Thần Nông Giá núi Mãng, gọi là núi Mãng là bởi vì nhìn từ xa ngọn núi này giống như một con mãng xà lớn. 

             Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi đứng trên cao nhìn xuống núi Mãng bên dưới, bầu trời lúc này mới hừng sáng, nắng ban mai mới ló dạng, ánh mặt trời chiếu xuống núi Mãng đầy mù sương, tạo cho người ta một cảm giác vô cùng kỳ lạ. 

             Có vẻ như cháu mãng xà này đang cưỡi mây hóa rồng, là một vùng đất quý giá hàng đầu. 

             Trên đỉnh núi Mãng, có những tòa nhà kiến trúc cổ san sát, chiếm ít nhất hơn mười mẫu đất, nhìn quần thể kiến trúc như là họ đã đi đến một sân nhà phong cách cổ đại to lớn. 

             “Đây… đây là nhà của cô sao?”, cổ họng Diệp Hạo cử động, kinh ngạc nói. 

             “Thế nào, nhà của tôi rất lớn phải không?”, Linh Hồ Uyển Nhi có chút kiêu ngạo nói. 

             “Rất lớn, là địa chủ lòng dạ hiểm độc!” 

             “Cút đi, anh mới là địa chủ lòng dạ hiểm độc!”, Linh Hồ Uyển Nhi tức giận liếc mắt nhìn anh: “Nhớ kỹ, xuống núi sẽ tới nhà của tôi, tới nơi rồi thì thành thật nghe lời cho tôi. Với thân thể nhỏ bé của anh, một người hầu nhà tôi cũng có thể tùy ý đánh anh rụng răng đầy đất đó!” 

             "Ha ha..." 

             Diệp Hạo cho cô ta một nụ cười mỉa, đi thẳng về phía trước, Linh Hồ Uyển Nhi đáp lại bằng nụ cười quái dị. 

             Trong lòng cô ta kiêu ngạo hừ lạnh: “Cho anh hống hách tiếp đấy, đến nhà tôi còn không phải sẽ nghe theo sự sắp xếp của tôi à…” 

             Hai người đi xuống núi, chưa tới tòa nhà thì đã nghe thấy tiếng hét lớn từ bên trong truyền đến, đều là đang luyện võ. 

             “Cô cả!”, hai người vừa xuất hiện, hai tên đàn ông gác cổng liền vội vàng hành lễ. 

             Linh Hồ Uyển Nhi chỉ khẽ gật đầu, dẫn Diệp Hạo sải bước qua cổng lớn. 

             "Này, cậu nói người đàn ông kia là ai? Đây là lần đầu tiên cô cả dẫn đàn ông đến cửa đó!” 

             "Tôi nghe nói cô cả xuống núi làm nhiệm vụ, sao lại mang theo một người đàn ông trở về rồi, chẳng lẽ là...của cô chủ…” 

             "Cấm nói, cậu tìm chết à!” 

             Hai tên canh gác vội vàng đứng thẳng không nói nữa, Diệp Hạo đi theo vào, đi qua một bức bình phong bằng đá, đi vào mặt sau liền nhìn thấy hai tốp thanh niên đang luyện võ. 

             Linh Hồ Uyển Nhi dẫn Diệp Hạo trực tiếp xuyên qua đám đông, đi về phía tòa nhà ngay chính giữa. 

             Diệp Hạo nhìn trái phải như thể bà nội Lưu đã bước vào Đại Quan Viên, đặc biệt là sau khi anh đi theo vào tòa nhà ở chính giữa. 

             Anh há hốc mồm kinh ngạc: "Đây là ngôi nhà làm bằng tơ vàng gỗ lim sao?” 

             Bên trong đều được chạm khắc, dù là xà nhà, hay ô cửa bệ cửa sổ, không có thứ gì là hiện đại, hoàn toàn bằng gỗ. 

