"Khụ khụ…”
Diệp Hạo ho khan hai tiếng, dù sao cũng là thể diện của anh, trực tiếp bị vạch trần cũng có chút xấu hổ.
Nhưng đồng thời, anh cũng rất kinh ngạc, người đàn ông này lại có thể đoán được suy nghĩ của mình, nếu đã bị vạch trần, nguỵ biện cũng không có ý nghĩa gì.
"Tiền bối nói đúng, thủ đoạn của ông quá cao thâm khó lường, lo lắng của tôi đúng như lời ông nói, tôi không muốn trở thành mấy bộ xương khô kia!"
“Ha ha, cậu đúng là hào sảng, dám thản nhiên thoải mái thừa nhận như vậy!”, người đàn ông cong môi.
Diệp Hạo không quan tâm, tập trung nướng thịt, nếu đã không rời đi thì lo nướng thịt cho ngon.
Nắm giữ được dạ dày người đàn ông này thì không chừng có thể giữ được mạng nhỏ của anh.
Anh tin tưởng lời của người đàn ông này, loại người này thoạt nhìn là đã thấy tính nết quái gở, nếu anh nướng không ngon, người này giết chết anh cũng chẳng khó khăn gì.
Lửa rất mạnh, cộng thêm trình độ Diệp Hạo thật sự rất tốt, những thứ này đều là ở trong đầu anh, lúc nào học được thì chính anh hoàn toàn không biết.
Có lẽ trước khi mất trí nhớ, anh là một bậc thầy về sinh tồn nơi hoang dã cũng không chừng.
Thậm chí, Diệp Hạo còn tìm thấy một ít thực vật tạo mùi gần đó, rải chúng lên thịt rắn, thịt được nướng lên nhỏ mỡ xuống, mùi thơm nức mũi.
Người đàn ông vẫn mang vẻ mặt lãnh đạm cuối cùng cũng thay đổi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thịt rắn trên đống lửa, vô cùng gấp gáp.
"Thằng nhóc mau xé ra cho lão phu...", cơn thèm ăn của người đàn ông bị khơi lên, vừa ngửi thấy hương vị này ông ta liền không nhịn nổi được.
"Tiền bối, ông tên là gì, tại sao lại ở đây?"
Trước khi đi qua, Diệp Hạo cho một miếng thịt rắn vào miệng, mùi vị khá ngon.
Người đàn ông ăn ngấu nghiến, không có thời gian để ý đến Diệp Hạo, một miếng thịt rắn lớn đã bị người đàn ông ăn trong tích tắc.
“Nhanh, cho tôi thêm mấy miếng!”, ăn xong một phần lớn, người đàn ông vẫn chưa hài lòng.
Diệp Hạo đơn giản đưa cho ông ta toàn bộ thịt rắn: "Tiền bối, tôi đi bắt thêm vài con cá!"
Diệp Hạo nói xong đứng dậy, tìm một khúc gỗ, mài nhọn đầu, lại đi tới bên cạnh hồ.
Sau mười mấy phút, năm con cá bị anh bắt lên.
Hồ nước rất trong, chất lượng nước tốt đến mức có thể uống trực tiếp.
Nướng hết năm con cá xong, người đàn ông ăn ba con rồi mới phát ra tiếng ợ rất lớn, ngồi bệt xuống đất, cầm xương rắn xỉa răng, lười biếng phơi nắng.
Diệp Hạo chép miệng, thế này là đã bao nhiêu ngày không ăn rồi, thật khiến người ta đau lòng!
“Tiền bối, tôi tên Diệp Hạo, xin hỏi tiền bối tên gì?”, Diệp Hạo rửa tay, cung kính hỏi.
"Tên à..."
Người đàn ông suy nghĩ một lúc: "Tên đã quên từ lâu, cũng qua mấy chục năm..."
Diệp Hạo sửng sốt, mấy chục năm rồi?
Chẳng lẽ người đàn ông đã ở đây suốt mấy chục năm, ngay cả tên của mình cũng không nhớ?
Cảm thấy người đàn ông này đang khoác lác, Diệp Hạo nuốt một ngụm nước miếng hỏi: "Tiền bối, ý của ông là mình đã ở đây mấy chục năm?"
"Cỡ đó, ngẫm kỹ lại cũng khoảng ba mươi năm rồi!"
Diệp Hạo tặc lưỡi khi nghe những lời này, anh không thể tưởng tượng được là sống trong điều kiện này ba mươi năm là khái niệm thế nào?
Thậm chí cả tay, chân của người đàn ông này còn bị trói bởi dây xích!
"Tiền bối, tại sao ông lại ở chỗ này, xích sắt kia, với thực lực mạnh mẽ như vậy, ai lại có thể trói ông…”
“Nhóc con, câu hỏi của cậu nhiều quá, tại sao tôi phải nói cho cậu biết chứ!”, người đàn ông như cười như không nhìn anh.
"Khụ khụ…”, Diệp Hạo cứng họng một chút, đương nhiên anh rất tò mò, nhưng nếu người đàn ông không nói, anh cũng không làm được gì.
