Gương mặt xinh đẹp của Linh Hồ Uyển Nhi chợt trở nên lạnh như băng, thậm chí trong lúc sát khí trên người cô ta toả ra bốn phía, những mảnh đá dưới chân cũng rung động theo. 

             Cương kình thoát ra khỏi cơ thể, ảnh hưởng tới những vật dưới chân, cũng có thể thấy Linh Hồ Uyển Nhi giận tới mức nào. 

             “Linh Hồ Uyển Nhi, chuyện ở rể chỉ là giao dịch giữa hai chúng ta, tôi sẽ dùng mệnh phá quân của mình giúp nhà Linh Hồ các cô, cô giúp tôi tìm quả Phật Tâm để tôi lấy lại trí nhớ, nhưng cô lại coi tôi thật sự ở rể nhà cô à, mà ba ngày đánh một trận nhỏ, năm ngày đánh một trận lớn, Diệp Hạo tôi cũng có tôn nghiêm của mình chứ!”, Diệp Hạo khẳng khái nói. 

             Đúng lúc này, một tâm pháp kỳ lạ chợt nhanh chóng chuyển động trong tim anh, giúp anh bổ sung lại nguồn thể lực đã cạn kiệt. 

             Vốn không quen đường đi lối lại trong nhà Linh Hồ, hơn nữa cũng không mạnh bằng người nhà họ, nếu như còn chạy nữa anh sẽ chết chắc. 

             “Tôn nghiêm?” 

             Linh Hồ Uyển Nhi giễu cợt: “Tôn nghiêm cái đầu anh ấy, tôi đây không giết anh đã là giữ tôn nghiêm cho anh lắm rồi, anh lại dám có hành vi quấy rối, không giết anh tôi không hả dạ được!” 

             Hừ! 

             Diệp Hạo lạnh lùng cười: “Linh Hồ Uyển Nhi, nói nhiều như vậy hoá ra cũng chỉ vì muốn giết tôi, sợ là tôi vừa giúp nhà họ Linh Hồ các cô xong chắc cô sẽ giết tôi luôn mất, nếu đã như thế trước khi chết, làm một trận tới bến, tốt nhất là để cô giúp tôi có đứa nối dõi, như thế tôi cũng sẽ không hối tiếc khi qua thế giới bên kia!” 

             “A...chết đi cho tôi!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi giận đến mất kiểm soát, cũng trong lúc cô ta trở nên kích động, Long Lân trong tay anh chợt phóng thẳng tới chỗ Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Con dao sắc bén tạo một thành một luồng sáng, Linh Hồ Uyển Nhi vì đang tức giận không làm chủ được cảm xúc bản thân, nên chỉ kịp lùi về sau để tránh con dao. 

             “Choang choang choang...”, ngay trong lúc lùi về sau, thanh kiếm trong tay Linh Hồ Uyển Nhi liền chặn lại đòn tấn công của Long Lân. 

             Cánh tay phải của Diệp Hạo lắc mạnh, con dao sắc bén lại trở lại trong tay anh, ngay sau đó anh chọn bừa một hướng rồi co giò chạy. 

             Linh Hồ Uyển Nhi hét lên, tức tốc đuổi theo Diệp Hạo. 

             Hai người rượt đuổi hết từ chỗ này qua chỗ khác, Diệp Hạo bật qua một bức tường, nhưng lại giống như đã thoát ra khỏi nhà họ Linh Hồ, cảnh sắc bên ngoài vô cùng rộng lớn, mây sương mịt mù, thông mọc thành rừng. 

             Thế nhưng, vẫn có thể nhìn ra bức tường đổ nát lấp ló ở phía xa, chỗ đó giống như biệt thự hoang của nhà họ Linh Hồ. 

             Cách chỗ anh không xa có một tảng đá được dựng lên, bên trên có viết dòng chữ: “Cấm người đi vào!” 

             Đúng lúc đó, một bóng người từ phía bên trong biệt thự nhảy ra, Diệp Hạo vừa chạy hai bước, Linh Hồ Uyển Nhi liền kinh ngạc hét lên. 

             “Không được chạy!” 

             “Không chạy thì chết luôn!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi suýt chút tức chết: “Tôi bảo tôi không truy sát anh nữa, anh đừng có chạy về phía trước nữa!” 

             Diệp Hạo dừng lại, giọng của Linh Hồ Uyển Nhi hình có chút sốt sắng, không phải vì nóng lòng muốn giết chết anh, mà lo anh tiếp tục chạy về phía trước. 

             Dù sao trong khoảng cách này anh muốn chạy vẫn có thể chạy được, quay đầu lại ngờ vực nhìn Linh Hồ Uyển Nhi: “Cô thật sự sẽ không truy sát tôi nữa?” 

             “Không truy sát anh nữa, anh quay lại trước đã, đừng có chạy về phía trước nữa!”, Linh Hồ Uyển Nhi lo lắng nói, thậm chí còn duỗi hai tay muốn kéo Diệp Hạo lại. 

             “Tại sao chứ?” 

             “Lẽ nào cô thật sự muốn sinh con cho tôi hả?” 

             Không đợi Linh Hồ Uyển Nhi trả lời, Diệp Hạo nói với giọng cảnh giác: “Tôi nói cho cô biết, chuyện này không được đâu đấy, đợi tôi lấy lại được trí nhớ tôi sẽ tìm ra vợ mình, tới lúc đó nếu như thấy tôi dẫn một đứa bé về, thì tôi chết chắc luôn, thế nên cô bỏ ý định đó đi!” 

             Diệp Hạo kiên quyết từ chối, Linh Hồ Uyển Nhi biết anh đang nói nhăng nói cuội, tức đến mức không nói nên lời, thậm chí mái tóc của cô ta còn khẽ bay lên kể cả lúc này không có gió. 

             Anh khiến cô ta tức muốn chết, sát khí trong cô ta lại lập tức tuôn trào. 

             “Cô xem, tôi đã nói cô còn muốn giết tôi mà, vậy thoả thuận giữa chúng ta không thành thì sao? Tôi cũng chẳng cần tìm quả Phật Tâm, và cũng chẳng muốn giả vờ tới ở rể làm gì, tôi thấy chúng ta nên đoạn tuyệt từ đây, thế nào hả?” 

             “Không được, lão tổ đã ra lệnh bảy ngày sau tổ chức hôn lễ, cho dù anh có là một bộ thi thể, thì cũng phải ở lại cho tôi!”, Linh Hồ Uyển Nhi tức giận hét lên, gương mặt tuyệt mĩ lúc này đã trở nên vặn vẹo méo mó. 

             Diệp Hạo ngẩn người, không biết nói gì: “Lão tổ nhà các cô xem ra thật sự sợ không gả cô đi được à, mà tổ chức đám cưới gấp thế, ít nhất cũng phải nói với tôi một tiếng chứ, làm thế là không tôn trọng nhân quyền của tôi đâu đấy!” 

             Nhân quyền? 

             Linh Hồ Uyển Nhi chán chẳng thèm nói lại, hét lên một tiếng rồi dùng toàn lực chạy tới trước mặt Diệp Hạo. 

             Diệp Hạo vô cùng kinh ngạc, hoá ra Linh Hồ Uyển Nhi cũng đang khôi phục thể lực giống anh. Lúc này Diệp Hạo chỉ có thể dùng con dao của mình chặn lại đường kiếm chức đầy sát ý của cô ta. 

             Anh biết, nếu bị thương kiểu gì cũng sẽ bị Linh Hồ Uyển Nhi bắt về. 

             Rồi anh sẽ phải đối diện với đủ loại cực hình đau khổ! 

             Cũng đúng lúc đó, anh cảm thấy có thứ gì đó quấn chặt lấy thắt lưng anh, sau đó liền kéo giật anh về phía sau, thanh kiếm trong tay Linh Hồ Uyển Nhi chỉ chém vào khoảng không trước mặt. 

             Linh Hồ Uyển Nhi thấy vậy hô lên một tiếng: “Làm sao vẫn còn sống được chứ?” 

             Diệp Hạo vô cùng kinh ngạc, thứ quấn lấy lưng anh chính là một sợi dây xích sắt, nhanh chóng lôi tuột anh về phía sau. 

             Linh Hồ Uyển Nhi sau khi hét lên liền chạy đuổi theo, nhưng đã quá muộn, cuối cùng cô đứng lại bên tảng đá, không dám tiến thêm một bước! 

             “Diệp Hạo xin lỗi...” 

             Linh Hồ Uyển Nhi đứng bên tảng đá hét lớn, tiếng hét này của cô ta không hề có chút sát ý nào, mà chỉ là lời xin lỗi đầy lo âu. 

             Diệp Hạo ngơ ngác, hành động này của Linh Hồ Uyển Nhi có gì đó không đúng, vừa rồi còn hận không thể giết chết được anh, nhưng mắt trước mắt sau lại nói xin lỗi anh là sao? 

             Giống như bản thân anh lần này chết chắc rồi, nhưng bây giờ không phải là lúc để nghĩ đến nhưng thứ đó, dây xích này kéo anh đi với vận tốc cực nhanh. 

             Anh nhanh chóng lấy con dao trong tay cắt dây xích này, hai kim loại va vào nhau toé lửa, nhưng con dao của anh lại không thể cắt đứt được dây xích. 

             Cuối cùng Diệp Hạo cũng rơi vào trạng thái hoang mang, con người ta luôn cảm thấy sợ hãi trước những điều không biết, cộng thêm tiếng xin lỗi ban nãy của Linh Hồ Uyển Nhi, và cả tiếng hét kinh hoàng trước đó, không lẽ anh sắp gặp phải chuyện ma quái nào sao? 

             “Rầm!” 

             Một âm thanh cực lớn vang lên, Diệp Hạo cảm giác bản thân giống như rơi xuống vách núi, anh liền ngất đi ngay sau khi ngã xuống mặt đất. 

             Trong nhà Linh Hồ, Linh Hồ Uyển Nhi lúc này chạy vội tới phòng của lão tổ. 

             “Ông cụ Thái, không xong rồi, lão quái vật đó còn sống...”, Linh Hồ Uyển Nhi nhìn thấy lão tổ Linh Hồ liền vội nói. 

             “Không phải gấp thế, lão quái vật nào?”, lão tổ Linh Hồ nhấm một ngụm trà rồi nói. 

             “Chính là lão quái vật ở sau núi cấm, ông ta vừa xuất hiện, rồi dùng dây xích bắt Diệp Hạo đi rồi.” 

             “Cái gì?” 

             Lão tổ Linh Hồ cao giọng nói: “Kể lại đầu đuôi câu chuyện cho ông nghe”. 

             Linh Hồ Uyển Nhi kể lại tất cả mọi chuyện, trừ chuyện Diệp Hạo cắn trộm môi cô ta đến bật máu. 

             Nghe xong, sắc mặt lão tổ Linh Hồ trở nên nghiêm trọng: “Đã ba mươi năm rồi, không ngờ vẫn còn sống...” 

eyJpdiI6ImdMdXJ1MVQ0ZVpLZVBiXC94NGFpcW5RPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ill3Tm8xblpRZDR5WFV6U3dkWG9yMFJkYlJ6SkJ6c3E5MVJ3NEhZcGc1eDFETXVrSEFYQlwveWk0Y2d2aWJ4eVVhTlg5ZldOXC9uUWo1OUNnVDBlMEdUc1F1d21ydzZkcnhTRFdsN3FySlBkRVZrYXd0MXQyZnBvUWNNN1dhbWFWK1REY1wvQlROK210eWFHT290OTdkTlJFRU5yYWRDS21xbk9pSERWOHNwVldDMFVESXI2UGpKeDJvYTVycGZuWVFldXNKRklKMmxcL0Jqck04UHlVeXlCMUkzVnlDNVwvNCtsZ3JvRVhuMU9yOTQ3XC9DeTB3TmpyZFpjdVlKMjQ4TnlwV0pSRHY2bzZQQ01mREIzNGJ4MnhhVSthekVYbmFZOWJMbEg1QkpITU5acDJ5UDkyb29yT1l0VUVNYzNndHBRNzVDd3BWMUlOY2lJNWk1cmZXTk1iVnJrZE9Nc0lVXC9wR2xraFNPbUZtRUhDb2xYWEhDUmVKYUhBenQ3bmNHVVdUUkEiLCJtYWMiOiI5OTZkNDk0NzAyNzRiOGI0YzY5N2FjMzE3YzZkMmY0NmE5ODVkNmRkZjEzN2UwZTM0NjRmZDBkZDRkMWVjNGMyIn0=
eyJpdiI6Ik1NWUhzZVJjM3lNcFdxRVpaN0tLeVE9PSIsInZhbHVlIjoiRWRKb3NLc3RJbGtcL05cL2xpcHExRFpyNEhXYnZUbldmUWI3T0duNGQyN3pzTkRud1BEY1wvMk0rY1dcL0RRcGR5dEVSUGUrQmZpeHNwd2FjYmNBdWRSUWh6Q1JhUXdDMmVBZ01yZlJqK2NJTFNLYk04TE1sWW1wRDF0MXFQVXVZYmhXOVZmY2dTZUFObDdmdlQ3VFFSaFwvMzJIS3hnK0ppejhiSXhhXC9mVmZ6a2Y1TlFVQWN5UkdHenlzOWVSaHFmRE9IV3BMbndZbXg4Y0s0Wklycm55SWJFaEtNYitPY0UzcW4rYUx6RVF1UlhZY1ZSdW1LQk9cL2ozOWtWSnVOUlVIaWN4OEZGQkhFWmhsOXhZNHFQbkorU1VpMFY5MW9HelFGWXd5SHlkMHB3aGs2VlpGenJCOVhtOXhGeFIrQURIMFBXaFB6RFB6UDJYbWRjdFJiWkJldmhcL3dHbFJ2bkpQQUhcL0ZYQ2pkSkxmUFFnV2V0eDVqeGcyTXhPY3lzRmlPV3NIa3R2d3dWclp1SHd2SEhoRWN4S0NPQnJBdEgrSnZKM1JYa1wvZnJqdUpWdXc9IiwibWFjIjoiMzJmNTcyZThkNzZhYzdlYjg4ZDY4MzA0MDk2OTU3MWU3MWI0ZDBjMzMxODExMWZlZTIxZmY4Yjc2NjQyYmYxMSJ9

             Linh Hồ Uyển Nhi tỏ ra vô cùng hối hận, sắc mặt của lão tổ Linh Hồ có chút khó coi: “Thằng nhóc đó sống chết ra sao không quan trọng, quan trọng bây giờ là phải tìm rể cho nhà Linh Hồ, tin bảy ngày sau nhà họ Linh Hồ chúng ta tổ chức đám cưới đã được truyền đi rồi”.

Advertisement
x