Trong lòng Linh Hồ Uyển Nhi run lên, vẻ mặt trịnh trọng: "Uyển Nhi hiểu rồi!" 

             Ông tổ Linh Hồ rời đi ngay lập tức, sau khi trở về phòng của mình, ông cụ nhìn vật trang trí duy nhất trong phòng, là một bức chân dung của một người phụ nữ. 

             Nhìn vào bức chân dung, đôi mắt già nua lấm lem của ông tổ Linh Hồ hiện lên một nét yêu thương: "Tiểu Tịnh, đợi dòng họ Linh Hồ của chúng ta xuất hiện lại trên giang hồ, tất cả những ai có lỗi với em, anh sẽ xử từng kẻ một!" 

             Trong nhà họ Linh Hồ, Diệp Hạo đi theo thủ vệ dạo xung quanh, nhà họ Linh Hồ quá lớn, muốn đi một vòng cũng phải mất ít nhất nửa giờ. 

             Mà anh cũng nhìn thấy công cụ di chuyển, hóa ra là ba chiếc trực thăng. 

             Diệp Hạo có chút đen mặt, có trực thăng mà còn leo núi lâu như vậy, Linh Hồ Uyển Nhi ăn no rửng mỡ à. 

             “Đứng lại, đây là luyện võ đường, cậu là ai mà dám xâm phạm?”, hai người vừa bước lên một tòa lầu các thì sau lưng truyền đến một tiếng quát lớn. 

             Quay đầu lại, chỉ thấy ba người mặc quần áo luyện công, trong tay còn cầm trường thương, họ cùng nhau đi tới. 

             Lính canh gác dẫn Diệp Hạo đi tham quan qua vội vàng đi tới: "Sư huynh Mộc Thanh, đây là người do cô cả dẫn về, dặn tôi dẫn anh ta đi dạo một vòng!" 

             "Ý cậu là cô chủ Uyển Nhi? Cô ấy trở về rồi?”, Linh Hồ Mộc Thanh mừng rỡ hỏi. 

             “Vâng, cô cả vừa trở lại!”, lính gác kính cẩn đáp lại. 

             Linh Hồ Uyển Nhi là cô cả nhà họ Linh Hồ, bất luận sắc đẹp hay khí chất đều khiến người hâm mộ, là người nổi tiếng nhất trong nhà Linh Hồ. 

             Tuy nhiên, Linh Hồ Mộc Thanh lại lập tức cau mày, Linh Hồ Uyển Nhi lại đưa một người đàn ông trở về, điều chưa từng xảy ra trước đây. 

             “Nhóc con, báo tên xem nào?”, Linh Hồ Mộc Thanh bước tới quát lớn như thể đang thẩm vấn một tù nhân. 

             Quần áo của Diệp Hạo rất đơn giản, giống như nhà quê mới lên phố, trên người cũng không có khí thế mạnh mẽ, Linh Hồ Mộc Thanh rất khinh thường. 

             “Diệp Hạo!”, Diệp Hạo nhàn nhạt nói. 

             "Cậu có quan hệ gì với cô chủ Uyển Nhi? Tại sao cô ấy lại dẫn cậu đến nhà họ Linh Hồ?" 

             “Có liên quan đến anh sao?”, Diệp Hạo cười khẽ, anh không thích giọng điệu như tra hỏi này. 

             “Láo xược, đây là nhà họ Linh Hồ, cô cả quanh năm ở nhà, ngộ nhỡ bị một tên lừa đảo lừa gạt, đến nhà họ Linh Hồ để tìm hiểu cơ mật thì sao?” 

             “Hãy nói thật về lai lịch, mục đích của cậu đi”, một người đàn ông bên cạnh Linh Hồ Mộc Thanh hét lên. 

             Diệp Hạo vừa định mở miệng thì nhìn thấy một bóng người xinh đẹp từ cách đó không xa đi tới, chính là Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Khóe miệng Diệp Hạo lên một nụ cười xấu xa: "Nếu anh muốn biết thì tôi sẽ nói cho anh biết, tôi tới đây cầu hôn, sau này sẽ là con rể nhà họ Linh Hồ anh!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi ở phía sau đột nhiên nghiến răng nghiến lợi, tên khốn kiếp này, rõ ràng là đến cửa ở rể, còn nói cầu hôn cái gì chứ! 

             Ý nghĩa hoàn toàn khác nhau được không… 

             Mấy người Linh Hồ Mộc Thanh sau khi nghe xong, sửng sốt trong giây lát, sau đó vẻ mặt trở nên tức giận. 

             “Thằng ranh, dám lợi dụng cô chủ nhà họ Linh Hồ, tôi thấy cậu muốn tìm chết mà!”, Linh Hồ Mộc Thanh tức giận hét lên. 

             “Kích động cái đếch gì, lợi dụng hay không liên quan gì đến anh?”, Diệp Hạo khinh thường nói. 

             “Láo xược, đền tội đi!”, Linh Hồ Mộc Thanh hét lên một tiếng, ngay sau đó liền biến mất tại chỗ, cả người lao thẳng về phía Diệp Hạo. 

             Nói đánh là đánh, không hề sợ hãi, có thể thấy được tính khí nóng nảy của Linh Hồ Mộc Thanh. 

             Ánh mắt Diệp Hạo ngưng trọng, nắm đấm đánh lên không trung mang theo tiếng xé gió, hai chân anh nhảy lên, một đấm tung ra. 

             "Bùm…" 

             Diệp Hạo lắc mình, nhưng không có lùi lại, Linh Hồ Mộc Thanh nhíu mày. 

             Tên này vốn tưởng Diệp Hạo là người thường, nhưng không ngờ là kẻ luyện võ, chỉ là hắn ta không dùng thực lực thực sự, dù sao cũng là người do Linh Hồ Uyển Nhi dẫn về, ngộ nhỡ đánh trọng thương chung quy cũng không tốt. 

             Nhưng khi Diệp Hạo là người luyện võ, chỉ cần không giết chết, dù sao cũng sẽ hồi phục lại. 

             “Ranh con, không ngờ cậu là người luyện võ, vậy thì dễ làm rồi!”, Linh Hồ Mộc Thanh cười dữ tợn, năm ngón tay thành móng vuốt, túm lấy cổ Diệp Hạo 

             "Bịch bịch bịch..." 

             Hai người vật lộn với nhau, thời gian trôi qua, vết thương của Diệp Hạo từ từ lành lại, anh đang dần hồi phục sức lực ban đầu. 

             Dù là ở sân nhà người ta, nhưng anh cũng không thể làm con rùa rút đầu. 

             "Băng Quyền!” 

             Diệp Hạo gầm lên một tiếng, nắm đấm của anh giống như một quả đạn pháo đập lên người Linh Hồ Mộc Thanh, tiếng va chạm giống như tiếng sấm đánh. 

             Một phát là toàn lực, đây là đặc điểm của Băng Quyền, cực kỳ cứng rắn. 

             Nắm đấm đánh tới, sắc mặt của Linh Hồ Mộc Thanh thay đổi rõ rệt, khi cảm giác được đau đớn, hắn ta đã bị Diệp Hạo đánh bay ít nhất hai mét. 

             “Đồ khốn kiếp!”, hắn ta gầm lên, bản thân đã đánh giá thấp đối phương, suýt chút nữa bị Diệp Hạo đánh cho hộc máu. 

             Rầm một tiếng, liên hoàn cước đá vào đầu Diệp Hạo. Vẻ mặt Diệp Hạo ngưng trọng, tuy rằng vết thương đã hồi phục rất nhiều nhưng vẫn chưa lành hẳn. 

             Đương nhiên anh vẫn phải nâng cao trăm phần trăm tinh thần, song chưởng đỡ chiêu, chân sau đá vào hạ bàn của Linh Hồ Mộc Thanh. 

             Sau hơn ba mươi chiêu, cả hai đấm nhau rồi đồng thời rút lui. 

             Thân thể Diệp Hạo run lên, trong miệng chảy ra một tia máu đỏ tươi. 

             “Dừng tay!”,lúc này, phía sau truyền đến một tiếng quát khẽ. 

             Khi mọi người quay lại, thấy Linh Hồ Uyển Nhi đi tới liền vội vàng hành lễ. 

             "Ai cho phép các người tự tiện đánh nhau, Diệp Hạo là bạn của tôi, luận bàn có thể nhưng xuống tay phải có chừng mực!” 

             “Cô cả, tên này nói hắn đến cầu hôn, là đang lợi dụng cô, vì vậy sư huynh Mộc Thanh mới ra tay”, một người đàn ông bên cạnh Linh Hồ Mộc Thanh vội vàng nói. 

             Linh Hồ Mộc Thanh không nói, ngậm chặt miệng như thể đang kìm nén điều gì đó. 

             Linh Hồ Uyển Nhi liếc nhìn bọn họ: "Anh ấy nói không sai, nhưng anh ấy không phải đến đây để cầu hôn, mà là để làm rể. Sau này Diệp Hạo sẽ là cháu rể của nhà họ Linh Hồ ta!” 

             Khi lời nói vừa dứt, vài người không khỏi sửng sốt, Linh Hồ Uyển Nhi không quan tâm bọn họ nghĩ nhiều như vậy, kéo Diệp Hạo ra hiệu cùng cô ta rời đi. 

             Diệp Hạo lau vết máu nơi khóe miệng, cười với Linh Hồ Mộc Thanh nói: “Nghe rõ chưa, sau này gặp mặt gọi tôi là cậu!” 

             Nói xong, anh đi theo Linh Hồ Uyển Nhi cất bước rời đi. 

             "Phù!" 

             Bọn họ vừa rời đi, Linh Hồ Mộc Thanh há miệng ho ra một ngụm máu, lượng máu nhiều hơn so với lượng máu mà Diệp Hạo vừa phun ra. 

             “Sư huynh, sao vậy, không có việc gì chứ?”, ba người còn lại căng thẳng, vội vàng hỏi. 

             “Tôi không sao!”. Sắc mặt Linh Hồ Mộc Thanh vô cùng âm trầm, vừa rồi hắn ta không nói chuyện, chỉ là nhịn không ói máu, nhưng câu nói kêu cậu cuối cùng Diệp Hạo đã làm hắn ta không nhịn được, tức giận đến độ ói máu. 

             Chỉ là ngược lại làm hắn ta thấy thoải mái, mặc dù có một chút yếu ớt. 

             “Chuyện này nhất định phải nói cho sư huynh Tinh Phong biết, một tên ất ơ không rõ lai lịch lại dám vào nhà họ Linh Hồ ta làm rể, thật sự là trò cười mà!”, Linh Hồ Mộc Thanh gầm nhẹ nói. 

             Nhắc đến Linh Hồ Tinh Phong những người khác đều lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ, hắn ta là cường giả đứng đầu trong lớp trẻ nhà họ Linh Hồ. 

eyJpdiI6ImJOQzJWdWs3VXhXMlhEVlArc0dYZVE9PSIsInZhbHVlIjoiblhJZFYrWUlhWG94ajh5eDJ5UEdHdkhBQXZVQmxrV0h1cVpwT1wvWkNQREFDXC83ZEd3ZW1nQ2hmZFwvcnBTc0lhMnJ4NEYrWVNQVWl4cGlXSVNzRlFJRTRrb1YwUUJGZXh4OFBkZVV2cDBOTFBkbzNtS2JRUVlWZUJpaE14TmVmSUlyR2hxaVpDais0cnR1SWJNdDQrWlMwTmszMWE4SDNnbmUxZVozakRvRVNxMGx2eU5LUVRtWERcL1ZcL2xrVWtkUitmMFpxWmhlVWUxUTE5TVUwSFRBZEdWQ1pnd2h0RjNZVG9jeHBOV05URUhUTm1tY2ZyNTFBSGcxcGVSMWxaSmxEeUNKTnA3ZEIyczhENDd4Q1pKc3RoVGtiS0dPMnlyZFIydlUwYlRHR3ozWDY3ekc4QVIzeFhBQXRjNENzWGxXWVlnaWx2cllZdWE1YVwvZU5KVVVmRm9jUE52OFZBYlhRZEFEUDRXRVNmS2pHOG1wc0xDXC9tS2VYZkJPZWVFZzBTTmpXRVY3S24yTk43eFUxdHJYc0FUM3pPRXRcL05zelwvRjUzbFRScFwvOFhsMElcL1NlVmtpV3N0NUdXeG9DdW1ycWN2WHNiUnJiYVhDSGxkWjhhXC9PVnBiSVM3K0k4aURIYjBrSnZRTGYwbG9NNUxsNUdtVVVzamlRcWVWeUlacUJlVEFuVXJxdVRScHBjXC9mY29cLzltUlFGQzMyUVRqMEZUSXJVcUFkNkVJZzlyUDhtcUVxKzdOcWZuQVhXNGR1aXFPaUsiLCJtYWMiOiI5ZWFmNjUxYjE1ZmEzZWMwNDY3ZGEwMmE1MDJkYTIzYTNjOTJkZmVjY2U2YjcyZGUxNzMyOGM4NDAyNzk1NWFlIn0=
eyJpdiI6IjNjZFhpeGtKSHVEOFE5aVd2ZjRGSEE9PSIsInZhbHVlIjoiSFcwXC9qVlh0ZXdmZU9YUk9STTJwWHFJenRBazg1OHRMZ3g4aEc2MWJPcFM3VHZcL25cL2k1WElHU25nRkF1Y1I5Z0EyUXJwTkN4eW9kZVcrYk85TGdmbVQyMU5vMFZSWklJXC9rcm92QmNyMlRZalNYd1QrOU5MSitxMGVPd1RvVTd2WisrUEVJemZYTG5HemRjUkw3RGhnTzJwT3Nzb0N2UkJ6Nnc4SzFzd2RJSG1EZVRRNUlTSDVveis2QUdhQTRESmdaRlNWVm9RUWozUUQ3eUN0YVc2TDZCRFA0NTlXdWMyQStGbER2UWprVktlMDM5dTRJamJRRjBMczFZc0RuNkVWRHc5QWJqdURsUkZ3QzF0MGgzN1kzQSsxQ1prcXBJdUJmT0Q3NlVzdVo2cFBmbXorSEJxSHBySzByWVpSQytpc1wva01JeWlOcXB5SDdPVmlJK0dGSkcyd3V2NmdoVVNaaEoycmZMY21JWUlOTjBwTlJWeGZvejR4YkRZTWl4QWwiLCJtYWMiOiI1ZDZkNTk0ZGRmY2JlZjMzMTkyZjU4YmM3M2Q1N2NiNjYzYWU3YzUwMDk2ZjA2YjY3MDQ2YWFlYzUzNWY3MDhlIn0=

             Linh Hồ Uyển Nhi kéo Diệp Hạo vào một căn phòng, đưa khăn cho anh, cười đầy xinh đẹp: "Bị đánh ứa máu rồi nhỉ, ở rể đến cửa còn ngông cuồng như vậy?”

Advertisement
x