"Nói cho tôi biết trước, làm sao thằng nhóc họ Diệp là cậu lại xuất hiện ở nhà họ Linh Hồ, hơn nữa trong giọng nói của con gái nhà Linh Hồ có vẻ rất quan tâm cậu?”, người đàn ông vẫn không tin anh, khi nói về ba chữ nhà họ Linh Hồ, trong mắt hiện lên một tia hận ý.
Quan tâm?
Diệp Hạo đột nhiên cười khổ: "Tiền bối, cô gái đó không phải quan tâm tôi đâu, là hận không thể giết tôi ấy chứ. Tôi là bị cô ta đuổi giết chạy tới nơi này đó.”
“Ồ, nói cho tôi biết chuyện gì xảy ra?”, người đàn ông đột nhiên có hứng thú, như thể Diệp Hạo bị đuổi giết khiến ông ta có chút vui mừng.
Sau đó Diệp Hạo im lặng, chuyện này nếu kể ra vô cùng xấu hổ, nhưng nếu anh không nói ra thì người đàn ông này không tin tưởng anh, ngộ nhỡ bị ông ta giết thì hết vui!
"Tôi đến ở rể nhà họ Linh Hồ, tuy nhiên chỉ là con rể giả, đây là giao dịch, nhưng cô cả nhà họ Linh Hồ điêu ngoa tàn độc…”
Diệp Hạo kể tỉ mỉ một lần, với loại lão quái vật này, nếu nói dối lừa gạt ông ta, một khi lộ ra một chút sơ hở, nhất định sẽ chết chắc.
Vì vậy, Diệp Hạo vô cùng thành thật kể lại toàn bộ nội dung.
"Nhóc con, cậu nghĩ tôi hồ đồ rồi phải không, với địa vị nhà họ Linh Hồ sao lại phải cần một cậu con rể giả, nói thật cho lão đây biết, bằng không, hiện tại tôi tiễn cậu lên đường?”
Có một luồng năng lượng mãnh liệt trong cơ thể người đàn ông khóa chặt Diệp Hạo, khiến cả người anh căng thẳng, người đàn ông này hỉ nộ vô thường, nếu trả lời không tốt, giây tiếp theo ông ta có thể sẽ thật sự động thủ với mình.
“Mệnh cách, bọn họ nói tôi là mệnh cách Phá Quân, cô cả nhà họ Linh Hồ là Tham Lang, vì vậy…”
"Cậu nói cái gì?"
Người đàn ông nắm lấy cánh tay anh, lúc ấy, cánh tay anh đau nhói như thể bị nứt xương.
“Cậu nói cậu là mệnh cách Phá Quân?”
“Tiền bối có thể buông tay trước được không?”, Diệp Hạo cử động cánh tay, nếu đợi thêm nữa thì e rằng cánh tay của anh sẽ gãy mất.
Người đàn ông nhanh chóng thả tay ra, nhưng vẻ mặt vẫn kích động như cũ: “Cậu nói cậu là mệnh cách Phá Quân, không có gạt tôi chứ?”
Diệp Hạo cười khổ, bởi vì căn bản anh không biết, đều là Linh Hồ Uyển Nhi nói cho anh biết, cũng không biết cô ta có gạt anh không.
Diệp Hạo nghiến răng: "Nói thật thì tôi cũng không biết, chính là cô cả nhà họ Linh Hồ nói, cô ta tự xưng mình là mệnh cách Tham Lang Tử Vi, mà tôi là Phá Quân, mục đích là để đối phó với Thất Sát vẫn chưa xuất hiện!”
“Thất Sát, Tham Lang, Phá Quân...Tham Lang điều khiển Phá Quân…”, người đàn ông tự lẩm bẩm một mình, đột nhiên hét lớn: “Hay lắm, hay cho nhà họ Linh Hồ, thủ đoạn không hề thua kém năm đó…”
Người đàn ông hét lên một tiếng, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Diệp Hạo, ánh mắt như kiếm, nhìn đến mức khiến Diệp Hạo dựng tóc gáy: "Nhóc con, muốn sống sót không?"
“Tôi muốn sống!”, Diệp Hạo không chút do dự.
“Vậy được, bái tôi làm sư phụ!”
"Gì?"
Diệp Hạo lập tức sửng sốt: "Tiền bối, ông bảo tôi bái ông làm sư phụ?"
Vừa rồi người này muốn giết anh, lúc này lại bảo anh bái sư, thay đổi cũng quá nhanh, làm người ta khó mà chấp nhận nổi.
“Sao, cậu không đồng ý à?”, người đàn ông lập tức nhìn chằm chằm, sát khí bao trùm lấy anh, chỉ cần anh từ chối, người đàn ông sẽ lấy cái mạng nhỏ của anh.
"Phù phù!"
Diệp Hạo quyết định dứt khoát, trực tiếp quỳ xuống người đàn ông cụt một tay: "Đồ đệ Diệp Hạo bái kiến sư phụ!"
Bất kể như thế nào, chỉ cần có thể sống sót, bái sư thì bái sư, hơn nữa người đàn ông cụt tay này mạnh như vậy, chắc chắn sẽ không chịu thiệt thòi.
Tông sư chính là nhân vật lớn trong giới võ đạo chân chính. Tông sư không thể sỉ nhục, một chưởng đánh nát được vàng!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất