Sau màn chào hỏi, hai bên cũng không hàn huyên thêm gì nữa, Trần Xuyên nói thẳng: "Tổng giám đốc Hàn, chỉ cần các cô có thể đồng ý yêu cầu của chúng tôi, tôi có thể giao những thứ đang có trong tay lại cho cô”.
“Anh nói đi, chỉ cần chúng tôi có thể làm được!”, Hàn Tuyết đáp.
Từ Long Linh cô biết được rằng sau khi họ tìm được Trần Xuyên thì anh ta vẫn luôn kín như miệng bình, cho dù là cám dỗ về tiền bạc hay điều gì khác đều không hé lộ bất cứ điều gì.
Nhưng vì cô vô tình lỡ miệng nói ra, khiến Trần Xuyên biết được bọn họ đến đây là vì chuyện của Công nghệ Tuyết Phàm, ngược lại chủ động muốn gặp mặt, nhưng nhất định phải gặp được Hàn Tuyết anh ta mới nói.
“Cứu con gái của tôi, chỉ cần các người có thể cứu nó ra, tôi liền giao lại đồ cho các người!”, Trần Xuyên nói với giọng nặng trĩu.
“Tiến sĩ Trần, mời anh nói rõ?”
“Không được!”
Trần Xuyên nhìn chằm chằm Hàn Tuyết: “Các cô trước tiên phải đồng ý với tôi, nếu không tôi sẽ không nói bất cứ điều gì, cho dù các cô giết chết tôi tôi cũng sẽ không nói ra một từ!”
Hàn Tuyết lập tức cau mày, hít sâu một hơi: "Được, tôi đồng ý trước với anh!”
Trần Xuyên lộ rõ vẻ căm ghét nói: “Ba tháng trước, tôi vẫn là trưởng phòng phòng nghiên cứu và phát triển dược phẩm làm đẹp của Y dược Đông Thịnh, sau đó, trong một lần kiểm tra ngẫu nhiên, phát hiện ra một lô chất đồ uống làm đẹp, trong đó vậy mà lại chứa những chất như conein và ephedrine. Những loại thuốc gây nghiện này bị cấm tuyệt đối trong đồ uống, hơn nữa bọn họ còn tính toán sản xuất với số lượng lớn”.
"Sau khi biết chuyện, tôi đã cho tạm ngưng việc sản xuất loại dung dịch này, nhưng loại nước uống này là một trong những sản phẩm bán chạy nhất và mang lại lợi ích rất lớn cho Y dược Đông Thịnh, do đó Phòng Đông Thịnh không đồng ý việc sản xuất chất lỏng đó bị ngừng”.
“Sau đó, tôi mới biết người yêu cầu bổ sung những chất này chính là Phòng Hằng Dật, con trai của ông ta, một sinh viên hàng đầu đang học ở Mỹ, chính hắn ta đã đề nghị nên Phòng Đông Thịnh mới bí mật sai người cho thêm hai công thức thuốc này vào”.
"Bởi vì biết tính cách tôi ngay thẳng, chắc chắn sẽ không đồng ý với cách làm này nên ông ta đã che giấu tôi”.
"Vốn dĩ, tôi lẽ ra đã bị thuyên chuyển từ lâu, nhưng trưởng phòng phòng R&D mới chậm chạp không tới, do đó họ mới cho tôi tiếp tục đảm nhiệm vị trí đó, cho tôi cơ hội phát hiện ra vấn đề này trong một lần kiểm tra ngẫu nhiên”.
“Tôi định báo cáo chuyện này lên trên vì Phòng Đông Thịnh lựa chọn tiếp tục sản xuất, nói rằng nó sẽ không gây hại cho cơ thể con người, nhưng thực tế là có tác hại rất lớn”.
"Trong thời gian tiêu thụ sản phẩm, có ba người phụ nữ mang thai đã sảy thai vì sử dụng loại thuốc uống này, lương tâm của tôi không thể chịu đựng được nên đã trực tiếp phản ánh với bộ phận giám sát y dược”.
"Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mối quan hệ của ông ta lại rộng như vậy, sự việc này đã bị áp chế lại, nhưng nó cũng khiến ông ta phải trả một cái giá rất đắt”.
"Để trả thù tôi, Phòng Đông Thịnh đã sắp xếp người bí mật đưa con gái tôi đi và đưa nó đến một ngôi trường mà ông ta có đóng góp quyên tặng và sai người canh giữ”.
“Mỗi tuần chỉ cho phép tôi gặp mặt một lần, ông ta không thả tôi đi, một mặt sợ tôi mật báo, một mặt là vì tôi vẫn đang nghiên cứu một mẫu sản phẩm rất quan trọng”.
“Nếu như tôi dám phản kháng thì đời này tôi sẽ không bao giờ gặp lại con gái của mình nữa!”
“Thứ cặn bã, đây là tội phạm pháp, không ngờ tên Phòng Đông Thịnh này vì tiền mà táng tận lương tâm đến như vậy!”, Long Linh lập tức giận chửi mắng.
Bảo vệ Hoa Hạ là nhiệm vụ của Ám Long Hoa Hạ, điều quý giá nhất của Hoa Hạ không phải là sức mạnh quân sự, cũng không phải công nghệ tài chính, mà là con người.
Nhân dân mới tài sản quý giá nhất của Hoa Hạ, Phòng Đông Thịnh lại dám làm ra một việc như vậy, nếu ở thời cổ đại thì đã đủ để bị chém bay đầu!
Sắc mặt Hàn Tuyết cũng trở nên u ám, cô cũng ngờ tâm địa của Phòng Đông Thịnh lại độc ác đến vậy.
“Bây giờ tôi đã nói hết cho các cô rồi, chỉ cần cứu được con gái tôi, tôi có thể giao lại chứng cứ cho các cô!”, Trần Xuyên trịnh trọng nói.
Trần Xuyên biết Phòng Đông Thịnh là hội trưởng của ban hội đồng, anh ta tưởng rằng cuộc tranh đấu với Công nghệ Tuyết Phàm là toàn bộ Hội đồng đối phó với họ.
Mà Công nghệ Tuyết Phàm có thể kiên trì lâu như vậy chắc chắn thực lực cũng không tầm thường, anh ta muốn cứu được con gái thì tốt nhất nên đưa Phòng Đông Thịnh ra trước công lý.
Nhưng ông ta lại không biết rằng từ đầu đến cuối những thành viên khác trong hội đồng đều không hề nhúng tay vào, chỉ có một mình Phòng Đông Thịnh gây sức ép cho Công nghệ Tuyết Phàm.
Nếu biết những chuyện này có anh ta sẽ không dám hợp tác cùng Hàn Tuyết.
“Tiến sĩ Trần, con gái anh đang ở nơi nào, chúng tôi sẽ nhanh chóng hành động”, Âu Dương Ngọc Quân nói.
“Trưởng tiểu học Hy Vọng Đông Thịnh của huyện Đan Thành”.
Huyện Đan Thành?
Hàn Tuyết khựng lại, một huyện cấp thành phố bên dưới thành phố Cảng, đó không phải vừa hay là nhà của bà ngoại cô sao?
Cô bất giác nhớ tới Lưu Tú Cầm, trong lòng thở dài một hơi.
Trong tang lễ của Lưu Tú Cầm, nhà họ Lưu chỉ cử một người con dâu khác họ tới tham gia, còn lại không có một anh em ruột thịt nào đến.
Không thể không nói một đời này của Lưu Tú Cầm đủ bi ai!
“Vậy được, chúng tôi chuẩn bị một lát, sau đó lập tức hành động, ý của tiến sĩ Trần thế nào?”
“Được, tôi dẫn đường cho các cô!”, Trần Xuyên kích động đáp ngay.
“Hàn Tuyết, cô cứ ở đây đợi tin tốt của chúng tôi, bây giờ chúng tôi sẽ khởi hành”.
“Chỉ có hai người các cô?”, Hàn Tuyết còn chưa đáp lại, giọng nói kinh ngạc của Trần Xuyên đã vang lên trước.
“Sao? Tiến sĩ Trần không tin tưởng hai chúng tôi?”, Long Linh cười đáp.
"Không phải, ông ta đã sắp xếp ít nhất sáu hoặc bảy người ở đó, chỉ hai người các cô có thể hay không sẽ…”
“Yên tâm đi, cho dù số lượng tăng gấp đôi cũng chỉ là thêm vài bia đỡ đạn mà thôi”, dứt lời Long Linh đã dẫn đầu đi về phía trước.
Âu Dương Ngọc Quân lập tức theo sau, Hàn Tuyết gật đầu với Trần Xuyên, trong lòng Trần Xuyên xoắn xuýt một hồi rồi vội vàng đi theo.
...
Thần Nông Giá nhà Linh Hồ, Linh Hồ Uyển Nhi đứng trong sân trống vắng đến tận nửa đêm, tinh bàn trên cổ tay cô ta bỗng lóe lên một tia sáng khi đồng hồ điểm đúng 12 giờ đêm.
Chỉ là trong chốc lát, nhưng cô ta vẫn nắm bắt được, khuôn mặt trái xoan lập tức hiện lên một tia kinh ngạc.
Cô ta nhấc chân chạy vội tới gian phòng của ông cụ nhà Linh Hồ, mở cửa bước vào liền thấy ông cụ đang ngồi thiền.
Với những người luyện võ như ông, ngồi thiền cũng là cách tốt nhất để nghỉ ngơi.
Linh Hồ Uyển Nhi chạy đến bên ông ta, hét lên đầy hào hứng: “Ông nội, Diệp Hạo không chết, vừa rồi phá quân tinh đã xẹt qua một chùm ánh sáng trên tinh bàn của cháu”.
“Vậy sao?”
Ông cụ Linh Hồ ngạc nhiên, mở mắt ngay lập tức, sau đó vẫy tay, một tinh bàn lớn bằng lòng bàn tay của bốn người thành niên xuất hiện.
Tiếp đó lại lấy ra một chiếc mai rùa làm bằng bạch ngọc, miệng bắt đầu lẩm bẩm.
Sau một lúc, ông cụ Linh Hồ nhoẻn miệng cười: “Phá quân mạnh mẽ, quả thực chưa chết”.
“Ông nội, vậy đó có phải là hai người chúng con vẫn có thể hoàn thành hôn lễ hay không?”, Linh Hồ Uyển Nhi vội hỏi.
Ông cụ Linh Hồ gật đầu, không tiếp tục truy hỏi chuyện này nữa, nhưng sắc mặt vẫn có chút nặng nề: “Theo ví dụ trước kia, tên nhóc đó sau khi tiến vào nhất định sẽ không thể sống sót, cho dù hiện tại không chết, thì cũng sẽ bị dày vò tới sống không bằng chết. Điều quan trọng nhất là người đàn ông kia vẫn còn sống, 30 năm, 30 năm rồi…”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất