Diệp Hạo cảm thấy vô cùng cạn lời, Linh Hồ Uyển Nhi lại quá nhập vai, mở miệng cái là lại ở rể ở rể.
Nhận lấy chiếc khăn tay, trên đó còn vương lại chút mùi thơm nhè nhẹ, rất dễ chịu.
Anh bình thản nói: “Đây là khăn lau mặt của cô hả?”
“Hừ, nghĩ gì, lau xong thì vứt đi, bẩn!”, Linh Hồ Uyển Nhi khẽ hừ nhẹ một tiếng rồi quay người đi, chóp tai cô ta chợt đỏ ửng lên, vì nó đúng là khăn tay của cô ta.
Diệp Hạo thấy buồn cười, anh không dùng nó để lau vết máu trên khoé miệng. Lau qua mặt một cái, quay đầu nhìn xung quanh, phát hiện phía sau tấm bình phong hình như có cái giường.
Khoé miệng Diệp Hạo cong lên, đứng dậy đi lại phía chiếc giường.
Đúng là có chiếc giường lớn ở đây, nhìn chiếc giường được trạm trổ rồng phượng ắt hẳn chiếc giường này là của Linh Hồ Uyển Nhi, Diệp Hạo khẽ cười một tiếng, rồi trèo luôn lên giường.
Nghe thấy tiếng cười, Linh Hồ Uyển Nhi quay đầu lại, chỉ thấy Diệp Hạo đã nằm trên giường của cô ta.
Cô ta lập tức hét lên, vội chạy tới: “Tên mất dạy nhà anh, ai cho anh trèo lên giường của tôi chứ hả!”
Diệp Hạo mặt không biểu cảm, nói: “Cô cũng trèo lên giường của tôi rồi, giờ tôi lên giường của cô thì sao chứ?”
“Có gì đáng ngạc nhiên chứ!”
Nói rồi, Diệp Hạo đổi sang tư thế thoải mái hơn, kéo chiếc chăn mỏng đặt lên mũi ngửi: “Thơm thật!”
Linh Hồ Uyển Nhi đỏ bừng mặt, cơn giận ấp tới, cuốn bay dáng vẻ điềm tĩnh ban nãy.
Sự tức giận trào dâng trong ánh mắt của cô ta, một cô gái đứng bên ngoài tấm bình phong sững sờ ôm chặt miệng để tránh bản thân hét lên.
Ngay sau đó, cô ta vội vàng chạy ra ngoài, còn chưa chạy được bao xa, đã đụng trúng phải mấy người của Linh Hồ Mộc Thanh.
“Đứng lại cho tôi!”, Linh Hồ Mộc Thanh quát một tiếng, khiến cô gái đó vội vàng đứng khựng lại.
“Cậu Mộc Thanh!”, cô gái đó vội vàng hành lễ.
“Tại sao cô lại hoảng hốt chạy ra từ phòng cô Uyển Nhi vậy chứ?”
“Tôi không có, tôi cũng không nghe thấy gì!”, cô gái này vội vàng xua tay xua chân, bộ dạng chỉ muốn bỏ đi.
Linh Hồ Mộc Thanh bước tới trước mặt cô gái này, trầm nét mặt xuống, nói: “Nói cho tôi biết cô nghe được cái gì?”
“Cậu Mộc Thanh, Tiểu Lục không nghe thấy gì hết, cậu để tôi đi đi, xin cậu đấy!”, cô gái đó hoảng hốt nói.
“A!”
Linh Hồ Mộc Thanh liền túm chặt cổ Tiểu Lục, nói: “Đừng tưởng cô là người giúp việc cho cô Uyển Nhi thì tôi không dám động tới cô, cô Uyển Nhi là của sư huynh Tinh Phong, cô hiểu chứ, nói cho tôi biết cô nghe được gì hả?”
Tiểu Lục nghe nói Linh Hồ Uyển Nhi trở về, nên liền chạy tới, ai ngờ lại nghe được những lời như vậy.
Cô ta ra sức vùng vẫy, nhưng Linh Hồ Mộc Thanh lại ra tay quá mạnh, song cô ta sẽ không bán đứng Linh Hồ Uyển Nhi.
Thấy vậy Linh Hồ Mộc Thanh càng siết chặt tay hơn, lạnh lùng cười nói: “Cô không nói chứ gì, có tin tôi cô bốc hơi luôn không, à mà trước khi chết thì cũng phải làm tí gì đã chứ!”
“Đừng, Tiểu Lục nói, tôi nói!”, câu nói vừa rồi đã doạ tiểu Lục sợ xanh mặt.
Tiểu Lục thầm xin lỗi Linh Hồ Uyển Nhi, rồi kể lại những gì mình nghe thấy.
“Khốn nạn, tao biết chính là thằng chó đó mà!”, nghe xong, Linh Hồ Mộc Thanh liền giận điên người, nhưng hắn ta lại không dám xông vào phòng Linh Hồ Uyển Nhi.
Hoặc cũng có thể nói, chẳng có mấy người trong nhà họ Linh Hồ dám làm điều này.
“Không được, tôi phải đi tìm sư huynh Tinh Phong ngay, nói chuyện này anh ta biết!”, Linh Hồ Mộc Thanh sa sầm nét mặt, quẳng Tiểu Lục ra, rồi dẫn người rảo bước chạy sang một hướng khác.
“Cô Uyển Nhi, tôi không cố ý, xin hãy tha thứ cho tôi!”, Tiểu Lục khẽ lẩm bẩm một câu, rồi vội vàng chạy đi.
Trong phòng của Linh Hồ Uyển Nhi, Diệp Hạo ngồi trên ghế, một cánh tay bị vặn trông vô cùng khó coi.
Miệng cười, nhưng sự tức giận tràn đầy trong ánh mắt, cắn răng nói: “Linh Hồ Uyển Nhi cô ác lắm, Diệp Hạo tôi sớm muộn gì cũng sẽ có ngày đòi lại món nợ này!”
“Hừ, uy hiếp tôi, cũng cứng miệng đấy nhỉ!”, Linh Hồ Uyển Nhi giận ra mặt, dáng vẻ đáng yêu của cô ta đã bị Diệp Hạo thổi bay, chỉ thấy cô ta đang khẽ vặn cánh tay Diệp Hạo.
“A...cô cũng ác vừa vừa thôi chứ...”, Diệp Hạo rên rỉ kêu gào, hai chân bị trói vào ghế, còn cánh tay trông có phần kỳ dị kia của anh là bị Linh Hồ Uyển Nhi tháo khớp.
Lúc này chỉ khẽ động vào cũng vô cùng đau đớn, càng không nói lại còn bị Linh Hồ Uyển Nhi vặn ngược ra sau, khiến Diệp Hạo đau tới mức toát mồ hôi trán.
Linh Hồ Uyển Nhi lại cười một cách đắc thắng trước sự đau khổ của anh: “Gọi tôi là bà cô, tôi sẽ tha cho anh!”
Tính khí thất thường, ra tay lại vô cùng tàn nhẫn.
Đây không phải là nhà của Miêu Tiểu Liêu, cho nên Linh Hồ Uyển Nhi có thể bung lụa sức mạnh của bản thân.
Vết thương của Diệp Hạo còn chưa khỏi, giờ lại thêm vết thương mới do Linh Hồ Uyển Nhi gây ra, anh đang tự ngược bản thân mà.
Diệp Hạo cắn răng nói: “Gọi thì gọi, nhưng cô phải nói cho tôi biết, tại sao lúc chúng ta lên núi, cô không gọi trực thăng tới, mà còn tự đi bộ làm gì?”
“Điện thoại tôi hết pin, nên không cách nào gọi được, anh không biết hả?”, Linh Hồ Uyển Nhi trợn ngược mắt, nhìn anh giống như nhìn tên ngốc.
Điện thoại của cô ta đã hết pin từ lâu rồi, Diệp Hạo cũng biết điều này, cho nên cô ta mới không gọi được người tới.
Mà cô ta cũng không nhớ số của ai trong nhà, vì dù sao trước giờ cô ta đi đâu cũng có người đi theo, đây là lần đầu tiên cô một mình xuống núi.
Diệp Hạo vô cùng cạn lời, đúng là một cô gái thích chơi người khác.
“Mau, gọi bà cô, tôi sẽ thả anh ra!”
Hảo hán không chấp vặt chuyện được mất trước mắt, Diệp Hạo tức giận trợn mắt nhìn cô ta: “Bà cô, xin bà tha cho tôi!”
“Hừ, vậy mới ngoan chứ, nhớ là đã ở rể thì phải có giác ngộ của người ở rể, sau này còn không nghe lời, còn dám hỗn xược như thế, ba ngày đánh một trận nhỏ, năm ngày đánh trận lớn, nghe thấy chưa hả?”
“Nghe rồi ạ!”, Diệp Hạo cố nặn ra nụ cười còn khó coi hơn cả mếu.
Linh Hồ Uyển Nhi, lúc này mới lộ ra nụ cười thoả mãn, rồi tháo dây thừng buộc hai chân Diệp Hạo vào ghế ra trước, sau đó vặn lại cánh tay cho anh.
Cũng ngay trong lúc cánh tay được vặn lại đúng vị trí, ánh mắt Diệp Hạo chợt thoáng qua một điều gì đó điên cuồng, anh vọt lên cắn mạnh một cái vào bờ môi đỏ mọng đến mê người của Linh Hồ Uyển Nhi, sau khi cắn xong liền chạy vọt ra ngoài.
Hảo hán không thù giai, thù bẻ tay, thù bị bắt gọi bà cô anh trả hết cùng một lượt!
Linh Hồ Uyển Nhi đứng ngây người tại chỗ, đưa tay lên sờ bờ môi đang hơi đau của mình, không ngờ chỗ đó còn chảy máu.
“Diệp Hạo, tôi giết chết anh!”
“Rầm rầm!”
Chiếc ghế bên cạnh Linh Hồ Uyển Nhi vỡ tan, sát khí rợn người bùng phát, cô ta đi tới một bên, lấy thanh trường kiếm, sau đó liền đuổi theo.
Diệp Hạo không thạo đường trong nhà Linh Hồ, vừa quẹo một cái đã hết đường, anh biết bản thân phải chạy bằng được.
Linh Hồ Uyển Nhi đang phát điên nhất định sẽ giết chết anh, ở rể cái quái gì chứ, có mà đi nộp mạng thì có.
Anh chạy như ruồi mất đầu, cho nên đã khiến những người trong nhà Linh Hồ chú ý tới, nhưng thân phận của Diệp Hạo vẫn chưa được truyền ra ngoài, cho nên đa phần mọi người không biết.
Linh Hồ Uyển Nhi cầm kiếm chạy ra, chỉ hỏi qua một chút liền biết ngay hướng chạy của Diệp Hạo.
“Cô Uyển Nhi, có cần chúng tôi truy sát cùng không?”, mọi người hồ hởi ngỏ ý giúp một tay, vì dù sao bọn họ cũng sẽ giết chết người dám chọc vào Linh Hồ Uyển Nhi.
“Không cần, một mình tôi cũng đủ giết chết anh ta tám lần!”, sát khí của Linh Hồ Uyển Nhi toả ra xung quanh, những người khác không dám nói gì, bắt đầu thầm thương tiếc cho tên đen đủi đã bị Linh Hồ Uyển Nhi ghi sổ, người này chắc chắn chết không có chỗ chôn.
Linh Hồ Uyển Nhi nắm chặt thanh kiếm trong tay đi tới, sát ý vọt tận trời xanh!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất