Hai người như mất cả hồn, quay đầu bỏ chạy ra ngoài, Lâm Thanh Đế vung mạnh ống tay áo, hai con trùng màu đỏ máu lập tức phóng ra.
“A a…”
Hai âm thanh thảm thiết vang lên, hai con trùng đỏ rớt xuống trên cổ hai người kia rồi bắt đầu chui vào trong da.
Cổ hai người rất ngứa, họ muốn gỡ trùng ra ngay nhưng chỉ mới gãi mấy lần máu đã bắt đầu chảy ra.
“Ha ha… Không cần phí sức như vậy, đây là Thi Chung, răng có thể cắn nát cả vỏ cây, mấy người có cào cỡ nào cũng không ra được đâu…”, Lâm Thanh Đế cười âm hiểm, chân khập khiễng bước đến.
Hoa bà bà thấy vậy thì cười, bà ta thích nhất là bộ dạng biến thái này của Lâm Thanh Đế, chỉ cần có lợi cho bản thân mình thì đến cả đám thuộc hạ nuôi trong nhà cũng có thể nói giết liền giết ngay, không chút do dự.
Bà ta không để Lâm Thanh Đế động tay với người bản địa ở đây bởi vì bọn có tín ngưỡng riêng của mình, nếu lỡ may gây hại thì sẽ bị Chung Thần trách tội, sẽ bị trời phạt.
Hoa bà bà sợ nhất là bị trời phạt, Lâm Thanh Đế lấy con dao găm ra từ trong túi, con dao có màu trắng ngà do được mài với xương thú mà ra, tuy được mài với xương thú nhưng vô cùng sắc bén.
“Cậu chủ, cậu bỏ qua cho chúng tôi đi, ông chủ vẫn còn đợi chúng tôi đến báo tin…”, hai người đau đớn van xin, quỳ xuống dập đầu vái xin Lâm Thanh Đế buông tha.
“Hiến tế cho tôi, báo đáp ân tình mà nhà họ Lâm đã ban cho các người đi!”
Lâm Thanh Đế không do dự, cầm dao găm từ bên cạnh đâm mạnh thẳng vào cổ một người đàn ông, lập tức máu tươi liền phun ra bắn trúng mắt người đàn ông bên cạnh.
“A…”, người đàn ông còn lại bị máu bắn đầy mặt, hoảng sợ hét lên, bèn lấy ngay dao gấp trong túi mà mình đem theo ra, nhắm vào bụng Lâm Thanh Đế đâm vào.
Gì mà trung thành, gì mà ân tình, cái gì cũng không quan trọng bằng tính mạng bản thân mình!
Thế nhưng, dao trong tay anh ta còn chưa đâm được Lâm Thanh Đế thì kim thêu trong tay Hoa bà bà bắn qua tay anh ta như tia chớp.
“Phù phù…”
Người đàn ông đau đớn, tay cầm dao đã bị kim đâm xuyên, sượt qua bụng Lâm Thanh Đế, anh ta thất bại rồi!
Dao găm trong tay Lâm Thanh Đế dễ dàng đâm vào người anh ta, nhưng lại không đâm vào cổ mà lại đâm thẳng vào vai.
Sau đó hắn ta lại rút dao ra rồi lần lượt đâm vào hai cánh tay cho đến khi dao trong tay người đàn ông đó rớt xuống đất.
“Thế mà cũng dám đánh trả, vậy để cho mày chảy máu từ từ chết vậy!”, Lâm Thanh Đế độc ác nói, người đàn ông liên tục kêu la thảm thiết, để máu chảy từ từ cho đến khi chết thì chi bằng giết chết anh ta luôn cho xong.
“Ác quỷ, mày là ác quỷ…”
Lâm Thanh Đế kéo lê người đàn ông vào trong phòng, trong phòng vẫn còn một bộ thiết bị, Lâm Thanh Đế cột hai chân người đàn ông bằng dây thừng, sau đó đi đến bên cạnh cầm một sợi dây kéo luân chuyển lên xuống.
Người đàn ông bị kéo ngược lên, Lâm Thanh Đế lại cầm lấy một thùng gỗ đặt phía dưới đầu người đàn ông, dao găm cầm trong tay liên tục đâm vào cánh tay anh ta, ngay tức khắc máu tuôn ra như nước.
Như vậy vẫn chưa là gì, Lâm Thanh Đế lại lấy ra thêm mấy con trùng hút máu đặt lên trên người đàn ông.
Người đàn ông chửi ầm lên, mắng chửi cả mười tám đời tổ tông nhà họ Lâm một lượt, Lâm Thanh Đế cười độc ác, vô cùng biến thái!
Ở sân bay quốc tế thành phố Cảng, Hàn Tuyết đứng đợi ở cổng ra, cô đã đến được nửa tiếng đồng hồ rồi, cô đến để đợi hai nhân vật rất quan trọng.
Lại qua một lúc, bóng dáng hai người từ bên trong đi ra, Hàn Tuyết vội vã đi qua.
“Mẹ, sao mẹ lại tự mình đến vậy, khổ cho mẹ rồi!”, Hàn Tuyết cầm tay đối phương cười nói.
Đó là Chu Tình, bà ta biết tin từ Hàn Tuyết là cô đã gặp lại Diệp Phàm nên lập tức quyết định từ bay từ thủ đô qua đây.
Nhất là khi biết được Diệp Phàm đã bị mất trí nhớ, ngay cả Hàn Tuyết cũng không nhận ra, Chu Tình càng lo lắng hơn, muốn xem thử Diệp Phàm có phải cũng đã quên mình hay không.
“Không khổ gì cả, con mới là cực khổ nhất, phải chịu áp lực lớn nhất, để mẹ giới thiệu cho con, đây là bố chồng con!”, Chu Tình giữ lấy tay Hàn Tuyết nói.
Bà ta không có con gái mà Lưu Tú Cầm cũng đã chết. Trong mắt Chu Tình, Hàn Tuyết không chỉ là con dâu mà càng giống con gái ruột hơn.
“Bố!”, Hàn Tuyết chào kính cẩn, người đàn ông này có khí chất rất phong độ, nhìn có vẻ hiền hòa nhưng cô lại có hơi chút căng thẳng.
“Ha ha ha... Không cần phải căng thẳng, không biết tổ tiên linh thiêng phù hộ thế nào mà thằng nhóc đó lại lấy được cô vợ tốt như con vậy!”, Diệp Phù Sinh cười lớn.
“Gả cho anh ấy cũng là may mắn của con!”, Hàn Tuyết hơi ngượng nhưng vẻ mặt lại tràn đầy tình yêu.
“Cái này tặng cho con, đợi khi nào con đến thủ đô thì bố lại chuẩn bị phần quà lớn cho con!”, Diệp Phù Sinh cười nói rồi lấy ra một khối Dương Chi Bạch Ngọc tặng cho Hàn Tuyết.
“Bố, không cần phải tặng quà con đâu! Con cũng chưa thiết đãi mọi người gì…”, Hàn Tuyết đột nhiên có hơi ngại, vội khoát tay từ chối.
“Ầy, đây không phải là Bạch Ngọc, đây là… đây là Bạch Ngọc San Hô…”, Long Linh đứng bên cạnh kinh ngạc.
“Ồ, cô cũng nhận ra được là Bạch Ngọc San Hô à, cô gái này cũng không đơn giản nhỉ!”, Diệp Phù Sinh cười nói.
“Bạch Ngọc San Hô giống với Dương Chi Bạch Ngọc, nhưng cũng có điểm khác biệt, sáng bóng như nước, vì sinh sống ở dưới đáy biển nên nhất định phải tinh khiết đến mức độ như dưới đáy biển mới sinh sống được, cực kỳ hiếm thấy…”
Long Linh giải thích một chốc rồi tự đắc nói: “Bạch Ngọc San Hô này thì ông tôi cũng có một khối, đương nhiên tôi cũng không lạ gì!”
Diệp Phù Sinh khẽ cười, ông của Long Linh là Hắc Long - người đứng đầu Ám Long Hoa Hạ, đương nhiên ông ta cũng biết, hơn nữa khối Bạch Ngọc San Hô của Hắc Long cũng là do ông ta đưa cho.
“Hàn Tuyết, cô nhận đi, thứ này có thể gặp nhưng không thể cầu”, Long Linh thúc giục nói.
Hàn Tuyết lại thấy ngại, Chu Tình thẳng tay lấy khối ngọc trong tay Diệp Phù Sinh đem bỏ vào trong tay Hàn Tuyết.
Bà ta cười nói: “Bố con tặng quà cho con, không cần khách khí, ông ấy còn nhiều đồ tốt lắm!”
Hàn Tuyết nói lời cảm ơn, nhóm người cùng nhau đi về biệt thự số một.
“Bám theo, một lưới bắt hết bọn chúng!”
“Ha!’
Ô tô đi thẳng vào trong sân nhà lớn số một, chỉ có chị Hạ ở đây, từ khi Lưu Tú Cầm mất, Hàn Tại Dần cũng sống thờ ơ hơn, ông ta tham gia hội đạp xe cho người trung niên và lớn tuổi.
Ho mua một chiếc xe đạp địa hình, một nhóm người đi khắp Hoa Hạ du sơn ngoạn thủy, xem như cũng mãn nguyện.
Sau khi về đền biệt thự số một, Hàn Tuyết kể lại chi tiết cho hai người Chu Tình biết, nhưng chuyện tối hôm qua đến chỗ Diệp Hạo đánh lén thì không nói đến.
Cho đến hiện tại, Diệp Phàm cũng không có phản ứng gì, biện pháp dùng gậy gõ để phục hồi trí nhớ tối qua cũng không có hiệu quả.
“Hàn Tuyết, bây giờ chúng ta có thể đi gặp Tiểu Phàm không?”, Chu Tình hơi sốt ruột hỏi.
“Con…”
Hàn Tuyết nghẹn lời, Long Linh vội tiếp lời: “Có thể đó cô, cháu biết anh ấy ở đâu!”
Hàn Tuyết liền trừng mắt nhìn Long Linh, người bị liếc cười cười cũng không quan tâm đến cô, Diệp Phàm nói không được đến làm phiền cuộc sống của anh, nếu cả đoàn người đến tìm anh như vậy, cô sợ Diệp Phàm sẽ tức giận.
Người ta cũng hay nói: “Sinh con trai phải giống như Diệp Phù Sinh!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất