Ngay lập tức, một luồng khí mạnh mẽ xuất phát từ cơ thể người đàn ông, ông ta giậm chân xuống đất và đá vào một hòn đá, hòn đá đó bay lên rồi bị ông ta bắn một cái, lập tức lao về phía Diệp Hạo như một viên đạn. 

             “Đón lấy”. 

             Diệp Hạo hét lên một tiếng, hơi thở đột ngột bạo phát từ người đàn ông giống như một con thú hoang. 

             Lúc này né tránh cũng đã muộn, Diệp Hạo vung dao lên đỡ lấy hòn đá đang lao đến. 

             “Bịch”. 

             Cả người anh bị viên đá hất tung lên, rồi bay ra sau ít nhất ba mét mới ngã xuống đất. 

             Phụt. 

             Diệp Hạo lập tức phun ra một ngụm máu đỏ tươi. 

             Đệt. 

             Thật mạnh, thật biến thái. 

             Người đàn ông lại giậm chân, một viên đá khác bay lên, ông ta búng một cái, nó lập tức bay về phía Diệp Hạo. 

             Bịch! 

             Lúc này, Diệp Hạo cảm thấy nội tạng của mình bị tổn thương, vết thương cũ còn chưa lành, lẽ nào anh phải chết ở chỗ này sao? 

             Diệp Hạo không cam tâm, anh còn trẻ, vẫn chưa lấy lại được trí nhớ, sao có thể cam tâm chết được chứ? 

             Diệp Hạo không quan tâm nhiều như vậy, anh hét to: "Tiền bối, ông có yêu cầu gì cứ nói ra, chỉ cần Diệp Hạo tôi làm được thì nhất định sẽ dốc hết sức lực, chỉ mong ông tha cho tôi một mạng”. 

             “Haha, người nhà họ Linh Hồ, đều phải chết”, người đàn ông cười gằn, tiếng cười chứa đầy sát ý. 

             “Tiền bối, tôi không phải người nhà họ Linh Hồ, tôi là kẻ thù của nhà họ, ông nhầm rồi”, Diệp Hạo hét lớn. 

             Sát khí trên người người đàn ông đó đột nhiên sững lại, Diệp Hạo vội vàng nói: "Tiền bối, khi ông bắt tôi xuống thì đúng lúc tôi đang bị người của gia tộc Linh Hồ đuổi giết. Diệp Hạo tôi có thể thề, nếu lời này là sai, thì sẽ bị sét đánh mất hết võ công”. 

             “Cậu thực sự không phải người nhà họ Linh Hồ?”, người đàn ông âm trầm nói. 

             “Tôi thực sự không phải, tôi họ Diệp, tên là Diệp Hạo, đến từ thành phố Cảng ở tỉnh Giang Tô”, Diệp Hạo liên thanh. 

             Sát khí của người đàn ông đó mất đi một chút, Diệp Hạo thở phào nhẹ nhõm, liếc mắt nhìn con trăn vẫn đang giãy dụa cách đó không xa. 

             Lau một ít máu trên khóe miệng, anh mở miệng nói không ngừng: “Trong túi tôi có lửa, có thể nướng thịt trăn để ăn, nếu ông giết tôi thì sẽ không có ai nướng trăn cho ăn nữa đâu”. 

             Sau khi nói xong, anh nhìn người đàn ông đó một cách lo lắng, rồi thò một tay vào túi lấy ra một chiếc bật lửa. 

             “Tách”. 

             Bật lửa được bật lên, ngay lập tức một đốm lửa đỏ bốc lên. 

             “Tiền bối, ông nhìn bật lửa này...”, Diệp Hạo hét lên. 

             Diệp Hạo thấy thế thì chuyển động yết hầu, thực lực mạnh như vậy, sát khí từ người đàn ông vừa rồi khiến anh như chui vào hầm băng, Diệp Hạo cảm thấy mình nhỏ bé đến đáng thương. 

             Có lẽ, kể cả Hóa Kình Tiểu Tông Sư có ở đây thì cũng sẽ như thế thôi, huống chi anh chỉ là một Ám Kình Đại Thành mà thôi. 

             “Hahaha”. 

             Người đàn ông nhìn Diệp Hạo một lúc rồi thu lại sát khí trên người, sau đó cười to. 

             “Tên nhóc, cậu là người đầu tiên dùng cách này để đàm phán với tôi đó, thú vị, thú vị...” 

             “Vậy đi nướng đi, nướng không tốt thì tôi sẽ lấy cái mạng nhỏ của cậu”. 

             Diệp Hạo thở phào nhẹ nhõm, anh thắng cược rồi, ánh mắt như thợ săn vừa rồi của người đàn ông cho thấy ông ta đang rất đói. 

             Vừa rồi dùng xích sắt bắn vào con trăn, chắc không phải vì cứu anh, mà vì con trăn là thức ăn của ông ta. 

             Diệp Hạo lập tức đồng ý, đảm bảo là thịt trăn nướng của mình chắc chắn là số một. 

             Nhưng sự thật là, dù trên mặt cười haha nhưng trong lòng lại đang chửi bậy. 

             Ông ta bước đến gần con trăn rồi dùng lưỡi dao sắc nhọn đâm vào đầu nó, con trăn lập tức vùng vẫy dữ dội. 

             Đợi đến khi nó chết rồi thì người đàn ông giật mạnh cánh tay rồi quấn lại sợi dây xích lên tay mình. 

             Con trăn này dài gần bốn mét, được coi là một loài họ rắn vô cùng to lớn nên cũng dễ cầm trên tay. 

             Bức tường đá phía sau lúc này xuất hiện một cái hố rất sâu do xích sắt đâm vào. 

             Diệp Hạo nhịn không được mà hít vào một hơi khí lạnh. 

             “Tiền bối, chỗ này có nước không, tôi đi rửa một chút”. 

             “Đi theo tôi”. 

             Người đàn ông nắm xích sắt đi phía trước, Diệp Hạo kéo con trăn đi theo phía sau, bọn họ đi vào trong một đường hầm. 

             Đường hầm này rất ẩm ướt, Diệp Hạo sau khi bước vào thì thấy vô cùng kinh ngạc. 

             Anh nhìn thấy rất nhiều xương, bao gồm cả của động vật và dã thú, nhưng điều khiến anh ngạc nhiên là lại có cả một vài bộ xương người. 

             Diệp Hạo cảm thấy ớn lạnh, chẳng lẽ tất cả những thứ này đều bị người đàn ông này giết chết hoặc là ăn thịt sao? 

             Có ánh sáng ở đầu kia của đường hầm, sau khi đi xuyên qua, trước mắt Diệp Phàm như bừng sáng. 

             Anh hình như đã đi ra phía ngoài hang động, Diệp Hạo đảo mắt nhìn quanh, có thể nhân cơ hội mà chạy trốn không? 

             Bởi vì người đàn ông đi thẳng đến lối vào cửa động thì dừng bước, do sợi xích sắt buộc vào chân ông ta bị kéo căng ra. 

             Anh phát hiện, người đàn ông này nhiều nhất chỉ đi được đến chỗ cách cửa hang không xa, để có thể tận hưởng được ánh nắng mặt trời. Bên trái gần với lối vào của đường hầm có một cái ao nước trong vắt, người đàn ông có thể uống nước ở đây, nhưng không thể đi thêm về phía trước được nữa. 

             Diệp Hạo kéo con rắn lớn, chỉ vào nguồn nước bên cạnh hầm nói: "Tiền bối, ông có thường uống nước ở đây không?" 

             Người đàn ông gật nhẹ đầu, nhưng không để ý đến anh. 

             “Vậy tôi sẽ đến chỗ xa hơn một chút để rửa, tránh làm ô nhiễm nguồn nước của tiền bối”, Diệp Hạo giải thích. 

             Người đàn ông gật đầu, rồi vẫn không để ý đến anh. 

             Nhận được lời đồng ý thì Diệp Hạo kéo con trăn, đi một mạch hơn mười mấy mét mới đặt nó xuống cạnh ao, lôi dao ra chuẩn bị lột da nó để rửa sạch. 

             Chạy? 

             Hay không chạy? 

             Diệp Hạo lẩm bẩm trong đầu, nếu như anh muốn chạy trốn, thì bây giờ chính là thời cơ tốt nhất, xích sắt trong tay người đàn ông không thể với đến anh được. 

             Anh âm thầm quay đầu nhìn về phía người đàn ông, liền thấy ông ta đang ngồi ở lối vào hang, híp mắt một cái, cứ như không có ý định liếc mắt nhìn anh vậy. 

             “Đệt, chạy hay không chạy đây?”, Diệp Phàm không thể nào hạ quyết tâm được, anh cảm thấy mình chắc chắn có thể chạy thoát được. 

             Nhưng nếu người đàn ông có thủ đoạn đặc biệt nào nữa, anh bị bắt trở lại, thì có thể sẽ giống như những người trong đường hầm kia, chết là cái chắc. 

             Diệp Hạo rơi vào tình thế khó xử, cuối cùng anh lại sợ mà quyết định lựa chọn không chạy trốn. 

             Người đàn ông này ở trong hang, rõ ràng là bị nhốt, nhưng phải trói lại bằng xiềng xích dày cộp trên tay cánh tay, có thể hình dung được sức mạnh của người đàn ông này lớn như thế nào. 

             Lại nhớ đến khi anh bị xiềng xích kéo xuống, Linh Hồ Uyển Nhi đã nói một câu: "Làm sao mà vẫn còn sống được chứ?” 

             Giọng nói đầy kinh ngạc, thậm chí là hoảng sợ, điều này có thể cho thấy cô ta biết rằng có một người đang bị giam giữ ở đây, và thời gian giam giữ chắc chắn không ngắn. 

             Chắc phải tính theo tháng, thậm chí tính theo năm, nhưng Linh Hồ Uyển Nhi là con gái lớn của nhà họ Linh Hồ, cũng phải khiếp sợ như thế. 

             Nói cách khác, cho dù là nhà họ Linh Hồ cũng có chút sợ hãi người đàn ông này. 

             Sau khi làm sạch con trăn, Diệp Hạo tìm một cành cây, xiên vào người nó rồi đi về phía cửa hầm. 

             Đôi mắt nửa híp lại của người đàn ông mở ra, khóe miệng dường như ẩn chứa một ý nghĩ khác. 

             “Vừa rồi có cơ hội, sao cậu không chạy trốn?” 

             Không đợi Diệp Hạo làm xong giá nướng thì người đàn ông đã hỏi. 

             “Tôi nói muốn nướng thịt trăn cho tiền bối, phải giữ lời chứ”, Diệp Hạo nghiêm mặt nói. 

eyJpdiI6Ik9nMGUyVDRjbnFWOTFDMnhkejBrWVE9PSIsInZhbHVlIjoiZWtyTW90VDFxYUZkN3JmblE1SkJxVzNqc2JnY1RQMGNMOVFDNjlldTBVNDhWakdtcGg0QTJIVzlqU0dHM2xLN3JnK0dtSUtQa0YxTitzdlJaQW9ScExcL2xUSTVNUGVwQmhwaDhVRDEyRjMrQ3ZUbEhvOFpSWkhIMUV4MUprWVhBc2g0RXVYajZSWGtDeWhlZFJGZGJPVGVlaXRtaEM0ZmFFZ29MZGRoWWtTZz0iLCJtYWMiOiI0NGU2MGVmMmNhYTJlYjQ0YTJmZmQ4NTZiOTIzMTA0N2Q0Njk0Y2U2YTVmYmVmY2RhNmFhOTUyZTNhOWE1MGJmIn0=
eyJpdiI6IlhXYXVTeFRucU9hSG5VZmN5VkFVOWc9PSIsInZhbHVlIjoiVitqRkNQelRsMDAzb25aNVhSZ2o5b3RzWlBKd2IydWYybkFIYVNFejUrY1hkbDgyeCtmcGx2YTg4amJsdzBlck5wYXE2aVRtbUl5RHhXTUdSSHhaMlFSbncycSszMHpmallxUHY5MFdodThzeGVjSTZuOCtIWGRwZ1VWVEhBWnZkcVpaeXdYdFIzTTlFV3k3RGJ0QTdQWE5FMnpOZnZ1TlFKc0RVUEZqT2pNTHBTQWtZYXdEYkc1MENDc3VDMk1TVjJlM1RVeHJsMDdoWUNTZjZock02dnRuZUROa2JOcXNsZzM1d1dCeVZtTGtMc0pKNUxxRjFiN21rT3dVR1pwUEhtQnJkVWxPU0ZYNW5EYVVPQ2RZZFlkWktpUGpKbXdoOXdNSmpKbEFFTXFwXC9VZkZUb2FCWWwwbGx3R1NCblhpIiwibWFjIjoiMGQ1ZTI5OTE0ZmYzMDdhZmQ4YTlkYmVlMzcxYjNiYTZiZDAzODc1MzFhNzYxOTFlOTlhM2M3ZWMyOTQ2YzBjYiJ9

             Rồi ông ta nói một cách châm biếm: “Sợ là không phải giữ lời hứa, mà là cậu không chắc chắn có thể trốn được, sợ là sẽ như mấy người trong hầm kia, trở thành một bộ xương trắng chứ gì?”

Advertisement
x