Hàn Tuyết không ngờ rằng đã có sự chia rẽ trong nội bộ Hội đồng bọn họ, xem ra nhân cách của Phòng Đông Thịnh không chỉ dừng lại ở chữ tồi tệ. 

             Mục đích Hà Triển Long tới đã rất rõ ràng, Hội đồng hy vọng mục tiêu phản công mà họ nhắm vào chỉ có một mình Phòng Đông Thịnh. 

             Để tránh việc lửa thành họa lan tới cá ao, mặc dù công nghệ Tuyết Phàm mới được thành lập trong thời gian ngắn nhưng tốc độ phát triển lại tương đối nhanh. 

             Hàn Tuyết vẫn không động tới cuốn sổ ghi chép trên bàn, chỉ cười nói: “Tổng giám đốc Hà, trừ việc này ra, chắc hẳn còn có chuyện khác cần thương lượng phải không”. 

             “Ha ha ha, Giám đốc Hàn quả nhiên rất nhanh nhạy!” 

             Hà Triển Long từ trong túi lấy ra một phần văn kiện khác đưa tới trước mặt Hàn Tuyết, cười nói: “Đây là việc thứ hai, chính là muốn hợp tác với giám đốc Hàn, tôi đại biểu cho Hội đồng chân thành ngỏ lời muốn hợp tác với cô, một số điều kiện của chúng tôi đã được viết trong đó, cô xem đi”. 

             Hàn Tuyết mỉm cười, cầm lên tập tài liệu và bắt đầu xem xét. 

             Trong phút chốc cô đặt văn kiện xuống: “Tổng giám đốc Hà, thành ý của hội đồng các ông tôi đã thấy rồi, công nghệ Tuyết Phàm chúng tôi đồng ý gia nhập vào Hội đồng và có thể chấp nhận 90% những điều khoản được viết trong đây, trên cơ bản đều đáp ứng được mong muốn trong lòng tôi, nhưng vẫn còn một điểm cần phải sửa lại”. 

             “Thứ nhất, sản phẩm của công nghệ Tuyết Phàm phải được bán độc quyền và không được ràng buộc cùng với bất kỳ sản phẩm nào khác; 

             Thứ hai, nhãn hiệu khác của công nghệ Tuyết Phàm không được tiến hành đóng gói và sử dụng chung với những nhãn hiệu khác;  

             Thứ ba, các sản phẩm của công nghệ Tuyết Phàm được ủy quyền riêng cho từng thương hiệu của hội đồng. Ví dụ cùng Hồi Xuân Đường của tổng giám đố Hà, đóng gói bên ngoài của sản phẩm của công nghệ Tuyết Phàm và các sản phẩm mà các ông hợp tác cùng phải được chú giải rõ ràng: sản phẩm này do công nghệ Tuyết Phàm ủy quyền bán hàng cho Hồi Xuân Đường”. 

             Sau khi đưa ra ba điều kiện, khuôn mặt Hàn Tuyết vẽ ra một nụ cười tự tin, nhìn Hà Triển Long. 

             Hà Triển Long cau mày, không ngờ tới Hàn Tuyết lại đưa ra ba điều kiện này, phương thức ủy quyền này rất hiếm gặp. 

             Mỗi khi họ bán một sản phẩm của Công nghệ Tuyết Phàm tương đương với việc quảng cáo cho họ, hơn nữa còn là quảng cáo miễn phí. 

             Một lúc sau, Hà Triển Long cười khổ đáp: “Điều kiện mà tổng giám đốc Hàn đưa ra một mình tôi không thể làm chủ được, để tôi gọi điện thương lượng một lát!” 

             “Đương nhiên có thể”, Hàn Tuyết ra hiệu cho thư ký đưa Hà Triển Long tới một văn phòng riêng. 

             Tròn năm sáu phút sau, Hà Triển Long mới quay lại và ngồi xuống một lần nữa nói: “Chúng tôi có thể đồng ý với những điều kiện của tổng giám đốc Hàn, nhưng chúng ta phải bổ sung thêm một điều, sản phẩm của Công nghệ Tuyết Phàm tại thành phố Cảng chỉ có thể ủy quyền cho bảy doanh nghiệp của hội đồng chúng tôi để tránh việc ủy quyền quá nhiều dẫn tới cạnh tranh không không lành mạnh!” 

             Nói xong, Hà Triển Long nhìn chằm chằm vào Hàn Tuyết một cách nghiêm túc, thành thật mà nói, điều kiện này có phần hà khắc, về mặt logic nhà sản xuất ủy quyền như thế nào là vấn đề của nhà sản xuất. 

             Đại lý như họ không có tư cách yêu cầu, nhưng hợp tác có nghĩa là đàm phán với nhau để đạt được thứ có tác dụng với mình. 

             Tuy nhiên, màn thể hiện của Hàn Tuyết lại nằm ngoài dự đoán của ông ta, cô không chút do dự đứng dậy và đưa tay ra: “Hợp tác vui vẻ!” 

             Hà Triển Long sửng sốt, vội vàng vươn tay cùng cô bắt tay. 

             Ông ta hơi kinh ngạc, Hàn Tuyết vậy mà trực tiếp đồng ý, ông ta lưỡng lự một lúc rồi nói: “Tổng giám đốc Hàn, cô trực tiếp đồng ý sao?” 

             “Tại sao lại không đồng ý?” 

             Hàn Tuyết cười đáp: “Tôi vốn không có ý định ủy quyền rộng rãi sản phẩm của Công nghệ Tuyết Phàm, nhiều nhà phân phối ủy quyền đối với việc quảng bá sản phẩm chưa hẳn đã là một việc tốt”. 

             "Một khi đã có doanh nghiệp bán ra, nếu vi phạm thỏa thuận hợp tác sẽ gây ra tổn thất cực lớn cho Công nghệ Tuyết Phàm, bảy doanh nghiệp của hội đồng đã thành lập nhiều năm, có địa vị và uy tín nhất định trong xã hội, tôi có thể tin tưởng vào điều này!” 

             Hà Triển Long lắc đầu cười: "Tài năng kinh doanh của tổng giám đốc Hàn khiến tôi phải khâm phục, khâm phục rồi!” 

             Hai bên đạt được thống nhất, Hà Triển Long liền muốn trở về chuẩn bị cho việc gia nhập của Công nghệ Tuyết Phàm, nhưng họ không thể tổ chức cuộc họp báo cho tới khi dọn dẹp sạch sẽ Phòng Đông Thịnh. 

             Nếu không, Phòng Đông Thịnh nhất định sẽ chống trả, từ đó trở thành một mối đe dọa rất lớn đối với họ. 

             Hà Triển Long rời đi, Hàn Tuyết mới cầm lên cuốn sổ mà ông ta để lại, trong đó có viết một số người và chức vụ tương ứng, thậm chí mối quan hệ với Hà Triển Long cũng được đánh dấu rõ ràng. 

             “Lý Hoa Kiện, giám đốc tài chính của Y dược Đông Thịnh, anh rể của Hà Triển Long”, tên một người xuất hiện trong tầm mắt của Hàn Tuyết. 

             Cô nở nụ cười: “Các anh nói xem Y dược Đông Thịnh này có trốn thuế hay không?” 

             “Không cần đoán, chắc chắn là có, thời nay không có mấy công ty không trốn thuế”, Long Linh ở một bên đáp. 

             “Vậy chúng ta bắt đầu ra tay từ ông ta, thế nào?”, Hàn Tuyết hỏi. 

             “Tôi thấy được đó, tìm ra bằng chứng trốn thuế của ông ta rồi giao cho chính phủ”, Long Linh gật đầu. 

             “Nhưng chỉ thuế vụ thôi thì không đủ để lật đổ được Phòng Đông Thịnh”, Âu Dương Ngọc Quân lên tiếng. 

             “Cái này tôi biết, còn có người này cũng là điểm đột phá cho chúng ta”. 

             Hàn Tuyết lại chỉ ra tên của một người khác, Trần Xuyên, nguyên trưởng phòng phòng nghiên cứu và phát triển của Y dược Đông Thịnh. 

             Anh ta từng là tiến sĩ y học, là trưởng phòng phòng nghiên cứu và phát triển sản phẩm tại Y dược Đông Thịnh và đã gia nhập Đông Thịnh được sáu năm, sáu năm này là những năm phát triển nhanh nhất của Y dược Đông Thịnh. 

             Anh ta đã liên tiếp phát triển nhiều sản phẩm làm đẹp, nhưng hai tháng trước lại bất ngờ bị cách chức trưởng phòng, chỉ được phép tham gia vào nghiên cứu và phát triển những sản phẩm khác, dường như đã bị Phòng Đông Thịnh giấu kín đi. 

             Một số thông tin trên cuốn sách nhỏ này được ghi chép rất chi tiết, có vẻ như nhóm người Hà Triển Long cũng đã phải bỏ ra không ít công sức.  

             “Được, vậy chúng ta sẽ tập trung vào hai người bọn họ, tối nay hãy ra tay tóm gọn họ!”, Âu Dương Ngọc Quân nói. 

             “Chú ý an toàn!”, sắc mặt Hàn Tuyết hơi lạnh đi, cạnh tranh trên thương trường người chết ta sống, mặc dù thủ đoạn có chút không được quang minh. 

             Nhưng Phòng Đông Thịnh bất nhân trước, cũng không thể trách bọn họ bất nghĩa, áp dụng những thủ đoạn bất thường để đối phó với ông ta. 

             Thần Nông Giá nhà Linh Hồ, tin tức Linh Hồ Uyển Nhi tuyển rể đã lan truyền khắp gia tộc, biết được rằng đó là một tên nhóc ngoại tộc khiến tất cả mọi người đều lòng đầy căm phẫn. 

             Nữ thần của gia tộc bọn họ sao có thể gả cho một người ngoài, cho dù là ở rể cũng khiến trong lòng rất nhiều người mất cân bằng cực độ. 

             Nhưng mặc dù rất nhiều người chửi rủa không thôi, nhưng họ lại không biết Diệp Hạo đã biến mất biệt tăm. 

             Linh Hồ Uyển Nhi lại rà soát cấm địa sau núi kia, nhìn nơi Diệp Hạo biến mất, có chút tự trách.  

             Nếu như không phải là cô ta xách theo kiếm sắc đuổi giết Diệp Hạo thì anh cũng sẽ không nhảy xuống đây, bị lão quái vật kia bắt được. 

             Nếu Diệp Hạo không thể thoát ra ngoài thì những nỗ lực trong khoảng thời gian này của cô ta đều trở thành uổng phí. 

             Trong một sân phụ của nhà Linh Hồ, rất ít người lui tới, vô cùng yên tĩnh, tiếng ồn ào bên ngoài cũng không lọt được vào đây. 

             Linh Hồ Mộc Thanh sốt ruột đứng đợi ở bên ngoài, qua một hồi có một người hầu gái đi ra. 

             “Cậu Mộc Thanh, cậu Tinh Phong mời cậu vào!” 

             “Đi trước dẫn đường đi!”, Linh Hồ Mộc Thanh đi theo sau đến căn phòng nơi sâu nhất, trong làn hương khói lượn lờ, một người đàn ông đang ngồi thiền.  

             Người đàn ông đó mày sắc như kiếm mắt tựa ánh sao, tưởng mạo khá điển trai, sau khi Linh Hồ Mộc Thanh đi tới, người đàn ông đó mở mắt, cười nhạt nói: “Có chuyện gì, nhất định phải gặp tôi mới nói được?” 

eyJpdiI6IjJBWXZTa1lleXNTY3pYMXY5QWhaa2c9PSIsInZhbHVlIjoiMUN6WTlkZDhVUXg2cXZRRjdlZ0JEa210NXNBTHFFbTBLSDhMUW52YldEOE5mN05PQWlWNjdiTkJWODY0Q21uekkzTXRoZEEyWUZ4RE0wVmVcL0NwME5NcDBqcFlFS21yU0hDR3dYbWx4Mmc2TG45RnVQZHFpdm82bmhXbVZhWG0wdGd3ZllJd29FRVk1TGJzUWR3alNTNGNwNDlLQWFRSEdJcjMyamwwWGRvZEU2eWdSNHdabHNYZWw2TWEzbXAweWVDOGloK2Fpa0xIU0s2VzN4M1h3TjlKNk8yanorQ3hGaXd0VDRCV0lvREE2a1B1VjhuaUROcGkyM2NzUW1MR0VtUWwrSGZuTjQzcUI1Z2pSNHREUG0zZUExUEdtcndXazF5QWVBWGdiYmlDK0JwQmJJQURQZ1hPejlxalNISklTR2R3YzFBS2xGbUk3STRwKzZydHpBQT09IiwibWFjIjoiNDA0MTVmM2UzMzEzZDc0MGI1Y2I0NzAyMTQxMmZkOWMxZjFmZjNhOTE2OWI0YzE5NzM4MDlhNWE0Y2FjMTFhOSJ9
eyJpdiI6IlFIaWNabFFUXC96a0g1REdlS0FMWDJnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Imxhb25QK3k5R1E3T0RyYktWVzF3RVFLYUt1b0t5VmlUWjNGRFROTGlOOTcrdWlPS212YlFaWVI0QVhhdkZubnRheUhOOFFWc2VXTkpHek1IZ1wvRWljY2x0NldnemVvQnlzWkdpWFpSQm9EVkROWjgwU0QyNkJhTGFxeGFxK0h0aFlhVGhmdjEyWFFST0RjMUN4bVhOYlE9PSIsIm1hYyI6IjZlN2JlNjQ2ZjQ5NzUwM2RmNDMxNDBlOWFmNjljMWIzZmMwN2VkNWUzNmE4MjFmMWViNzJlMDQyNmQ5M2RiNDAifQ==

             Lời này của Linh Hồ Mộc Thanh vừa thốt ra, một khí thế cực lớn bộc phát từ người đàn ông, người hầu gái ở một bên run lên vì sợ hãi.

Advertisement
x