             “Đương nhiên, có phải sáng mù mắt anh không?”, Linh Hồ Uyển Nhi cười tinh nghịch, không chỉ ngôi nhà này được làm bằng gỗ lim tơ vàng, còn có hai ngôi nhà nữa. Gia tộc Linh Hồ của họ có ba ngôi nhà, tất cả đều là gỗ lim tơ vàng. 

             Đó là bảo vật của nhà họ Linh Hồ, những nhân vật bình thường căn bản không đủ tư cách bước vào. 

             Lúc này từ bên trong đi ra một ông lão, râu tóc lông mày của ông lão đều bạc trắng, trên mặt mặc dù có nếp nhăn nhưng da dẻ xem ra chỉ tầm năm sáu mươi tuổi, tương đối quái dị. 

             Ông lão đang cầm một cây ba toong đầu rồng, Linh Hồ Uyển Nhi nhìn thấy ông lão vội vàng chạy tới: "Ông cố, ông xem cháu mang ai đến nè?” 

             “Ông đã biết!”, ông lão cười nhạt, ánh sáng trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất. 

             Trong lòng Diệp Hạo sửng sốt, ông cố? 

             Ông lão này phải bao nhiêu tuổi? 

             Râu tóc lông mày đều bạc trắng, nhất định là một lão quái vật! 

             Chỉ là anh không cảm giác được áp lực cường đại của ông lão, có lẽ người ta đã biến lại bình thường 

             “Diệp Hạo, đây là ông tổ của nhà họ Linh Hồ, còn không mau đến bái kiến!”, Linh Hồ Uyển Nhi quay đầu khẽ gọi. 

             Diệp Hạo bĩu môi trong lòng, đi tới, cung kính nói: "Cụ Linh Hồ, Diệp Hạo kính chào!" 

             “Được được, lần đầu tiên cậu đến nhà họ Linh Hồ chúng tôi, tôi kêu người dắt cậu đi dạo làm quen chút!”, ông lão mỉm cười nói. 

             Ông ta vẫy tay, một thủ vệ ở cửa đi tới: "Dẫn cậu bạn này đi tham quan đi, mọi thứ tùy ý!” 

             Ánh mắt thủ vệ lóe lên, cung kính nghe lệnh. 

             Ông cụ nói với Diệp Hạo: "Anh Diệp, chúng ta đi thôi, dẫn anh đi tham quan xung quanh!” 

             Trong lòng Diệp Hạo cảm thấy kỳ quái, thế này rõ ràng là muốn xua anh tránh đi nhưng anh cũng không nói gì. 

             Sau khi hai người rời đi, sắc mặt của ông cụ Linh Hồ thay đổi, có chút nghiêm túc: "Uyển Nhi, cháu tự dẫn cậu ta đến đây, có biết hậu quả gì không?" 

             Linh Hồ Uyển Nhi kính cẩn gật đầu: "Uyển Nhi biết, nhưng anh ta còn sống có ích hơn là đã chết, Phá Quân anh ta mất trí nhớ rồi!” 

             "Mất trí nhớ?" 

             "Đúng vậy thưa ông, tên anh ta vốn dĩ không phải Diệp Hạo mà là Diệp Phàm, bởi vì một trận chiến không rõ, anh ta mất đi trí nhớ, được người ta từ trong biển lớn vớt lên, quên hết tất cả mọi chuyện, bao gồm cả tên của mình!” 

             “Như vậy à…”, ánh mắt của ông tổ Linh Hồ lóe lên, thật lâu sau ông cụ mới nói: "Phá Quân nếu có thể làm việc cho cháu, vận khí tăng thêm lên người cháu, nhà họ Linh Hồ cũng được hưởng ké. Mà tu luyện của cháu sẽ cũng càng thêm suôn sẻ, trong khoảng thời gian ngắn có thể tiến vào hoá kình tiểu tông sư, nhưng muốn làm được những thứ đó, các cháu nhất định phải có quan hệ thân mật!” 

             "Bằng không, Phá Quân là nước, gặp cương sẽ cương, gặp nước sẽ mềm, nếu cưỡng ép khống chế sẽ phản tác dụng, phản phệ lên thân mình, cháu có hiểu không?" 

             Linh Hồ Uyển Nhi cau mày hỏi: "Ông cố, mệnh lý, vận khí trong truyền thuyết thật sự thần kỳ như vậy sao?” 

             "Mệnh lý, mệnh cách, khí vận... là những thứ được tổ tiên chúng ta truyền lại từ hàng ngàn năm nay, há có thể vô căn cứ chứ?” 

             Ông tổ Linh Hồ lắc đầu cười khẽ: "Thời cổ đại có bảy nước tranh hùng, xuân thu tranh bá, gần trăm năm chinh chiến hy sinh, cuộc chiến Mao- Tưởng, đến bây giờ là cuộc đấu tranh Đông Tây chính thống... " 

             Ông tổ Linh Hồ giải thích, Linh Hồ Uyển Nhi chìm trong suy nghĩ, những điều này quá huyền diệu. 

             Tuy nhiên, trong lịch sử tiến hóa hàng nghìn năm của Hoa Hạ, những điều huyền bí và bí ẩn này chưa bao giờ đứt quãng, luôn có những chứng cứ tiếp nối xuất hiện, khiến người ta không thể cãi lại. 

             “Uyển Nhi, thế giới này rộng lớn như vậy, những gì cháu biết bây giờ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm!”, ông tổ Linh Hồ lắc đầu cười. 

             “Ông cố, theo truyền thuyết Thất Sát là bảy người, có thật không?”, Linh Hồ Uyển Nhi hỏi. 

             "Thật hay giả quan trọng sao?" 

             Ông tổ Linh Hồ hỏi ngược lại: “Cháu chỉ cần biết bản thân mạnh mẽ mới là sức mạnh thật sự, Phá Quân đã theo cháu về nhà họ Linh Hồ, giết hay giữ lại quyết định cuối cùng nằm ở cháu!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi lâm vào trầm tư, còn có một chuyện mà cô ta không nói, đó là cô ta muốn giúp Diệp Hạo tìm quả Phật tâm giúp anh khôi phục trí nhớ. 

             Có thể đoán trước được, Diệp Hạo sau khi hồi phục trí nhớ sẽ có sự thay đổi lớn, đến lúc đó hai người là địch hay bạn thì khó mà nói rõ được. 

             Nhưng mà đối mặt với Thất Sát thần bí, ngay cả người thừa kế mệnh cách Tham Lang như cô ta cũng có chút lực bất tòng tâm, Tham Lang giỏi kế không giỏi võ, nếu có thể hợp tác với Phá Quân, lợi ích mang lại không thể tưởng tượng nổi. 

             “Ông cố, cháu quyết định giữ lại anh ta!”, Linh Hồ Uyển Nhi hít sâu một hơi, trịnh trọng nói. 

eyJpdiI6ImFMNkU3c2pPU1dERTg4SVJMMWQ5bFE9PSIsInZhbHVlIjoiTjRtV0hnaUxWbUZqenNHOVFcL0VSNmJOMUwwMnJQaW5HXC9cL29QeGdkblg4MzFIUjczbUF1cjJKeFVkOG5FTkM3Vnk2azRjdlkyQitQMXpiSllSRmtqdnkxY2xZM3d5QjBJM1VoRDREbTN5RUlwTzRXV1g5U2Q0Z3d0QTExRGZXZ1ZXWUlPTkd1dmIxTllVYXBqOTFkZjFvSjFveVliTkZqUGR4YjkxaUlQRVFKN0plVXpyeUZZd2NWWFFoZzFFN0ZjenY3Mm1wYjd6Y3pTaHBUSnlKR3locEVcL24wNHMrSWROakRMVnZjOCtMVDFnZDZmUEZSckdaZ0h2SHp5cHZhMCtBSFR6ZEorXC9ZT09WbFdiSjhZTEk2bHBwU1paYTZ4NFNiR0FaRCthYVA4aElHZGNjXC9kVDlcL0NVS3cwNytNYmxOMlN1Y1hjVWZrY29qcTU0U0E3NmdJWCtwM05tOWFoU3VHNXJNRFc3akhmZG9iQ29YQWRZKzhQUFFFdnZxSjdGVUo0YWIramx0VURnZDFcL29VODM1Sit0NThtbDFaOER5V3VkVk9aYTgrcVhDbmRrdTVTazhsR0V5Rksra0xyZlwvTzF1XC9XSE9HQXZiMUdZcG53S3dsSk5SXC9IS0l5NTJcL1JkaHR1UXJkckFVYjlTQTJUbGdWY1wveGVqdStHWU93Z200MlBQc21HTWxcL1B6WnBBUHYzc014aUY2M1pCZDRaM2xhN0l5bFdEcUNBZDA9IiwibWFjIjoiNjFlM2QxNTcwNTE4MWJkN2E4ODI3YWI1MDM2NTEyOWRiZWI2ZTIwZmZhOGQyYWY0ODBiOGExYjk1OWRhYmE2MyJ9
eyJpdiI6Im1BdHNObEYxaDBNTFpkWWphamN6M1E9PSIsInZhbHVlIjoiN1lYYXhYdlJ4RTBHQnRWcVBQYjRqVlBNK0lvR1NwOXdBTDhmNVwvXC81b2J0emJcL0xIcHFcLzRzcHlXb0hhMEtNUGY3WnY5MHM3SnlOK1pSRCt4MHN1bHlmcFdvQkZLcW9VT2ZuMG1vWWNnQWdKZVBmNFJobEgxY0JrQWxcL3hiZGxnT1wvVWdpWXZKR3RcL3krSDdNQ1NvSGw2Um9KTlJTTXl0cFVDNTFwZkZTS3NEOGZ0dWpwZkozQ2Fza0syRXAwUE1PK2cxUExxd1VhTVJqdG4zRGZNWW5mSHRUZGRlY2ZOQ3NiakhhckdEb0N2ZU4ycFdTYVorZWxkZDdxQVNqeEc5ak9sUWUrRlFzQlJET241TXBtOEJpTWdnMlh6OUd1ZXN1VzhGTG9YU25FSm8yQURLNjl6R2Y3UVBcL005Mkp6SEE2MkVYWW1pOG1WOVFLNG5qdWVpNGtpNG1WbVNiRFdGUDJRWWNzdUdBa2xQYkZ5c0xvMVhcLzB1Z1paejRiVTJhbzU3RjZ5ZHpxRStKUVR0ZGRUT2xjdkx5MnFWa1NZbUZSY0xQNXpFQVhvdFpLTzgwd0prcGc4MStJUktxb00remMwWVlNQ1ZMdHRsYysyU01hSXN0THlYOGVKeGNwQVI5THFhWlwvY1dyYlwvRzZEckdDTWFzVmRLVG5FNDhqeVdxZjE3ZzNmV0lZdzJNTkoxV0VzRDZrME9lNmc9PSIsIm1hYyI6IjkyYjU1YmU4ZjkxMjY4MjRjYTM2ZjEzNDU4YTVjMWFhZmI1YmRjOWUzNWM1MjQwMzYyMWMwNWQ0MmZlMTNjODkifQ==

             Thấy cô ta như vậy, ông tổ Linh Hồ đứng lên, sắc mặt nghiêm túc mang theo một cỗ ý chỉ quyết tuyệt: “Giữ vững bản tâm, sứ mệnh của cháu là để khí vận của Phá Quân thêm vào người mình, vì nhà họ Linh Hồ chúng ta mà làm việc, vấn đỉnh giang hồ!”

Advertisement
x