Tại khu biệt thự số một, Hàn Tuyết sốt ruột đợi chờ, khi thấy một chiếc xe đi vào khi biệt thự, Hàn Tuyết vội vàng chạy ra đón. 

             “Sao rồi?” 

             Long Linh hơi ngượng ngùng, Âu Dương Ngọc Quân càng ngượng ngùng. 

             Hai người không nói gì, Hàn Tuyết lập tức căng thẳng: “Xảy ra chuyện lớn rồi sao?” 

             Âu Dương Ngọc Quân phẩy tay: “Không có chuyện gì lớn cả, chỉ là chúng em ra tay hơi nặng, đánh ngất anh luôn, có hiệu quả hay không chỉ có thể đợi anh ấy tỉnh lại có đến tìm chúng ta hay không mới biết”. 

             “Một gậy, chỉ một gậy thôi, ai mà biết anh ta ngất luôn chứ”, Long Linh xấu hổ nói. 

             Hàn Tuyết vừa bực vừa buồn cười, xót Diệp Phàm nhưng cũng không thể giận hai người. 

             Có điều, cô rất nhanh đã phát hiện có điều không đúng, vai trái của Âu Dương Ngọc Quân bị xé rách một mảng, da còn hơi xanh tím. 

             Cô chỉ vào rồi hỏi: “Cậu sao thế?” 

             “Hừ, còn có thể sao nữa, bị ả hồ ly tinh kia đánh!”, Long Linh bực tức nói. 

             “Cô nói là người phụ nữ tên Uyển Nhi kia hả?” 

             “Không sai, hai chúng tôi đều không phải đối thủ của cô ta, thực lực của cô ta chắc là không hề yếu hơn Diệp Phàm vào lúc anh ta mạnh nhất, hoặc có khi còn mạnh hơn”. 

             Long Linh nói xong, Hàn Tuyết lập tức lo sốt vó: “Vậy thì phải làm sao? Cô ta mạnh như vậy, chắc chắn sẽ không dễ dàng tiếp cận Diệp Phàm”. 

             “Đừng lo quá, em thấy cô ta không có ý hại anh Phàm đâu, hơn nữa em cũng cảnh cáo cô ta rồi!” 

             Âu Dương Ngọc Quân âm trầm nói: “Cô ta là người nhà Linh Hồ, nhà Linh Hồ trong giới võ đạo có tiếng tăm rất lớn, như thế lực của võ đường mà đứng trước mặt nhà họ thì căn bản không là cái gì cả!” 

             “Nếu như cô ta muốn hại anh Phàm thì đã ra tay từ lâu rồi, cũng không cần giả đò như vậy, tuy là có mục đích nhưng chỉ cần anh Phàm không nguy hiểm đến tính mạng thì đợi thương tích của anh ấy khỏi có khi còn nâng lên một tầm cao mới!” 

             “Haiz, tôi vẫn chưa yên tâm, vẫn là nên nhanh chóng tìm được quả Phật Tâm, có quả Phật Tâm rồi Diệp Phàm sẽ thấy rõ ý đồ của cô ta, tự động rời xa cô ta thôi”, Hàn Tuyết thở dài nói. 

             Không phải cô không tự tin, Diệp Phàm mất trí nhớ đã quên mất họ, mà Linh Hồ Uyển Nhi kia xinh đẹp như thế, lại lắm mưu nhiều kế. 

             Không phải là không có khả năng Diệp Hạo sẽ rơi vào lưới thính của cô ta. 

             “Đúng vậy, nhưng chúng ta phải xử lý chuyện ở công ty đã, nếu không cô mà đi là Công Nghệ Tuyết Phàm tiêu tùng đấy!”, Long Linh nói. 

             Hàn Tuyết đã quyết định rồi, cô phải tự đi tìm quả Phật Tâm, Đường Thánh Thủ nói chỉ có người có duyên và lòng kiên trì mới tìm được quả Phật Tâm. 

             Nên cho dù Tây Tạng hung hiểm, Hàn Tuyết cũng phải tự mình đi tìm, trong thời gian này, ngoài việc giải quyết công việc ở công ty, cô còn phải rèn luyện bản thân. 

             Nếu không còn chưa tìm được quả Phật Tâm đã bị thời tiết khu vực cao nguyên làm cho đổ bệnh. 

             Sáng sớm tinh mơ hôm sau, sau đầu Diệp Hạo đau như búa bổ, mơ mơ màng màng nửa mê nửa tỉnh, cảm thấy tay mình tóm phải thứ gì đó mềm mại, cảm giác như cái bánh mỳ. 

             Anh bóp bóp trong vô thức, đàn hồi vô cùng. 

             “Soạt”. 

             Linh Hồ Uyển Nhi còn đang ngủ lập tức mở to mắt, cảm giác kỳ lạ ở ngực, còn có bàn tay kia, khiến mặt cô ta lập tức đỏ bừng. 

             Thế nhưng, còn chưa đợi cô ta phản ứng lại, ngón tay của Diệp Hạo đã nhéo một cái, đầu ngực của cô ta bị… 

             “A…” 

             Linh Hồ Uyển Nhi kêu thất thanh, giơ chân đá vào bụng Diệp Hạo. 

             “Bịch…” 

             Diệp Hạo đang mơ ngủ thì bị cô ta đạp bay xuống giường, đập mạnh vào bức tường đối điện mới dừng lại. 

             Cơn đau dữ dội khiến Diệp Hạo trừng mắt, nhìn thấy đôi chân vẫn đang giơ lên của Linh Hồ Uyển Nhi, anh lập tức bực mình: “Cái bà điên này, cô đúng là thần kinh mà”. 

             “Anh mới thần kinh, tôi giết chết anh!”, Linh Hồ Uyển Nhi đỏ mặt, hét lên, đây là lần đầu tiên trong đời đồi núi của cô ta bị người khác nắn bóp. 

             Cho dù là Diệp Hạo không cố ý, cũng không thể tha thứ. 

             Linh Hồ Uyển Nhi phát điên lên, Diệp Hạo cũng bực mình, hôm qua bị người ta gõ cho một gậy, bây giờ đầu còn đang đau. 

             Mà mới sáng sớm ra đã bị đá xuống giường, một tiếng kêu gầm lên, hai người lao vào đánh đấm túi bụi trên giường. 

             “Bịch bịch bịch”. 

             Trong phòng vang lên tiếng đánh nhau, Miêu Tiểu Liên vừa tỉnh dậy đã giật mình, trực tiếp đẩy cửa chạy vào. 

             “Hai người đừng…” 

             Lời vừa nói được nửa, mặt Miêu Tiểu Liên lập tức ửng hồng: “Tôi chưa nhìn thấy gì hết, hai người tiếp tục đi!” 

             Nói rồi, Miêu Tiểu Liên vội vã quay người chạy ra, tư thế của hai người đúng thật là rất kỳ lạ, sáng sớm đã làm chuyện đó rồi… 

             Đồng thời, Miêu Tiểu Liên rất chua xót, họ đã như vậy rồi mà Diệp Hạo vẫn nói chỉ là đang giao dịch với Linh Hồ Uyển Nhi, chứ không có quan hệ đặc biệt gì hết. 

             Không ngờ Diệp Hạo lại lừa cô ta, e là sắp đến nhà Linh Hồ Uyển Nhi ở rể thật rồi, càng nghĩ càng ấp ức, vành mắt hoen đỏ, mắt rưng rưng lệ. 

             Trong phòng, tư thế của hai người kỳ lạ là do đang kiềm kẹp lẫn nhau, mặt Linh Hồ Uyển Nhi đỏ gay, đôi mắt to tròn tràn ngập sát khí. 

             Trên mặt Diệp Hạo có vết bầm, khuôn mặt đen sì nói: “Linh Hồ Uyển Nhi, cô bỏ tay ra trước, đó hoàn toàn là do tôi vô thức làm, hơn nữa cô dính sát người tôi như vậy, không thể trách tôi!” 

             “Hừ, sờ xong còn không thừa nhận, không đàn ông gì hết, để tôi giết anh, cái gì mà Phá Quân, chị đây không cần nữa!”, Linh Hồ Uyển Nhi nghiến răng nói. 

             “Giết đi, cùng lắm thì chết chung, có người đẹp như vậy chết cùng, đến âm tào địa phủ cũng không sợ cô đơn!”, Diệp Hạo không thèm để ý nói. 

             Ở nơi người khác không thấy, Linh Hồ Uyển Nhi nắm chặt chiếc trâm cài tóc kề trước tim Diệp Hạo, chỉ cần đâm xuống, Diệp Hạo chắc chắn sẽ chết. 

             Mà con dao trong tay Diệp Hạo cũng đang dừng sau lưng Linh Hồ Uyển Nhi, đối phương dám có động đậy gì khác, chắc chắn anh sẽ không nể tình! 

             “Đồ đáng ghét, chị đây không bắt nạt anh, đợi vết thương của anh khỏi rồi sẽ xử anh sau!”, Linh Hồ Uyển Nhi hằm hè mắng, ở trong không gian chật hẹp như này, thực lực của cô ta bị hạn chế rất nhiều. 

             Cách đánh của Diệp Hạo lại không tuân theo một trình tự nào, khiến cô ta tức đến ngứa cả răng. 

             Linh Hồ Uyển Nhi buông tay, Diệp Hạo cũng buông tay, lợi dụng sơ hở, nhanh chóng bật người chạy ra ngoài. 

             “Đồ khốn!”, nhìn bộ ngực nhăn nhúm của mình, Linh Hồ Uyển Nhi vừa thẹn vừa giận. 

             Sau khi Diệp Hạo lao ra ngoài, nhìn thấy Miêu Tiểu Liên đang đứng đằng xa lẩm bẩm gì đó, giống như đang nguyền rủa gì vậy. 

             Diệp Hạo lặng lẽ tiến gần, sau khi nghe xong liền cười không được, khóc cũng chẳng xong. 

             “Tiểu Liên, tôi trong mắt cô tệ hại vậy sao?” 

             “A…”, Miêu Tiểu Liên bị dọa cho giật nảy mình, lập tức phẩy tay nói: “Không có đâu anh Diệp, tôi không có nói xấu anh”. 

             Cô ta vội vàng giải thích, Diệp Hạo thấy vánh mắt cô ta đỏ ửng, lại thở dài một hơi, kéo cô ta ngồi xuống. 

             “Tiểu Liên, tôi với Linh Hồ Uyển Nhi không có gì cả, chỉ là hiểu nhầm nên đánh một trận thôi!” 

             “Vâng, tôi tin anh mà!”, không ngờ Diệp Hạo lại giải thích với cô ta, cô thấy rất vui mừng. 

eyJpdiI6ImxTYlNNb3A4UndsdTlsdGUwWFE0d2c9PSIsInZhbHVlIjoiRXdCNURzN0pyRkY2bmxaVXhvamlKTUs1ek5PSFJ6NGhFaWRVc2FzSnRlZ1pDeUp3NUxjemJiSlFDUStiT2gyXC90R3lOOWw5WlFLQnI5U0NcL242eVVoM2s4SXRSU1BrWjRUZzB1SXZOZ1l3NkNxOVZlbDhwQjlLTmxJOTJSNVdpRWQyVDY1Nmt2MFd6dFcxUmxNSk8wejFITlZncmZOVCtoTkRXcjJHZ1lUU010RDJCMVVSaXpDUlhVdWhOZHBKMGdXWDVBNThUNnRHSHlsUFEzQnp4UW1CUkpjTUhCNjNOc0plMkZGaU4rMDRPT0NrV1B2YXNQUCttYytVNUx1dFp2V2cxcmxzckgrbGhKUVdBNGp1S0lCaFFNZU05N1ZaR2ROcXo5SVwvSmV5UGkySm95SDlDYW9lK2JURmFsTkJTWDY4MWFOT1ZQUDlYTXJkM254UTNNZVFxUVBcL21aSjNud0xIQ0dwQzFGeFU1VzkrN2I5MVRlUWFTcHVSM1dJSmlFWlJYZU9PQVwvblVHMUw1QW5BY2FrZDZmVWlNNzhRcnUwa3EzYURVMjdqdkl6YzJ2cWxrcG1PWW9MaTZyQlp1SkJVcEEydXJUM3kyYnNTaEh2MmhqSGdTTnRpYktsaThKVWY5ajRVbWRFWmxUa05pSTYyMXBoRHN0VXo3aVhJSkZQQXlJVktwdkd1UEMxRDU5RE1La1lTdXI0dWgwSFJuZ09aMk1RN01HajJ1dlJMQmdpWjI5Y0VON1ozNVJYQkxmNlJ4amtGSlFHaUkwY2RVSVBOMm95MWtvZnZkMHY5YTZEUEpvbUVWR3lobWFmWkhNMGh6VVFlc2lDdDBVRVR4TXBxIiwibWFjIjoiMjFhMTkxZmYyMmZmMDVkN2NhMDAyOTcyNzYwNjI1NWU5OGE4ZmZhZmE0YzJhNzcwMDkyMzk5ZjgyODY4N2I1ZiJ9
eyJpdiI6InB1NWU1a1RzMzJjRzJISjVlekJuWUE9PSIsInZhbHVlIjoiSkhkNmpuQThUb1dIUWVqN3hGK3k1Qk4zR2VvTlRuS29ORGk5VkxzVldJY09OYlQzQ1ZYMUcxWTBPTFVDM0xBZFwvd1RxU3FmeHRyb0J5dXZRU0lmXC9FRGRDZEUxV1wvaXJnR3NoQUdvZzhncjdpQUN0QzRFWHIzNDBhNWxrMzVoXC9hZzdablR3ODJcLzIxeEN0dVNWeUpKWHdBSEtWYXhoVERMWWNZVTVHc1dpUXc4R04wQmUrNE5zZmJEaDZaYjFZRDVCc3NxdzY2SGVxZ3c2dkt1b2VkK1c3dFB3M0NlWG1SbmVhXC9Ta2E0XC94N1owRXVkS2lZbklWbm5VOU4zZjNpM0VnTmY2TGNVWExoZUZaQkd1cEwyUG1vTCtkXC9PZG9aUWZ4cUxleExUNjBmdmFRRFBxUW5kM1l5bDhMNVJZV1ZXdWs4OEphZUNtUVdVZCtBb0dNTGVzQVYwMEo2cjhrMm9lOHIrTndlSWI1dkE9IiwibWFjIjoiNDI4YjM3NTRmMzM2OWM1Njc4NGVmZGIxZWRkY2VhYzJkOGIxNTkxZDc4NGNlZGFhOTIyOTI1ZDk4N2U5NDY4ZCJ9

             Tròng mắt lại đỏ lên, Diệp Hạo thở dài, lấy ngọc bội của mình ra, đặt vào tay Miêu Tiểu Liên: “Hôm nay chúng tôi sẽ đi, phải làm một việc cuối cùng, có duyên tôi sẽ về thăm cô và chú Miêu!”

Advertisement
x