Sắc trời dần tối, người đàn ông lại bắt đầu đói bụng, Diệp Hạo trực tiếp đứng dậy đi kiếm đồ ăn. 

             Lần này không có gì miễn cưỡng, mà là thực lòng phẫn nộ vì quá khứ của người đàn ông, huynh đệ tương tàn, sử dụng anh chị em của mình như một quân bài để uy hiếp người đàn ông. 

             Diệp Hạo khinh bỉ tới cực điểm Độc Cô Duyên Khánh, kẻ được gọi là võ lâm minh chủ kia. 

             Anh rời đi hơn mười phút, xuyên qua bụi cây rậm rạp, cả người lập tức ngẩn ngơ tại đó. 

             “Mẹ nó…” 

             Anh bỗng nhiên thốt lên một tiếng kinh ngạc, xuyên qua rừng cây, trước mặt anh lúc này rộng rãi sáng sủa, là một vách núi dựng đứng. 

             Anh thận trọng dựa lại gần, nghiêng người nhìn xuống dưới, vách núi cao và dốc này giống như một lưỡi dao, ít nhất phải cao hàng ngàn thước. 

             Nhìn lại xung quanh, toàn bộ đều là vách đá, thứ duy nhất có thể quay trở lại mặt đất là hang động trên đó. 

             Diệp Hạo đã hiểu tại sao trước đó người đàn ông không sợ anh chạy trốn mất, cho dù anh chạy thì cũng chạy không thoát khỏi vách đá nghìn trượng này. 

             May mắn thay, bây giờ người đàn ông đã trở thành sư phụ hời của anh, chính vì một lời nói, anh mới có mệnh cách phá quân. 

             Nói thật, từ trước đến nay, anh không quá tin tưởng, luôn cảm thấy thuyết âm dương thuật số này có chút hàm hồ. 

             Nhưng người đàn ông dù mạnh mẽ đến đâu thì sau khi biết anh là mệnh cách phá quân cũng đều muốn cưỡng chế thu nhận anh làm đồ đệ. 

             Một lúc sau Diệp Hạo bắt được hai con chim trĩ, còn có vài con chim ngói trở về. 

             Vặt lông, rửa sạch sẽ, bắt đầu gác trên lửa nướng, người đàn ông ngồi ở lối đi và chờ đợi. 

             “Sư phụ, bọn họ nhốt người ở đây có phải là vì nơi này ba mặt đều là vách núi vây quanh, chỉ có một con đường ở phía trên không?”, Diệp Hạo hỏi. 

             “Không sai, đây là tuyệt địa, chỉ cần tôi ra ngoài chắc chắn sẽ bị nhà Linh Hồ phát hiện, đây là lý do tại sao cho dù vi sư có thần công vô song cũng không dám ra ngoài”, đôi mắt người đàn ông lóe lên sự hận thù. 

             “Vậy, tại sao sư phụ không bẻ gãy xích sắt này, trói buộc bản thân như vậy khó chịu biết bao?” 

             Người đàn ông cười nhạt: “Những thứ đều được chế tạo từ huyền thiết, há có thể dễ dàng thoát khỏi?” 

             “Đương nhiên tôi cũng đã từng nghĩ qua, cũng không phải đặc biệt khó khăn, nhưng gò bó thân xác cũng không phải là ràng buộc nơi trái tim, nếu như không có những xích sắt này e rằng tôi đã đánh giết ra ngoài rồi, ngồi buồn xo ba mươi năm, không phải là việc mà ai cũng có thể chịu đựng được!” 

             Nghe vậy, Diệp Hạo có phần chua xót, cũng có chút cảm động. 

             Tất cả những gì người đàn ông này làm đều là vì một người phụ nữ, là sư nương mà anh chưa được gặp mặt kia. 

             “Sư phụ, con đảm bảo với người, nhất định sẽ dẫn sư nương ra ngoài đến gặp người!”, Diệp Hạo vẻ mặt kiên định nói. 

             Người đàn ông nghiêm túc nhìn anh, hai mắt sáng rực như đuốc, nhưng sau đó ông lại đột nhiên thở dài lắc đầu. 

             “Bỏ đi, đã ba mươi năm trôi qua, nếu như bà ấy tìm được chốn mới, thì cậu cũng đừng quấy rầy bà ấy, chỉ cần giết chết ba kẻ kia là được!” 

             “Đương nhiên, cái đó yêu cầu thực lực của cậu phải đạt tới tuyệt đỉnh, nếu không cậu cũng chỉ là chết một cách vô ích”. 

             “Sư phụ, người phải có tự tin, con tin rằng sư nương nhất định vẫn đang chờ đợi người!”. Diệp Hạo nghiêm nghị đáp. 

             "Ha ha ha..." 

             Người đàn ông cười phá lên: “Đứa trẻ ngoan, cậu ngược lại còn khích lệ tôi…” 

             Diệp Hạo cười hì hì xoa tay: “Sư phụ, người xem, tương lai con phải đối mặt với kẻ địch lớn mạnh như vậy, người có phải là nên dạy cho con một vài chiêu thức gì đó hay không, miễn cho sau khi ra ngoài lại làm mất thể diện của người”. 

             “Tên nhãi con nhà cậu, thì ra là có ý đồ này”, người đàn ông cười mắng: “Tôi thấy cậu đã đạt tới cảnh giới ám kình đại thành, qua một khoảng thời gian nữa liền có thể đột phá tới tiểu tông sư hóa kình, có lẽ cậu không phải đến từ gia tộc tu võ thì chính là tông phái tu võ, trước tiên hãy nói cho tôi biết cậu đến từ thế lực nào”. 

             Diệp Hạo nghe vậy lập tức cười chua chát: "Con không biết, con đến từ thành phố Cảng tỉnh Tô, nhưng mọi chuyện trước đây con đều quên hết rồi". 

             "Quên hết rồi?", người đàn ông cau mày. 

             "Vâng!", Diệp Hạo gật đầu: "Con bị mất trí nhớ trong một lần chiến đấu bị rơi xuống biển, sau khi được người khác cứu lên liền mất hết kí ức". 

             "Có người nói con tên là Diệp Phàm, không phải là Diệp Hạo, chỉ là không nhớ nổi bất cứ chuyện gì", Diệp Hạo cười khổ, anh nhớ đến Hàn Tuyết, nhớ tới cảnh tượng lúc cô gặp anh, kích động tới rơi lệ. 

             Tuy nhiên, anh thực sự đã quên mọi thứ. 

             “Hóa ra là vậy, để sư phụ kiểm tra cho cậu", người đàn ông đưa tay ra, Diệp Hạo cúi đầu bước đến, người đàn ông đưa tay đặt lên đỉnh đầu anh. 

             Trong phút chốc, Diệp Hạo cảm giác được một cỗ lực lượng đặc biệt tiến vào trong não bộ, khiến da đầu anh co rút lại, trên mặt hiện lên sự đau đớn. 

             Một lúc sau, sắc mặt của người đàn ông có chút khó coi nói: “Rất nghiêm trọng, có rất nhiều cục máu đông bị tắc nghẽn, không thể cưỡng ép dùng công phu làm tan ra được, muốn hoàn toàn khôi phục trí nhớ, cần phải có một loại kỳ dược!” 

             “Quả phật tâm?”, Diệp Hạo hỏi. 

             “Không sai, cậu vậy mà biết đến loại kỳ dược này?”, người đàn ông có chút kinh ngạc.  

             Diệp Hạo gật đầu: “Con vốn không biết, đây cũng là một trong những lý do quan trọng khiến con làm giao dịch với đại tiểu thư của nhà Linh Hồ, cô ta nói ở Tây Tạng có quả phật tâm…” 

             “Đúng, cô ta ngược lại không lừa cậu, quả phật tâm quả thực sinh trưởng ở Tây Tạng, nhưng phải tới cao nguyên phía Bắc Tây Tạng mới có khả năng tìm được, hầu như không thể tìm thấy nó ở những nơi khác”, người đàn ông đáp. 

             ... 

             Công nghệ Tuyết Phàm thành phố Cảng, Hàn Tuyết ngồi trong phòng làm việc, đợi nhóm người Long Linh trở lại. 

             Đòn phản công lần này nói khó nghe thì là thủ đoạn không minh bạch. 

             Phòng Đông Thịnh sử dụng những thủ đoạn mờ ám công kích cô, vậy cô liền gậy ông đập lưng ông.  

             Trực tiếp ra tay với em rể của Phòng Đông Thịnh, Lý Kiến Hoa- giám đốc tài chính của Y dược Đông Thịnh, thu được bằng chứng trốn thuế của họ. 

             Nhìn thời gian, đã mười một giờ tối, Long Linh và Âu Dương Ngọc Quân đã ra ngoài gần ba tiếng đồng hồ. 

             Sau nửa giờ, trong nháy mắt, cửa phòng bị đẩy ra. 

             “Long Linh, thế nào rồi?”, Hàn Tuyết vội vàng tiến lên đón. 

             “May mắn không làm nhục sứ mệnh!”, Long Linh cười lấy ra một quyển sổ dày. 

             “Đây là sổ sách nội bộ của họ, trong đó có rất nhiều thông tin về việc trốn thuế”. 

             “Quá tốt rồi, có cái này đủ để chúng ta khiến Phòng Đông Thịnh phải chịu thiệt thòi”, Hàn Tuyết vỗ tay. 

             “Đúng rồi, hai người có làm tổn thương Lý Kiến Hoa kia không?”, Hàn Tuyết nói tiếp, tuy rằng là giở thủ đoạn, nhưng cô vẫn không muốn làm chuyện có hại đến người khác. 

             Nói đến đây, khuôn mặt xinh xắn của thoáng hiện nên nét xấu hổ: “Ngược lại không làm chuyện hại người, lúc chúng tôi tiến vào, ông ta đang mây mưa với nhân tình, vì vậy chúng tôi liền chụp ảnh ông ta lại”. 

             “Nếu như những thứ này truyền đến tay vợ ông ta hoặc Phòng Đông Thịnh, tên Lý Kiến Hoa này coi như toi đời, sau khi thẩm vấn một chút chúng tôi liền lấy được quyển sổ này”. 

             Hàn Tuyết có chút sững sờ, vận may của bọn họ cũng quá tốt đi? 

             “Vậy, Lý Kiến Hoa đó đâu?” 

             Long Linh liền cười: “Lúc này có lẽ đã đến sân bay, sau khi giao lại sổ sách riêng của Y dược Đông Thịnh cho chúng tôi, nếu như không tranh thủ thời gian chạy trốn thì e rằng Phòng Đông Thịnh sẽ lột da ông ta mất”. 

             Hàn Tuyết nở nụ cười xinh tươi, bất đắc dĩ lắc đầu. 

             “Đi thôi, chúng ta tới phòng làm việc đi, ở đó còn có bất ngờ lớn hơn!" 

             Hàn Tuyết đi theo Long Linh đến phòng họp, chỉ thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi trước mặt Âu Dương Ngọc Quân, tư thế ngồi nói lên người đó có phần bất an. 

             Thấy hai người Hàn Tuyết, Long Linh đi tới, người đàn ông vội vàng đứng lên. 

eyJpdiI6ImQ4QWhKWDFYVVhWTCt1czlyWlZKQ2c9PSIsInZhbHVlIjoiVjlFTWZob3pyYlpWZ3JPWWIrQ2pEaFhtajFvamlOMjVnbkJEZlZpS3M3b0pwazBtOVpObEN4K1JkWTVqNnlDSm8wbzhXalRaUFMrZExRYjB1c1UyRk1xSlRCam5RTkU4MG92Y2UreVF4Z0Q2UWVFQnJ0NGwzQUtMNzFuZjJKTlpKcUppV3FpUTNcL1wvR3pcL1ZLY2tQMmxTVEJkQ1FNRE40UDJyZlwvbU42RWQ0R1pQZXNiZ1l4OUtYYmJSaHFtYlpsWXhuaUc2MTY0YU5aYTZDRGJxUTJLcDYzNGRxbHlOS2xSQzJIUlwvOFlLdkZWemQ4NGFRODlmaDg5M0J6ZXFyOGlPWnd2bWFTd1BjZVVwbWp0a1IwMFhUdTUxek42cnJsMXNMenJNQ0ZpUVk5ajJHUllIWlZ4T093VThTd0VlVDNYdXVBaTJUXC8wQzBLcGtQV1FRSzlkeWpBPT0iLCJtYWMiOiI0MmEwNmM5YWU0OGM3NTA3ZmFmMmY3MDkzYzJlZTU3ZGY4MDQ2ZmIyMjI3NDZjYzhmMjIxZDcyNGFkYzRjZjIwIn0=
eyJpdiI6Ik5PZ0tmeEFaUEJqc3VmczVKOGdmQVE9PSIsInZhbHVlIjoiREJTbWU0SE1SYmdEV3FjTTgwUzA4d2hsc1RTZjRZTnFydTRhT1ZFenRhYXZtT0FMOUIybmNKU0ZjemU0YWdTR0xUWEt1WWxYaHkxMjFFN3pjZDdxbHJHMVBKRnRKYUNaTVpiSTl3UTczZ3hOVUNUb2VNMkJ2dXJJR21TaXhzSnBRTzNFcUtKS25HXC9rNEY4ODFKelArRENLMnduamlGcmVhcHVcL0pCYzNyZ1I4bkVPWVpHNzNBODZRaDQ4M0J5WUttdUxjcWtBOGtMWWJBcW1iV014ejZ6bEhvYnQzOEVDRDhnZGllT0p0dzNGSjJYdUY2TEpcLzk1MUxucDFjelJkZEw2UHNwVFVuV3diWE9jbDNEVlRSelJlZ1wvK01Lc1wvN09xbmV3MlV2OU1qM1paVG9GR2FJaUdHVm1XcURhZnI3QzZOZHdKYWVjQzBmeUhNRUJ0QklubVdmbStRK2orQmxJMDdCYWFBTmZOaGkyM1N4WndpWlwvTkpUOUxyRU5aRDA4b2p4MkVQZFhSRHNIY1wva2kxekFaZUs1Z3Y1UjFGN3NhUzJYeFJ6UTl6NDQzb3pPcW9HazFJRnZlUGJ1eU9KYjdNT1RhUlJVUmpaRE5CWVdRbDRPbjEyckh3MHNcL3JMNWNjXC9mYnVPQXJNUld0UnZkYVdsbEZwSm9XZHJneWJjNGYzcHBYWEtmeGlaV3JKRjBSK3RjMDNMU1o4Q1NzVFMrdUdIVjJvSVRlSGNjPSIsIm1hYyI6IjI3N2FjMzk0MGYwNmRkZmY2YWNhNDZkNWNjMTZjN2VlMGFkYmJmYTY0Y2VmZDFhY2ZhODBmNTQ1NGQzZWQyNjgifQ==

             “Chào anh, tiến sĩ Trần!”

Advertisement
x