Diệp Hạo chuẩn bị đi luôn, không thể trì hoãn nữa, bởi vì anh có cảm giác nóng ruột khó mà tả nổi.
Nói rồi anh đi vệ sinh cá nhân, không biết từ lúc nào Miêu Kiến Hoa đã đứng sau lưng Miêu Tiểu Liên, thấy miếng ngọc của Diệp Hạo trong tay Miêu Tiểu Liên, ông thở dài một hơi.
“Bố!”, Tiểu Liên nhìn Miêu Kiến Hoa, nước mắt dâng đầy rồi trào ra.
“Nhóc con, vào bếp với bố nào!”, Miêu Kiến Hoa kéo cô ta dậy, cùng đi vào bếp.
Miêu Kiến Hoa lấy một tờ giấy lau nước mắt cho Miêu Tiểu Liên, hỏi: “Nhóc con, con thích Tiểu Diệp sao?”
“Con…”
“Bố biết, Tiểu Diệp cứu con, trong lòng con rất cảm kích, lâu ngày ắt sẽ nảy sinh tình cảm”.
Miêu Tiểu Liên cúi đầu, nước mắt lăn dài, Miêu Kiến Hoa thở dài, vỗ nhẹ vào lưng cô ta: “Nhóc con, bố ít học, không biết nên nói như nào, chỉ có thể với con rằng, con và Tiểu Diệp không cùng một thế giới, thích người không nên thích sẽ khiến con rất đau khổ, quên cậu ấy đi, miếng ngọc này nếu con muốn thì cứ giữ, nếu không thì trả lại cậu ấy!”
Miêu Tiểu Liên cầm miếng ngọc, cắn môi, cô ta hiểu ý của Miêu Kiến Hoa, trả lại miếng ngọc cho Diệp Hạo thì chính là cắt đứt hoàn toàn, sau này gặp lại chỉ còn là bạn bè bình thường.
Nếu như giữ lại thì là đồng ý với Diệp Hạo, cô chỉ được Diệp Hạo coi như em gái!
Một lúc sau, Miêu Tiểu Liên nghẹn ngào gật đầu: “Bố, con giữ lại, có thêm một người anh trai cũng tốt!”
“Tốt, vậy thì giữ lại!”, Miêu Kiến Hoa cười cười xoa đầu cô ta.
Ông ta không có học vấn gì, nhưng ông biết họ và Diệp Hạo không cùng một thế giới, giống như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không có điểm giao.
Bữa sáng, trừ việc Linh Hồ Uyển Nhi thỉnh thoảng dùng ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn Diệp Hạo, còn lại đều rất hòa thuận vui vẻ.
Sau khi ăn xong, Diệp Hạo trịnh trọng nhìn Miêu Kiến Hoa: “Chú Miêu, chú với Tiểu Liên có ơn cứu mạng cháu, Diệp Hạo cháu đời này không dám quên, sau này sẽ dùng cả đời để báo đáp, trước khi đi cháu phải làm một việc cuối cùng, có thời gian cháu sẽ về thăm mọi người!”
“Tiểu Diệp, đừng nói thế, đây là duyên số, bố con chú cứu cháu, cháu cứu Tiểu Liên, cháu cũng là ân nhân của nhà chú!”, Miêu Kiến Hoa vội nói.
“Chú Miêu, không giống nhau!”, Diệp Hạo lắc đầu cười nói.
Ngay sau đó, anh lùi lại hai nước, nghiêm nghị nói với Miêu Kiến Hoa: “Chú Miêu, xin hãy nhận một lạy của cháu!”
Diệp Hạo cúi đầu thật sâu trước Miêu Kiến Hoa, Miêu Kiến Hoa muốn ngăn lại cũng không kịp.
Miêu Tiểu Liên đứng bên cạnh đã nước mắt đầy mặt, Linh Hồ Uyển Nhi bên kia cũng hơi thay đổi sắc mặt.
Diệp Hạo đúng là một người trọng tình trọng nghĩa, chỉ là chuyện chia ly này khiến cô ta cảm thấy không được thoải mái, quay người không nhìn nữa.
Ba cái cúi đầu thật sâu, Diệp Hạo đứng thẳng người, đi đến ôm Miêu Tiểu Liên một cái, lau đi giọt nước mắt trên má cô ta, cười nói: “Mít ướt không có đẹp đâu, tạm biệt!”
Miêu Tiểu Liên òa khóc, Diệp Hạo vẫy tay chào tạm biệt họ, cùng với Linh Hồ Uyển Nhi rời khỏi làng chài.
Từ sau hôm đó, ông chủ cá không còn xuất hiện nữa, em họ của ông ta – Vương Quân cũng mất tích ở trong viện luôn.
Rất nhiều người trong lòng chài đồn thổi rằng ông chú cá phạm tội lớn, bị cảnh sát bắt, sự thật chỉ có bố con Miêu Kiến Hoa biết, đó là ông chủ cá đã chết trong tay Diệp Hạo.
Hôm đó họ nhận được số tiền mười triệu tệ.
Tỉnh Ngạc, khu rừng Thần Nông Giá, sau một ngày bôn ba thì Diệp Hạo và Linh Hồ Uyển Nhi cuối cùng cũng đến nơi, xuống xe ở Thần Nông Giá, muốn đến nhà của Linh Hồ Uyển Nhi thì chỉ có đi tiếp theo đường núi thôi.
