Vẻ mặt ông cụ nhà Linh Hồ vô cùng khó coi, thân là lão tổ của nhà Linh Hồ, lời nói của ông ta là nhất ngôn cửu đỉnh, há có thể tùy ý thay đổi.
Đặc biệt là loại chuyện kết hôn của Linh Hồ Uyển Nhi, sợ rằng nếu là người khác thì bây giờ đã đang chuẩn bị quà mừng rồi, lúc này nếu như hủy bỏ thực sự rất mất mặt.
“Ông nội, phải làm như thế nào…?”, Linh Hồ Uyển Nhi cũng lo lắng, mặc dù bọn họ ở trong núi sâu nhưng có rất nhiều công nghệ hiện đại, thông báo việc vui không phải là dùng chim bồ câu đưa thư.
Ông cụ nhà Linh Hồ trầm mặt, nhất thời cũng không nghĩ ra cách nào tốt.
“Ông nội, hay là cháu bí mật rời đi, nói là cháu không bằng lòng, tự mình đào hôn!”
“Càn quấy!”
Ông cụ Linh Hồ lập tức trách mắng một tiếng: “Nhà Linh Hồ chúng ta còn chưa đủ mất mặt à?”
“Vậy phải làm thế nào đây, cũng không thể tùy tiện kết hôn với một con chó con mèo, hơn nữa còn không có tác dụng gì!”, Linh Hồ Uyển Nhi bĩu môi nói.
Bây giờ cô ta rất hối hận, thực ra bất luận thế nào cô ta cũng sẽ không giết chết Diệp Phàm, tuy rằng phải khổ sở thu dọn, chịu chút tổn thương ngoài da mà thôi.
Nhưng giờ nói gì cũng đã muộn, nếu như tùy tiện gả cho một người, cô ta chắc chắn không thể làm được.
Khiến Diệp Phàm ở rể cũng là vì nguyên nhân mệnh cách của hai người.
Lúc này, ông cụ Linh Hồ bỗng nhiên bật cười: “Nghe nói tên nhóc Tinh Phong kia vẫn luôn một lòng ái mộ cháu, hay là hai đứa cháu kết hôn trước, đến lúc đó giải thích về việc ở rể sau, dù sao cũng đều người của nhà Linh Hồ chúng ta!”
Linh Hồ Tinh Phong?
Trong lòng Linh Hồ Uyển Nhi giật thót, cô ta biết Linh Hồ Tinh Phong thích mình, nhưng cô ta không hề có một tia rung động, đối với cô ta Linh Hồ Tinh Phong còn không bằng một con chó ven đường.
Cô ta vội vàng lắc đầu: "Không được, ông nội, cháu tuyệt đối sẽ không gả cho anh ta!”
“Tại sao?”
“Tên nhóc Tinh Phong đó gần như là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ của gia tộc Linh Hồ chúng ta, lại là cháu trai của đại trưởng lão, hai đứa kết hôn cũng là một chuyện tốt đẹp!”
Sau đó, ông cụ Linh Hồ nghiêm mặt nói: “Hơn nữa, cháu phải biết rằng cháu là Tham lang thế hệ này của nhà Linh Hồ, tuyệt đối không có khả năng gả cho người ngoài tộc, chuyện này không cần phải thương lượng nữa!”
Linh Hồ Uyển Nhi trịnh trọng gật đầu: “Cháu biết, nhưng cháu sẽ không kết hôn với Linh Hồ Tinh Phong, nếu như bảy ngày sau Diệp Phàm vẫn chưa trở lại, cháu sẽ kết hôn với chính mình, đem bản thân gả cho nhà Linh Hồ, từ nay về sau sẽ không quan tâm tới chuyện nam nữ nữa!”
“Cháu…”, khuôn mặt ông cụ Linh Hồ trong giây lát trở nên cứng ngắc, chỉ vào Linh Hồ Uyển Nhi muốn răn dạy.
Nhưng Linh Hồ Uyển Nhi càng cứng rắn hơn, cô ta sẽ không bao giờ gả cho Linh Hồ Tinh Phong!
“Thôi được rồi, tùy cháu…”, ông cụ Linh Hồ phất tay, đứng dậy đi ra ngoài với vẻ mặt xám xịt.
Lão quái vật ở sau núi vẫn chưa chết, đả kích của việc này với ông ta là vô cùng lớn!
Công nghệ Tuyết Phàm, Hàn Tuyết đang ngồi trong văn phòng, Long Linh, Âu Dương Ngọc Quân đều có mặt để vạch ra kế hoạch phản kích phương án của Hội đồng Y tế và dược phẩm.
Đặc biệt là khi đại biểu của tập đoàn y dược Đông Thịnh lại là Phòng Đông Thịnh, Hàn Tuyết phải giải quyết xong chuyện này trước khi rời đi.
“Cốc cốc cốc…”
Lúc này, có ai gõ cửa phòng, một nữ thư ký mặc trang phục công sở bước vào.
“Tổng giám đốc Hàn, bên dưới có một người muốn gặp cô!”
“Là ai?”
“Đây là danh thiếp của ông ấy, ông ấy nói là sau khi tổng giám đốc Hàn nhìn thấy sẽ biết!”, nữ thư ký lấy ra một tấm danh thiếp đặt lên bàn.
“Hà Triển Long?”, nhìn thấy cái tên này Hàn Tuyết liền nhíu máy.
Ấn tượng mà Hà Triển Long để lại cho cô rất sâu sắc, cuộc hội đàm trên thuyền ngày đó, ông chủ của Hồi Xuân Đường- Hà Triển Long có thể nói là người duy nhất không có thái độ thù địch nặng nề với Công nghệ Tuyết Phàm.
Thậm chí còn nói mấy lời công bằng, nhưng ông ta cũng là người quản lý của Hội đồng, không biết lúc này tới tìm bọn họ là muốn làm gì.
Người tới là khách, đặt danh thiếp xuống, Hàn Tuyết phân phó: “Trước tiên hãy sắp xếp ông ta tới phòng khách quý, tôi sẽ tới ngay!"
Sau khi thư ký đi ra ngoài, Hàn Tuyết lại hỏi: “Hai người nói xem Hà Triển Long này tới đây với mục đích gì? Là chiêu hàng hay là?”
“Chưa đến mức đó đâu, bọn họ bây giờ đang chiếm thế thượng phong, cho dù muốn khuyên chúng ta đầu hàng cũng sẽ không cử một mình ông ta tới!”
Âu Dương Ngọc Quân phân tích nói, Hàn Tuyết nở nụ cười: “Đi thôi, đi gặp xem ông ta có ý gì”.
Trong phòng khách quý, Hà Triển Long đợi không bao lâu mấy người Hàn Tuyết đã bước vào.
“Tổng giám đốc Hàn, tôi không mời mà tới, xin hãy lượng thứ!”, Hà Triển Long mỉm cười vươn tay tới.
“Tổng giám đốc Hà sao lại nói vậy, ông có thể tới công nghệ Tuyết Phàm thị sát là vinh hạnh của chúng tôi!”
Hai người nhẹ nhàng bắt tay một cái, sau đó liền buông ra, vô cùng có lễ tiết.
Họ hàn huyên vài câu, Hà Triển Long liền đổi giọng, cười nói: “Tổng giám đốc Hàn, khoảng thời gian này quý công ty sự vụ bận rộn, có chút không quá suôn sẻ phải không!”
Khiêu khích?
Cười trên nỗi đau của người khác?
Đôi mắt Hàn Tuyết khẽ híp lại, cười nhạt: “Bị một vài kẻ xấu tấn công bằng những thủ đoạn hèn hạ, quả thực chịu một vài ảnh hưởng, nhưng giống như trước đây, doanh số vẫn đều đặn tăng lên!"
"Vậy thì xin chúc mừng tổng giám đốc Hàn trước!”
Hàn Tuyết nở nụ cưởi thờ ơ.
“Tổng giám đốc Hà, ông có gì muốn nói thì cứ nói thẳng, một người đàn ông mà cứ vòng vo giống như đàn bà thú vị lắm sao?”, Long Linh bất mãi tùy tiện mở lời.
Hà Triển Long lập tức có chút kinh ngạc, người phụ nữ này cũng có phần quá dũng mãnh đi.
Trên trán Âu Dương Ngọc Quân xuất hiện vài vạch đen, anh duỗi chân bên dưới đá Long Linh một cái, một người con gái sao lại có thể nói chuyện như vậy...
Long Linh hừ lạnh một tiếng, giơ chân giậm mạnh lại về phía anh ta.
Sau khi sững sờ, Hà Triển Long cười: “Nếu đã như vậy thì tôi nói thẳng ra vậy!”
“Tôi nghĩ tổng giám đốc Hàn có lẽ sắp tiến hành phản kích lại đối với sự đàn áp và bôi nhọ những ngày gần đây, tôi đoán đúng không?”, Hà Triển Long hỏi.
Hàn Tuyết cười lạnh mà không nói lời nào, quả thực đã đến lúc phải đánh trả, mấy ngày nay vì nguyên nhân Diệp Phàm rơi xuống biển mất tích đã ảnh hưởng rất nhiều đến tâm trạng của cô.
Từ đó dẫn tới việc hiệu quả phản công vẫn luôn rất thấp, bây giờ đã gặp lại được Diệp Phàm, lo lắng lớn nhất của cô cũng được buông xuống.
Về phần tìm kiếm quả phật tâm để Diệp Phàm hồi phục ký ức, việc này để sau hãy nói, việc cần làm bây giờ là dồn lực phản công lại Hội đồng đang chèn ép công nghệ Tuyết Phàm, để sản phẩm của bọn họ khôi phục lại danh tiếng ban đầu.
“Tổng giám đốc Hàn, hôm nay tôi đến đây thực tế là để thay mặt hội đồng tiến hành trao đổi, không phải với tư cách cá nhân!”
“Chuẩn bị thuyết phục chúng tôi đầu hàng sao?”, Hàn Tuyết cười mỉa mai.
“Tôi không thể đồng ý với điều kiện của các người, tệ nhất là Công nghệ Tuyết Phàm đóng cửa, cũng chẳng sao cả!”
Cùng lắm là đóng cửa không làm nữa, giọng điệu bá đạo như vậy khiến Hà Triển Long vô cùng kinh ngạc.
Ông ta thật may mắn, may mắn khi hôm nay tới trước.
Ông ta biết Hàn Tuyết vẫn còn một câu chưa nói ra, đó chính là một khi công nghệ Tuyết Phàm đóng cửa, chắc chắn sẽ lột mất một tầng da các doanh nghiệp thuộc quyền quản lý của Hội đồng.
Tôi sống không nổi, mọi người cũng đừng nghĩ tới việc sống êm xuôi.
Hà Triển Long nhấp một ngụm trà, trịnh trọng nói: “Tổng giám đốc Hàn, hôm nay tôi tới chính là muốn nói với cô rằng chuyện này từ đầu đến cuối không hề có bất kỳ quan hệ gì đến hội đồng, đều là hành động cá nhân của tiền hội trưởng Hội đồng Phòng Đông Thịnh!”
“Tiền hội trưởng Hội đồng?”
Nghe được lời này, Hàn Tuyết khựng lại: “Ý của ông là gì?”
“Phòng Đông Thịnh đã bị chúng tôi bãi bỏ chức vị hội trưởng, thay thế bằng nguyên phó hội trưởng Trần Hồng Bác đảm nhiệm, vì vậy sự việc lần này từ đầu tới cuối đều là do Phòng Đông Thịnh làm!”
“Làm sao tôi có thể tin được lời ông nói?”, Hàn Tuyết hỏi.
Hà Triển Long lấy ra một cuốn sổ, từ tốn đặt lên bàn: “Đây là danh sách một số người thân cận nhất với Phòng Đông Thịnh, các cô có thể tìm ra bước đột phá từ họ!"
“Mượn đao giết người!”, Hàn Tuyết thầm nhủ trong lòng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất