Chu Tình mang vẻ mặt tràn đầy mong đợi, Hàn Tuyết cũng không còn cách nào khác nên không nói gì nữa, chiếc xe việt dã chạy nhanh rời khỏi biệt thự số một. 

             Lúc xe chạy ra khỏi cổng khu biệt thự, Diệp Phù Sinh khẽ híp mắt cười nhạt. 

             Xe ô tô chạy thẳng đến nhà của Miêu Tiểu Liên, bố con Miêu Kiến Hoa đang sắp xếp đồ đạc, Diệp Hạo đã đưa cho bọn họ mười triệu. 

             Sau này bọn họ không cần phải đánh cá nữa, bọn họ đang chuẩn bị chuyển đến thành phố Cảng. 

             Tuy ông chủ cá đã chết rồi nhưng một khi tin tức họ có được nhận một khoản tiền lớn bị lộ ra thì không dám chắc sẽ không có một ông chủ cá thứ hai. 

             Bị người khác nhắm vào thì càng rắc rối hơn! 

             Lúc này, một nhóm người tiến vào, Miêu Tiểu Liên nghe thấy tiếng động bèn ra ngoài thì thấy mấy người Hàn Tuyết, cô ta nhất thời cũng sững người. 

             “Cô Miêu, chúng tôi không mời mà đã tự đến, mong cô thứ lỗi cho!”, Hàn Tuyết mở lời trước, tỏ ra khách sáo. 

             “Không sao cả!” 

             Miêu Tiểu Liên cười rồi nói: “Mọi người đến tìm anh Diệp đúng không?” 

             Hàn Tuyết vội gật đầu: “Đúng vậy, đây là bố mẹ của Diệp Phàm, bọn họ muốn đến gặp Diệp Phàm!” 

             Miêu Tiểu Liên lắc đầu nói: “Thật xin lỗi, mọi người đến muộn rồi, anh Diệp đã đi mất rồi!” 

             Vẻ mặt mọi người đều thay đổi, Chu Tình vội vàng hỏi lại: “Cô bé à, vậy cháu có biết Diệp Phàm đi đâu không?” 

             Miêu Tiểu Liên lại lắc đầu nói: “Cháu không biết, anh Diệp đi cùng với Linh Hồ Uyển Nhi rồi”. 

             “Đi cùng với con hồ ly tinh đó sao?”, Long Linh kinh ngạc hỏi. 

             “Đúng vậy, đi cùng với hồ ly tinh đó, mới sáng sớm đã đi rồi mà đi đâu thì cũng không hề nói!” 

             Long Linh nói Linh Hồ Uyển Nhi là hồ ly tinh đã khiến Miêu Tiểu Liên có cảm tình với cô ta. 

             Hàn Tuyết ở bên cạnh nghe thấy Diệp Phàm đi cùng với Linh Hồ Uyển Nhi thì đột nhiên cảm thấy như hồn bay phách lạc, chuyện cô lo sợ đã xảy ra rồi. 

             Linh Hồ Uyển Nhi xinh đẹp như vậy, tâm cơ thâm sâu, Diệp Phàm mất trí nhớ càng dễ đi theo cô ta. 

             “Vậy cháu có biết nhà Linh Hồ Uyển Nhi ở đâu không?”, Chu Tình hỏi. 

             “Cháu không biết”. 

             “Ôi, vậy thì phải làm sao đây…”, Chu Tình lo lắng nhíu mày. 

             “Cô à, không tìm được nhà Linh Hồ Uyển Nhi đâu ạ, nhà bọn họ ở ẩn sâu trong núi lớn Thần Nông Giá, chúng ta không tìm được đâu”. 

             Âu Dương Ngọc Quân lạnh nhạt, lắc đầu nói, không ngờ Linh Hồ Uyển Nhi ra tay nhanh như vậy. 

             Chu Tình nghe thấy vậy quay sang nhìn Diệp Phù Sinh, bà ta biết Diệp Phù Sinh quanh năm tung tích xuất quỷ nhập thần, chắc chắn có khả năng tìm ra được. 

             Nhưng không đợi Diệp Phù Sinh mở miệng, bà ta đã tự mình lắc đầu, Diệp Phù Sinh chắc chắn sẽ không đi tìm. 

             Diệp Phù Sinh cười bất đắc dĩ, Chu Tình đoán không sai, đúng là ông ta sẽ không đi tìm. 

             Nếu như ông đi tìm, ước chừng cả nhà Linh Hồ sẽ dốc toàn lực để nghênh đón nhưng không phải đến hoan nghênh ông ta. 

             Mà là để giết ông ta! 

             Không hỏi được gì thêm, mọi người cám ơn rồi rời khỏi. 

             Miêu Tiểu Liên nhìn dáng vẻ như người mất hồn của Hàn Tuyết thì thở phào một hơi nhẹ nhõm, may mà cô ta không nói ra chuyện Diệp Phàm muốn đến nhà Linh Hồ Uyển Nhi ở rể. 

             Nếu không có khi Hàn Tuyết ngất xỉu tại đây mất! 

             Trên xe, Hàn Tuyết càng thêm kiên định với ý định tìm cho ra quả Phật Tâm, cô nhất định phải tìm ra giúp Diệp Phàm lấy lại trí nhớ. 

             Ở bên khác, Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi đang xuyên qua rừng sâu, đã bốn tiếng đồng hồ mà mới chỉ đi được nửa đường. 

             Hai người nhóm lửa lên, nướng một con thỏ hoang, mùi thơm ngào ngạt khiến người khác chảy cả nước bọt. 

             “Tôi nói này, nhà cô ở nơi vắng vẻ như thế, làm sao để tiếp cận với xã hội bên ngoài được ,vậy?” 

             “Nhà cô có điện không vậy?”, Diệp Hạo đúng là hết chỗ nói, anh vốn nghĩ xa lắm cũng ở dưới chân núi thôi. Anh cũng biết một số gia tộc luyện võ cũng thích ở ẩn trong rừng núi, càng xa thành phố xô bồ càng thanh tịnh. 

             Nhưng mà cũng không cần phải ở nơi hoang vu đến như vậy, với sức lực bọn họ như vậy ước chừng hai người đã đi đủ ba ngọn núi rồi. 

             “Hừ, đương nhiên có, tuy ở sâu trong rừng núi nhưng không chỉ có điện mà máy tính cũng có. Vả lại gia tộc Linh Hồ chúng tôi ở bên ngoài có tập đoàn để kinh doanh nữa, còn nhiều chuyện anh không nghĩ ra được đâu!”, Linh Hồ Uyển có chút kiêu ngạo nói. 

             Diệp Hạo bĩu môi nghi ngờ. 

             Linh Hồ Uyển Nhi hừ một tiếng: “Tôi biết anh có ý gì, đợi đến nhà tôi rồi thì anh sẽ biết phương tiện mà chúng tôi dùng để đi ra ngoài là gì, ăn nhanh lên, ăn xong còn đi tiếp nữa!” 

             “Hừ, chẳng lẽ cô còn có thể ngồi trên kiếm bay đi sao?” 

             “Mau ăn đi!”, Linh Hồ Uyển Nhi xé thịt đùi thỏ, nhét thẳng vào miệng Diệp Hạo. 

             Ăn no xong hai người lại tiếp tục vội vã lên đường, sắc trời đã dần tối hơn. 

             Ở biệt thự số một ở thành phố Cảng, chị Hạ làm một bữa tối phong phú, tối nay có bố mẹ Diệp Phàm đến vốn dĩ Hàn Tuyết muốn đến nhà hàng lớn dùng cơm nhưng lại bị từ chối. 

             Đều là người trong nhà không cần phải khách sáo làm gì. 

             Ăn cơm xong, Hàn Tuyết sắp xếp chỗ nghỉ cho bọn họ. Diệp Phàm đã đi cùng Linh Hộ Uyển Nhi, trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ riêng, nói chuyện cũng không còn hào hứng mấy nên mỗi người đều về phòng mình. 

             “Em nghỉ ngơi trước đi, anh ra ngoài một lát!”, Diệp Phù Sinh nói. 

             “Anh đi đâu vậy? Có nguy hiểm không?”, Chu Tình hỏi theo bản năng. 

             “Đi xử lý đống rác rưởi thôi, em ngủ trước đi!”, ánh mắt Diệp Phù Sinh hiện lên vẻ khinh thường châm biếm, ông ta quay người đi ra ngoài. 

             Đi đến phòng khách, nhìn thấy con dao gọt hoa quả trên bàn, Diệp Phù Sinh cười nhạt, thuận tay vung lên, con dao lập tức bay lên trên không rơi tay ông ta. 

             Khí kình hóa hình, lấy vật cách không, chỉ có tiểu tông sư mới có thể làm được, mà Diệp Phù Sinh đã có thể giết được cả tiểu tông sư… 

             Đêm khuya gió lộng, xưa giờ chính là thời điểm thích hợp nhất đế giết người. 

             Nhóm người Đền Thờ Tịch Quốc vượt ngàn dặm xa xôi từ Tịch Quốc đến Hoa Hạ, sau khi tiến hành điều tra đã nhắm mục tiêu vào Diệp Phù Sinh. 

             Nhưng trong khu nhà họ Diệp được bảo vệ nghiêm ngặt, hơn nữa còn ở thủ đô, bọn không ra tay ở đó đã đi theo một đường đến thành phố Cảng. 

             “Tất cả mọi người nghe lệnh, đợi lát nữa tôi ra lệnh thì toàn lực vây giết gã đàn ông trung niên đó, những người khác giữ lại đến lúc sau mới giết, nghe rõ chưa?” 

             “Vâng!” 

             Tên đàn ông dẫn đầu này ra lệnh xong, ánh mắt đều mang vẻ uy nghiêm đáng sợ, hắn là một thần quan nhỏ của Thần cung Ise của Tịch Quốc, là tổng chỉ huy nhiệm vụ lần này. 

             “Thương lượng xong hết chưa?”, dưới tán cây lớn đột nhiên vang lên giọng nói uể oải. 

             Mấy tên trên cây giật mình xém chút ngã xuống, có người đến chỗ bọn họ từ lúc nào mà bọn họ cũng không hề biết. 

             “Súc sinh không ở trong ổ súc sinh mà đến Hoa Hạ của tao làm gì?”, giọng nói biểu hiện thái độ vô cùng ghét bỏ, giống như bọn họ là thứ đồ dơ bẩn nhất trên đời vậy. 

             “Giết!” 

             Tên đàn ông liền ra lệnh, ánh đao chớp nhoáng chém về phía Diệp Phù Sinh dưới gốc cây. 

             Trong biệt thự, Chu Tình ngồi bên giường, không hiểu sao trong lòng vô cùng lo lắng. 

             Ở bên phòng khác, Âu Dương Ngọc Quân đứng trên nóc nhà, chưa đến hai phút sau cậu ta đã há miệng mở to kinh ngạc vô cùng. 

             Tiếng cửa phòng vang lên, Diệp Phù Sinh vừa mới trở lại, ôm lấy Chu Tình đang đứng chờ ở cửa: “Đi ngủ đi, Tiểu Phàm không có chuyện gì đâu!” 

eyJpdiI6InI3VmYyYmpJRWZnemE3cjdubW9PQmc9PSIsInZhbHVlIjoiVDRUUVQ2Nmthelo3WjJ1a0JMXC9xVTlWTWVmV2g0R2s2QW9aT1FvSENaVGllXC8wWkxBQnBSOVJEWElsV1VMSTFKRE9YMkVBRXBSbzEyb2tlbXVFbHF4TllGR1U0Qm4xMjkxR0xHYit5SjhYbVo1UGF0dDJiVHRjc0FjZWpacVRWMHJHcHN6K2JWOXpXWFdhWFdUV3grSmUrRGwyRk4xSGwxOGczb0Nrc3drbVMrNzBrNVNzQ0RkN25HQ3gyRzhUbGt1a0d0TmRBMVlTTTBWOXNETHlONUQ2UE0zSTZ0MzdyOFhLRGQxd2tnMDI2VjR5eW1QbTdqaDBwTkJvXC9FWk84Z2V1ZTA1Wlg1d1BHOWI5TTRpZndrUkRZa3BDemxGdFNEcUZJVlNUK0J4bVUyNlRrTkRJaTBUQjlcLzE0Y1hGRVwva0JBSUZ6Z0Z6Y2NxR3NDNWhTV1N4M1VuUUpqTHRLNDA0a2VDcW5oTXVDVVRWNUtnbTRQV1lBeGpRREZZNUJtNTZqcjNncW5vZlh3QWtRc3BaTEI5S3B1cTJOXC9ZNmZoak1cL1FwUWFkUnRtOGpCNmhEWmQ4N0tXOE5CK3dsazZQc0oiLCJtYWMiOiI1Nzg4OTk3M2VmZjJkYTE1ZjQ5Y2E4YTEzNjUzZTVjNDU1ZTQwYzNmM2UzNThkYjczN2UyYWU1OThkMzVjOThjIn0=
eyJpdiI6InFRc1QzK3lITlVvY0g2SE5JeW81NkE9PSIsInZhbHVlIjoiQXp2d0prWERnT05HSk5aVzh4c25FNWJzNUJFeG1MQ0hQQTZIVjJoenBPMUdpa2xsUFJCM2g2cTlQd0VwMzNEb085R3ZQbkVGam83ZDVZeGRZMnRKOXNKYTZLcG05dFUwV3FVTElwQkVHYWNLRDlGVm9PV0RmZ2V0cUh1NnBCSGZEWkhZVDFQN3JFXC9WbExxK0NIeWwyV0Y3Q0k1ZmhCeGdkSXdIZGk5VzJpMmhuODg3NTV3RERQdEhmZ3QzbkxTU2p0STVSQnZtWVwvdWRTbVF2OFBFN0ZcL3FcL09BbHpcL2szQUw2K3FzZ2llWDJkTm5vMmxIZjUzRG5qZmVHb2prblJXR2d1dm1GWXREWkNmcVVobmlpVEZ5Z0NFbWdaZDVYb21GdzJoSk03R3lKMStvQlQ3NlloOTQ2bVZ3eHluNE1wNGFvWFM3QTgxNVNiUUtkclNjRUJKV3AxQnYyS2xxYkNMaVgrUWVid2E3Rnc9IiwibWFjIjoiYWFlZDAwZjcxNjY3ZGIxOGFiYjAxOWNhOWIxOTVlNmI1OWUzMjY4NTEwYTY3ODgzODlhMTg5OTllMjVkYjExOCJ9

             Sâu trong núi Bắc Mang, Diệp Phù Sinh ngồi uống chén trà xanh, nhìn ông lão tóc bạc trắng trước mặt mình: “Ông già, nếu Tiểu Phàm mà có chuyện gì, Tình nhi sẽ điên, mà chính tôi cũng sẽ nổi điên đấy!”

Advertisement
x