Đi mất khoảng tám tiếng, có thể nói là băng đèo vượt núi, mà đây cũng là lý do tại sao khách du lịch không tiếp cận được.
“Diệp Hạo, bước qua cửa lớn của nhà Linh Hồ tôi thì chính là con rể nhà tôi, phải nghe lời chị đây tuyệt đối, nghe rõ chưa?”, hít hà bầu không khí trong lành của Thần Nông Giá, Linh Hồ Uyển Nhi cười tươi xinh động lòng, nói.
Diệp Hào không sợ hãi: “Gọi tiếng chồng nghe xem nào?”
“Cút, ở đây tôi muốn giết anh lúc nào thì giết lúc ấy, nói năng cẩn thận vào!”, Linh Hồ Uyển Nhi hung tợn nói.
“Đồ bà chằn!”
Diệp Hạo cười lớn, rảo bước về phía trước.
Linh Hồ Uyển Nhi ngây người, bà chằn?
Diệp Hạo dám nói cô ta là đồ bà chằn?
Linh Hồ Uyển Nhi hét lên: “Diệp Hạo, tôi quyết định phải giết anh trước, anh chết với tôi…”
Tại huyện Long Sơn, tỉnh Xuyên, Miêu Cương, Lâm Thanh Đế chống gậy ngồi bên một vách đá, hét lớn.
Cách hắn ta không xa có hai người đàn ông mặc đồ đen, đó là người nhà họ Lâm phái đến, sau nhiều lần lăn lội cuối cùng cũng tìm được hắn.
Báo tin bố của hắn ta – Lâm Hồng Hải đã chết cho hắn biết.
Lâm Hồng Hải bị bố của Diệp Phàm là Diệp Phù Sinh bóp cổ chết ngay trước mặt ông nội hắn - Lâm Bắc Nhạc!
Hơn nữa, vì để trút giận mà ông ta giết hơn một trăm người nhà họ Lâm, đó là một trăm mạng người đấy…
Hai mắt Lâm Thanh Đế dâng đầy nước, đột ngột ném cây gậy trong tay đi, hướng về phía nhà họ Lâm ở thủ đô mà quỳ xuống!
“Nhà họ Diệp ở thủ đô, Lâm Thanh Đế tao xin thề ở đây, khi tao xuống núi, cũng chính là ngày nhà họ Diệp các người phải chết, thề không đội trời chung với nhà họ Diệp các người!”
Tiếng gào oán hận của Lâm Thanh Đế vang vọng khắp núi đồi bao la.
Bây giờ hắn ta đã có thể chống gậy để đi đường, không cần phải ngồi xe lăn nữa, những điều này đều là công lao của Hoa Bà Bà.
Nhưng bây giờ hắn ta vẫn không đủ mạnh để xuống núi tìm nhà họ Diệp báo thù, hắn ta vẫn cần nhẫn nhịn!
“Cậu chủ, ông chủ bảo tôi nói với cậu, cậu vẫn luôn là người thừa kế duy nhất của nhà họ Lâm, chức vị tộc trưởng nhà họ Lâm chỉ giữ lại cho mình cậu!”, người đàn ông mặc đồ đen cung kính nói.
Cảm giác bạo ngược, lạnh lùng trên người Lâm Thanh Đế khiến bọn họ cảm thấy giá lạnh, giống như chỉ cần Lâm Thanh Đế muốn là có thể giết chết họ bất cứ lúc nào!
“Không cần, quay về nói với ông tôi, không cần đợi tôi về kế thừa vị trí tộc trưởng, nhiệm vụ của tôi là phải hủy diệt nhà họ Diệp!”, Lâm Thanh Đến điên cuồng hét lên với người nọ!
Người này không dám nói gì, chỉ cúi cầu thật thấp.
“Dìu tôi dậy, đi về!”
Hai người vội vàng đỡ Lâm Thanh Đế dậy, tuy bước đi rất chậm, nhưng Lâm Thanh Đế lại không để người khác giúp đỡ, cầm gậy nặng nhọc đi từng bước, từng bước về ngôi nhà nhỏ.
Hoa Bà Bà đang ngồi thêu, vẫn là hoa bỉ ngạn màu đỏ máu kỳ dị, hai người đàn ông nhìn thấy Hoa Bà Bà đều lộ vẻ kinh hãi.
Họ rất sợ Hoa Bà Bà này, cảm thấy rợn da gà, bởi vì không biết lúc nào thì trùng độc sẽ vào cơ thể mình, vậy đúng là chết không kịp ngáp.
Lâm Thanh Đế đi về phía trước lễ phép nói: “Sư phụ, khi nào thì bắt đầu học đoạn thứ hai của Chung Phệ?”
“Lúc nào cũng có thể bắt đầu, đợi lâu như vậy, là bởi vì còn thiếu một vị thuốc, bây giờ thì đủ rồi!”, Hoa Bà Bà âm trầm cười.
“Thuốc gì?”
“Máu người!”
Hai người đàn ông kia lập tức run người, bởi vì khi Hoa Bà Bà nói hai chữ này thì ánh mắt âm hiểm của bà ta nhắm thẳng vào họ.
Lâm Thanh Đế tàn ác cười: “Không được, sư phụ không cho phép hại người ở đây, hiến tế cho tôi đi, cậu chủ tôi sẽ đốt chút tiền vàng cho các cậu!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất