Linh Hồ Mộc Thanh cảm thấy vô cùng áp lực, nhưng đồng thời trên mặt hắn ta cũng lộ rõ vẻ vui mừng. 

             “Đại sư huynh...huynh đột phá rồi?”, Linh Hồ Mộc Thanh kích động không thôi. 

             “Hai hôm trước đã may mắn đột phá lên rồi”, người đàn ông này chính là Linh Hồ Tinh Phong, võ giả mạnh nhất trong thế hệ trẻ nhà họ Linh Hồ. 

             Nghe thấy hắn ta thừa nhận thì Linh Hồ Mộc Thanh vô cùng vui mừng, chúc mừng liên tục: “Chúc mừng sư huynh, đột phá được cảnh giới Hóa Kình Tiểu Tông Sư”. 

             Hóa Kình Tiểu Tông Sư đó, người nào đạt được cảnh giới này mà không già khụ rồi chứ, nhưng Linh Hồ Tinh Phong chỉ mới hai mấy mà đã đột phá được, đúng là tiền đồ rộng mở. 

             Có tư cách Tông Sư. 

             Linh Hồ Tinh Phong cười nhạt, sắc mặt đột nhiên lạnh hẳn đi: “Nói về chuyện của Uyển Nhi trước đi, 7 hôm sau kén rể là sao?”. 

             “Là thế này sư huynh...”, vẻ mặt Linh Hồ Mộc Thanh vô cùng âm trầm. 

             Sau khi giải thích xong, Linh Hồ Tinh Phong cười khinh thường: “Em nói đến tên nhóc bị em đánh chảy máu miệng kia?” 

             "Đúng vậy, mặc dù em cũng ho ra máu, nhưng đó do em bất cẩn, thêm nữa là do quá tức giận. Thằng nhóc này nói chuyện rất khó nghe. Nếu không phải do sự xuất hiện của Uyển Nhi thì em nhất định sẽ đánh đến cả mẹ hắn ta cũng không nhận ra mới thôi”. 

             “Haha, hóa ra là một thằng nhãi nhép”, Linh Hồ Tinh Phong cười lạnh. 

             "Một thằng nhãi nhép thì có tư cách gì mà cưới Uyển Nhi chứ, cho dù là ở rể cũng không được, hắn không đủ trình”. 

             “Vậy phải làm sao bây giờ hả sư huynh?”. 

             Linh Hồ Mộc Thanh híp mắt, nói một cách ác độc: “Chúng ta có cần làm thế này không?” 

             Hắn ta đưa tay lên cổ kéo một đường, làm một động tác như cắt cổ vậy. 

             Linh Hồ Tinh Phong suy nghĩ một lúc rồi xua tay: "Chỉ là một tên nhãi nhép, không cần thiết. Anh chỉ cần biết tại sao Uyển Nhi lại chọn hắn ta làm con rể, và tại sao ông cụ Linh Hồ lại đồng ý. Em không biết nhưng mà anh biết, thân phận của Uyển Nhi không hề đơn giản”. 

             “Ồ, thế thì phải nhờ sư huynh giải thích rồi”. 

             Linh Hồ Tinh Phong mỉm cười, một tia sáng lóe lên trong mắt hắn ta: "Uyển Nhi chính là một Tham Lang của thế hệ chúng ta ở nhà họ Linh Hồ, số mệnh của Tham Lang đại diện cho cái gì em biết không?” 

             “Mộc Thanh không biết”. 

             Linh Hồ Mộc Thanh vô cùng ngạc nhiên, hắn ta cũng đã từng được nghe qua về thuyết số mệnh phong thủy nhưng cũng chỉ là nghe qua mà thôi. 

             "Tử Vi Tham Lang. Nó tượng trưng cho sự may mắn. Muốn có được quyền lực và sự giàu sang thì cả đời này Uyển Nhi không được phép gả ra ngoài, chỉ có thể kén rể, kết hôn với Linh Hồ Tinh Phong anh đây mới là sự kết hợp hoàn hảo nhất, kén một thằng nhóc con từ bên ngoài vào thì là chuyện thá gì chứ?”. 

             “Chỉ khi anh và Uyển Nhi kết hợp lại với nhau mới có thể giúp cho nhà họ Linh Hồ ngày càng trở nên lớn mạnh hơn, anh biết được chấp niệm của ông cụ, nhưng nếu không có anh, nhà họ Linh Hồ sẽ mất đi một cánh tay đắc lực nhất!”. 

             Lời nói của Linh Hồ Tinh Phong chính là đại nghịch bất đạo, trong lòng Linh Hồ Mộc Thanh đầy kinh hãi, nhưng cũng thấy vui. Linh Hồ Tinh Phong nói với hắn ta những lời này chứng tỏ đã coi hắn ta là một người đáng tin cậy. 

             Linh Hồ Tinh Phong có chút tức giận, chuyện này thế mà lại không bàn bạc gì với hắn ta, cả cái nhà họ Linh Hồ này ai mà không biết hắn ta có tình cảm với Linh Hồ Uyển Nhi chứ. 

             Từ nhỏ đến lớn, chưa từng thay đổi. 

             “Bây giờ anh vẫn chưa thể phá quan được, phải cần thêm 3 ngày nữa, em giúp anh thu thập thông tin, đợi đến khi anh xuất quan thì sẽ khiến cho Uyển Nhi biết được anh mới là chàng rể phù hợp nhất”. 

             “Còn về tên nhóc kia...” 

             Linh Hồ Tinh Phong vẻ mặt âm trầm nói: “Anh sẽ đánh gãy tứ chi hắn ta, rồi vứt vào trong núi cho thú dữ ăn thịt”. 

             “Được, nghe theo mệnh lệnh của đại sư huynh, chuyện này em nhất định sẽ hoàn thành tốt”. 

             “Đi đi”. 

             Linh Hồ Mộc Thanh rời đi, người hầu gái bên cạnh cũng đi cùng, lúc hắn ta đóng cửa lại, sắc mặt Linh Hồ Tinh Phong lập tức trở nên vô cùng hung ác. 

             "Ông già chết tiệt, tôi biết tên nhóc kia chính là Phá Quân trong truyền thuyết. Ông để Uyển Nhi xuống núi một mình, tưởng tôi không biết sao?" 

             “Uyển Nhi chỉ có thể là của Linh Hồ Tinh Phong tôi mà thôi, ai động đến tôi giết người đó, mong là các người không ép tôi”. 

             ... 

             Đây là một hang động tối tăm mờ mịt, Diệp Hạo cảm thấy toàn thân đau đớn, như sắp gãy rời ra hết vậy. 

             Anh từ từ mở mắt, cảm nhận được có thứ gì đang bò trên mặt mình thì lúc này mới mở mắt ra hoàn toàn. 

             Diệp Hạo bị dọa kêu lên một tiếng, là một con chuột to bằng lòng bàn tay người lớn đang bò trên mặt anh. 

             Chuột ăn thịt người, trong đầu anh chợt hiện lên bốn chữ này. 

             Điều này không phải là không có căn cứ, ở một số vùng núi đã từng có một em bé sơ sinh vì bố mẹ phải đi làm rẫy nên để con ở nhà, kết quả là đến khi bố mẹ đi làm về thì em bé đó đã bị chuột cắn mất một bên mặt. 

             Anh đã nghe đến chuyện này không chỉ một lần, nên lập tức đưa tay bắt con chuột và ném nó đi thật xa. 

             Ngay sau đó Diệp Hạo chống tay lên cục đá trên mặt đất để đứng dậy, sau khi đứng lên liền đứng tại chỗ nhìn chung quanh một lượt. 

             Đây dường như là một hang động rất lớn, thậm chí còn có rất nhiều cây cối mọc ở bên trong, ánh mặt trời chiếu xuống từ lỗ thủng trên đầu. 

             Chỉ là trong hang rất ẩm ướt, thỉnh thoảng lại có một con chuột lớn chạy ngang qua trên mặt đất. 

             Diệp Hạo lấy Long Lân ra cầm trong tay, vô cùng cảnh giác đi vào trong hang động. 

             Chắc là có thứ gì đó trong hang động này, anh chính là bị một sợi xích sắt kéo qua. 

             “Vèo”. 

             Lúc này xích sắt bất ngờ phóng về phía anh, Diệp Hạo gầm lên rồi vung Long Lân ra đỡ nhưng lại thấy xích sắt đột nhiên quay đầu bắn ra phía sau. 

             “Phù”. 

             Anh đột nhiên cảm thấy lạnh ở cổ, vội quay đầu lại. 

             “Cái đệt”. 

             Diệp Hạo chửi bậy một tiếng, phía sau anh là một con trăn lớn trên mình có hoa văn đang giãy dụa kịch liệt, xích sắt xuyên qua người nó rồi trực tiếp cố định ở trên tường đá phía sau. 

             Con trăn quay đầu điên cuồng cắn xích sắt, Diệp Hạo sờ cổ thì chạm đến một vũng máu hôi hám. 

             "Leng keng...", đúng lúc này tiếng xích sắt lại vang lên, Diệp Hạo ngay lập tức nhìn thấy một người đang kéo xích sắt đi đến gần. 

             Người này ăn mặc rách rưới, mái tóc dài bạc phơ, rơi tán loạn trên vai. 

             Tuy mặc đồ ăn xin nhưng lại có dáng người vạm vỡ cao lớn, khiến Diệp Hạo có cảm giác bị áp bức. 

             Người đàn ông mặt mũi lấm lem, nhưng đôi mắt lại rất sắc bén, cứ như hai ngọn đuốc vậy. 

             Người đó chưa đi lại gần đã có một mùi hôi xộc vào trong mũi của Diệp Hạo, nhưng anh không hề bịt mũi lại. 

             Thay vào đó, anh ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt, ông ta có đủ hai chân, nhưng chỉ có một cánh tay, hai chân và một bàn tay được bao bọc bởi một vòng sắt lớn. Vòng sắt được nối với nhau bằng một sợi xích sắt dày. 

             Trong lòng Diệp Hạo có chút kinh hãi, anh cực kỳ cảnh giác, không biết người đàn ông này là người tốt hay người xấu. 

             Nhưng anh có thể khẳng định một điều, nếu người đàn ông này muốn giết anh thì sẽ không tốn một chút sức lực nào. 

             Bởi vì, sâu không đoán được. 

             “Tiền bối, tiểu tử Diệp Hạo kính chào tiền bối”, Diệp Hạo kính cẩn hành lễ, anh không định chạy, dù sao cũng không thể chạy thoát. 

             “Cậu không sợ tôi sao?”, người đàn ông hỏi, tiếng nói rất khàn, giống như đã lâu không mở miệng nói chuyện, nghe cứ như là tiếng cưa điện vậy. 

eyJpdiI6IjZ5MVwvRnoySlFrT29OTVlPZ245Z1d3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Im4wTUdzeXpCcWRwcDJqMk42NytiNUpETU80WWtQNDlZNE9JNkFFQVRIRTNQOTJ0Q1wvbHlPeWZ4cHFOcW9BVVV1MnRabFJCNHFwSTRJR2RucDEybDl1cVRCUTRQeWVrald0ZENlSHBpSTgzWWRYUkJJMEU0UUxIbE1HV2d6NUdDbm1hRUZZT1ZuN3pHN0hlNTd0NzJURmg5V3dMS0xwR1UzK2hObnY2SFU5Sm5JcW13cEVCSWR2MUx3NURjeWpcL2wrdFFpcnFKMDM2NlRVenZ6SlJEbzZxb3A5U1g3UEh6SXRkYk1obmlDVENoMVg1MnM4a2xydWNYblVPeEliWk1NN1dmdGk3UzhXQm1EZ1wvamc3Q3pLbWtXcFNOVkVMc3dzc3MxZ3VMZWc1VDE4K09PUE1xXC9nVUJxVFRSaHRqYlRPdkYzaFUyRHJVeVdBXC85eDZSSmF6dzZZTklCSDZMcmd3d3NUZHpnaklIT1RyZWZLZVR6MmRrSXBQR0YrcDR5eTdjNGJOYml4OVV1XC9rdytXU0NFQWZ0QmgweWRhQ2JMT2VjUmVtSlNVUHJiQ2ZjVm5pQjN4NW1IdlpMXC9FMXRnSW1aRHd0NG80WTVGZXVrak5OS0VFYlwvUU9HdTZwd1VYWktCMW5NOGRuUGMxN25TTHJzQllNZGVxYTNVN2U2eXdINkFFR296djliZURaaUpvR0NzWUM5b201cGtmMExnNkFDV0ZlNjdoVjZzZUZMeU90RkE2bkVIckgyckVZS0tQVGhwd3ErcU41MHdtU2ZNeXNEWnYybHZpNVZWdVZRZzJaWjhzbzhCMHJJc3dsaUNVWnIxM3FxT25HeXFVMlo3OW4zdiIsIm1hYyI6IjllMzYxZGFjYjBhZWE5NWI4MjI4ZGUzMzJhNzk5NzQ2YWVkYzQ4MmFkZjg5ODIwNDE2NDEyMjhlYjRmOTRiNzAifQ==
eyJpdiI6IkROR3ZcL0djd1piZVhxWUxtaytWa3VRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Inpzc3dcL0JCbkZVZEl6SkF3VVhCMVVZbFNsbDJWNFBSMHhZWVFlMDN3bGJ5ODgwXC93MVNUbTFpcjU4clJocHZvb1A4VCtSQk1TNW1XQ0d0aWxuaVpBNUQyd1hFTzYzYkxxSHhqM3hWYWlFZTBDY1NxS2V0Vzdha3h5RHEyXC9lRzcyRFBnd2IzcGt6NmhSXC9KZHRoTjhTQ2pRZ0hIVXlTNEFLOW5IQkVIdFVvbUZaUVJjWVRvbFFPRFFOeFp2V1hMaUQiLCJtYWMiOiJmNjFiMDRkOGJmMjZjMTQ1OGY3ODM2OTczOGRhNDc5NDIwY2I0ZDYxMmYzMDJlMDk5M2YzZTg3M2ZhYjk1OWQxIn0=

             Người đàn ông đó cười khàn một tiếng: "Tôi muốn giết cậu, ai có thể ngăn cản?"

Advertisement
x