánh trăng hắt vào trong sơn động sáng lóe lên.
Diệp Hạo kinh ngạc nhìn cây đao đó, không cần đoán, chắc chắn đó là cây đao tốt hiếm có khó tìm.
Cầm cây đao trong tay, người đàn ông như nhìn thấy bạn cũ, vẻ mặt hiện lên ý cười.
“Có nhận ra cây đao này không?”
Diệp Hạo lắc đầu, người đàn ông kiêu ngạo, giọng nói như tiếng chuông vang: “Cây đao này là Bá Binh Hoàng Tuyền, là vũ khí của tôi, binh khí bá đạo, hiện nơi hoàng tuyền, trời đất kinh hãi, thần khóc quỷ sầu…”
“Sư phụ ấy mà, chính là Đao Ma một thời, Độc Cô Thiên Đao!”
Soẹt!
Người đàn ông, hay nên gọi là Độc Cô Thiên Đao, vừa dứt lời liền cầm đao chém vào tảng đá bên cạnh.
Tảng đá lớn gần bằng người lập tức bị chém vỡ vụn.
Đao khí!
Bá Binh Hoàng Tuyền lại có thể toát ra đao khí!
Diệp Hạo ngạc nhiên há hốc mồm, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
Kinh ngạc, thậm chí là kinh hãi!
Sư phụ nhận bừa của anh lại mạnh mẽ như vậy, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì giống như đang xem phim với kỹ xảo điện ảnh vậy, một người lại có thể cường mạnh như thế!
Mà Diệp Hạo cũng đã biết thân phận của người đàn ông này, Đao Ma, Độc Cô Thiên Đao!
“Thằng nhóc, thấy đủ rồi chứ, giờ sư phụ sẽ dạy cậu tuyệt thế võ công, mười ba thế đao Phong Ma, đao pháp này bao gồm mười ba đao, cấp sau lại khó hơn cấp độ trước, nhìn cho rõ nhé!”
“Xoẹt!”
Độc Cô Thiên Đao cầm Bá Binh Hoàng Tuyền, múa đao trong không trung, dường như dùng mắt thường cũng có thể thấy khí đao tung hoành trong hang động, không khí xung quanh bị đao cắt tạo nên tiếng vang chói tai.
Tiếng chói tai ấy truyền đến nhà Linh Hồ, Linh Hồ Uyển Nhi vẫn chưa ngủ, nghe thấy loạt âm thanh kia, cô ta đứng dậy, chạy ra sân sau.
Ông cụ Linh Hồ gần như đồng thời mở mắt, như cảm nhận được khí đao mạnh mẽ, sắc mặt âm trầm xuống vài phần.
Diệp Hạo nhìn chằm Độc Cô Thiên Đao, Độc Cô Thiên Đao lúc này như phát điên, Diệp Hạo cố gắng ghi nhớ từng chiêu thức của ông ta.
Ngay sau đó, anh bắt đầu học theo dáng vẻ của Độc Cô Thiên Đao, múa đao trong sơn động…
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất