Một người mặc áo đen từ trên cây nhảy xuống, chiếc gậy trong tay người này đập thẳng vào sau gáy Diệp Hạo, Diệp Hạo chỉ kịp chửi một tiếng, rồi ngất lịm đi. 

             “Mau cho vào”, Long Linh ra lệnh, người còn lại đương nhiên là Âu Dương Ngọc Quân, bọn họ chuẩn bị sẵn để phục kích Diệp Hạo, thử xem có thể đánh cho Diệp Hạo nhớ lại không. 

             Trong căn biệt thự số một, Hàn Tuyết sốt ruột chờ đợi, cô đồng ý sử dụng cách này, và cũng ôm một chút hy vọng. 

             Dù gì Âu Dương Ngọc Quân ra tay cũng có chừng mực, chắc chắn sẽ không đánh Diệp Hạo bị thương, cứ thử xem ngộ nhỡ lại thành công thì sao. 

             Diệp Hạo bị cho vào trong một chiếc bao màu đen, Âu Dương Ngọc Quân vác anh lên vai, hai người chạy về nơi chiếc xe đang đỗ. 

             Thế nhưng, còn chưa chạy được hai mươi mét, hai người bọn họ đã phải dừng lại, một cô gái vô cùng xinh đẹp đứng chặn trước mặt bọn họ, người này không ai khác chính là Linh Hồ Uyển Nhi! 

             “Hai vị, muộn như vậy rồi còn khiêng thứ gì vậy, có thể kiểm tra được không?”, Linh Hồ Uyển Nhi bình thản nói. 

             Cả Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh đều dùng trùm đầu màu đen, cho nên Linh Hồ Uyển Nhi không nhìn ra gương mặt của hai người bọn họ. 

             “Tránh ra, bằng không chúng tôi sẽ không khách khí đâu”, Long Linh hô lên một tiếng. 

             “Vậy sao?” 

             Linh Hồ Uyển Nhi làm bộ cười: “Tôi nghi ngờ bên trong cái bao mà hai người đang khiêng là người đàn ông của tôi”. 

             “Nói linh tinh, ở đây không có người đàn ông của con hồ ly tinh động dục như cô đâu!”, Long Linh tức giận nói lại, cô ta thấy vô cùng chướng mắt Linh Hồ Uyển Nhi. 

             “Ha ha ha...”, Linh Hồ Uyển Nhi lại chỉ cười một tràng dài, nhưng ánh mắt cô ta đã trở nên vô cùng lạnh lẽo. 

             Lại dám mắng cô ta là hồ ly tinh? 

             Đúng là muốn chết mà! 

             Ngay giây sau, bàn chân nhỏ nhắn của cô ta chạy nhanh như bay về phía Long Linh. 

             Ngón tay ngọc ngà thon dài của Linh Hồ Uyển Nhi vươn về phía gương mặt của Long Linh, muốn dựt chiếc mặt nạ xuống, xem xem bọn họ rốt cuộc là ai. 

             “Khưa!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi bất ngờ ra tay, Long Linh chỉ kịp hô lên một tiếng, siết chặt năm ngón tay để bắt lấy bàn tay của Linh Hồ Uyển Nhi. 

             “Soạt!” 

             Hai cú đấm va vào nhau, Long Linh lùi lại một bước nhỏ, còn Linh Hồ Uyển Nhi vẫn đứng vững. 

             “Khá lắm, cũng có chút bản lĩnh đấy, nhưng vẫn chưa đủ để chặn được một chưởng của tôi!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi nhẹ nhàng đánh giá một câu, mái tóc dài tung lên, đôi chân thon dài nhắm thẳng vào trán Long Linh. 

             “Tự cao quá rồi đấy!”, Long Linh tức giận, sau khi phải lùi lại một bước khi đỡ chưởng vừa rồi, tay cô ta có chút tê rần. 

             Không ngờ Linh Hồ Uyển Nhi lại mạnh hơn nhiều so với suy đoán của Long Linh, nhưng cô ta cũng không ngồi chờ chết. 

             Long Linh đỡ cú đá này bằng một tay, tay còn lại đấm thẳng vào đầu gối của Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Chỉ cần trúng một chưởng này, chắc chắn sẽ khiến Linh Hồ Uyển Nhi phải chịu cơn đau tới tột cùng, thậm chí còn có thể đánh xương bánh chè của cô ta. 

             Thế nhưng, Linh Hồ Uyển Nhi chỉ khẽ cười, cô ta đưa tay ra ngay khi Long Linh tung cú đấm vào đầu gối mình. 

             Thuận thế túm chặt tay Long Linh rồi kéo thẳng lên, còn cô ta chỉ nhảy qua, còn Long Linh mất đà lại bị cô ta ném thẳng lên không trung. 

             Long Linh cảm thấy hụt hẫng, Linh Hồ Uyển Nhi quá mạnh, cô ta không phải là đối thủ của Linh Hồ Uyển Nhi, thậm chí cô ta còn có cảm giác Linh Hồ Uyển Nhi còn chưa dùng hết sức. 

             Mà chỉ đang chiến đấu một cách thoải mái cùng với cô ta, Linh Hồ Uyển Nhi dừng tay, nhìn Âu Dương Ngọc Quân đang vác cái bao, nói: “Để người lại, tôi sẽ thả cho hai người đi”. 

             “Hừ, cô còn chưa thắng!”, Long Linh hô lên một câu, vung chiếc gậy trong tay ra, rồi ném về phía Linh Hồ Uyển Nhi. 

             “Rượu mời không uống lại uống rượu phạt!”, Linh Hồ Uyển Nhi lạnh lùng trách cứ, tốc độ lần ra đòn tiếp theo của cô ta hiển nhiên sẽ càng nhanh hơn. 

             Hai tay chập lại kẹp chặt chiếc gậy của Long Linh, và dùng chân nhanh chóng đá về phía Long Linh. 

             “Bụp bụp bụp!” 

             Hai người bọn họ cùng đấu chân, Long Linh liên tiếp lùi lại về phía sau, Linh Hồ Uyển Nhi giơ chân phải đạp mạnh vào lưng Long Linh. 

             Tốc độ của Linh Hồ Uyển Nhi quá nhanh, Long Linh không bắt kịp nhịp của cô ta, chỉ đành phòng ngự một cách thụ động, chứ không hề đấu lại. 

             Bị đạp trúng lưng, Long Linh đau quá mà kêu lên một tiếng, cả người bị đá bay về một bên. 

             Âu Dương Ngọc Quân nhanh chóng chạy tới đỡ lấy Long Linh. 

             “Để tôi đối phó với cô ta!”, Âu Dương Ngọc Quân đặt Diệp Phàm xuống, nhỏ tiếng nói, rồi quay ra tung liên hoàn cước về phía Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Linh Hồ Uyển Nhi lúc này mới tỏ ra nghiêm túc hơn một chút, hiển nhiên Âu Dương Ngọc Quân mạnh hơn Long Linh nhiều, đáng là đối thủ để cô nghiêm túc giao đấu. 

             Trận đấu với Âu Dương Ngọc Quân ác liệt hơn trấn đấu trước cùng Long Linh, lúc này Linh Hồ Uyển Nhi cũng phải hô lên. 

             “Bụp!” 

             Đúng lúc này, Long Linh dùng gậy đập mạnh vào đầu Diệp Hạo. 

             “Dừng tay!”, Linh Hồ Uyển Nhi hô lên, sắc mặt trở nên vô cùng lạnh lùng. 

             Lại dám dùng gậy đập vào đầu Diệp Hạo, điều này khiến cô ta lập tức nổi giận, cho nên ra tay tàn ác hơn trước. 

             Nhưng Âu Dương Ngọc Quân vẫn đỡ kịp, sau khi bị Long Linh đập thêm một cú nữa, chỉ thấy Diệp Hạo nằm im bất động. 

             Long Linh cắn răng, cầm chiếc gậy đập thêm một nhát nữa. 

             “Muốn chết hả!” 

             Lần này, sát khí trong người Linh Hồ Uyển Nhi đã bạo phát, khí thế trên người cô ta lại thay đổi, với tay ra túm lấy bả vai Âu Dương Ngọc Quân. 

             “Trích Tinh Thủ!” 

             Âu Dương Ngọc Quân đột nhiên kinh ngạc hô lên một tiếng, bả vai cậu ta bị Linh Hồ Uyển Nhi túm chặt, một lực rất lớn truyền tới bả vai cậu ta. 

             Âu Dương Ngọc Quân hét lên một tiếng ra sức vùng vẫy, nhưng lớp áo bên ngoài đã bị xé mất một mảng, trên vai còn in rõ một dấu tay. 

             “Cũng biết không ít đấy, nếu như Diệp Hạo có mệnh hệ gì, các người cùng đừng hòng sống nổi!”, sát khí trên người Linh Hồ Uyển Nhi toả khắp bốn phía, cô ta vung một tay ra, lại có thể tạo ra một tiếng động vô cùng lớn. 

             Âu Dương Ngọc Quân lại lùi về sau khi đỡ chưởng này. Ngày hôm đó cậu ta cũng bị thương không hề nhẹ. 

             Tuy vết thương của cậu ta không thể nào bì được với vết thương của Diệp Phàm, nhưng cũng không thể khỏi ngay trong một hai ngày, tới nay vết thương vẫn còn chưa lành, nhưng cũng may đa phần đều là vết thương ngoài da, tuy ảnh hưởng tới sức mạnh, nhưng cũng không quá nhiều. 

             Cùng đấu với Linh Hồ Uyển Nhi đấu thêm vài chiêu, Âu Dương Ngọc Quân dường như nghĩ ra điều gì đó, kinh ngạc nói: “Tôi biết rồi, cô là người nhà họ Linh Hồ, Trích Tinh Thủ là bí truyền của nhà họ Linh Hồ!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi nhướng mày, nói: “Hừ, biết cũng không ít đấy nhỉ, nếu như đã biết là nhà Linh Hồ, vậy chắc các người cũng biết địa vị của nhà họ Linh Hồ chúng tôi trong giới giang hồ. Tôi thấy hai người cũng không có ý định giết người, thức thời thì mau cuốn xéo!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi không cảm nhận được sát ý trên người Âu Dương Ngọc Quân, thậm chí ngay cả lúc Long Linh đập một gậy vào đầu Diệp Hạo. 

             Âu Dương Ngọc Quân quay đầu lại nhìn, dường như có chút lo lắng. 

             Linh Hồ Uyển Nhi đã nói tới nước này, nếu còn đánh nữa thì chẳng có ý nghĩa gì, vết thương của cậu ta bây giờ còn chưa lành, nên không thể nào đánh lại Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Âu Dương Ngọc Quân lùi lại về chỗ Long Linh, giọng nói trở nên trầm trọng, hơn nữa cũng mang theo cả sát ý. 

             “Cho dù cô tiếp cận Diệp Phàm với mục đích gì, tôi cũng nói cho cô biết, nếu như cô dám làm hại anh ấy, thì cô có là người nhà họ Linh Hồ đi nữa, tôi cũng sẽ tìm đến tận nhà!” 

             “Khưa...”, Linh Hồ Uyển Nhi khinh thường cười một tiếng. 

             Âu Dương Ngọc Quân không để ý tới sự mỉa mai của cô ta, lạnh lùng nói: “Cô có thể coi như chưa nghe thấy, nhưng đây là lời cảnh cáo của nhà họ Âu Dương Tây Nam dành cho cô!” 

             Vừa dứt lời, Âu Dương Ngọc Quân liền nhìn Long Linh: “Chúng ta đi!” 

             “Hừ!”, Long Linh có chút không phục, nhưng hiện tại không đủ sức, nên chỉ đành rút lui. 

eyJpdiI6IlRXTWVSbDIwbm4zWkt1Nlo5bW5Zbmc9PSIsInZhbHVlIjoiNWorVXkwb0prVUpTMVdDaXlsUGlJRFh2MnUyeXlDTFwvb3R2cDh4VW9MUFF5OFhDbWpVQWxUenZBY2NBQjhTTnI4eklRbDBWd3I4Y0FseWlpNkpoUERKQ1lWa01LNnVNYldSUnI5QklyRHhMTDUyRlMzRTFaSFpLaktnMW0zdlhpOUhLdUFqOTdJXC9vRHJCZWhmMm9XT3dBOVo5VkNCYVwvVUJrQUlUaVpBRVBnPSIsIm1hYyI6ImZmOGIxNDliNmY5NTk2NWY1ODViZWEwZWZlYjE2OGI5OTRlZjk2NGRkNDZhNzcyNDM4N2YwNWZjMDJmZTk5OWMifQ==
eyJpdiI6IlJhZE4zTUx5Z3ZXZlJuVWxJTjhEMUE9PSIsInZhbHVlIjoiS2R1aEowWmZncjlmOEJhQ1p3UE9QWERUOU9JU2s4SjVPWFFObXhFRHZPNzUwbUVBSlZsa0lid0FOT2s1MWhEczV0XC95VDhSYVFtWXZlUFpNMXdJZHFOSEJ4aDNOWEo4enlNcjlDZnZzRkhnQUc3Wis5Y3ZcL0NGc2FtVklQSCtzbGowSzBsVkQ5ditpdU9ETUVZM1BqQ0FRbVJcLytmZ1dYVktsajhreXhiTnNvV1c5Q3Y3aUltK3NkRmc4cE9YV2dLWXY3RG1mWXgxZENQY28xS2srNzlROFNtTmdmZlFQejdNZ2RBdlk3R3pmSFltTmpEbmpYSCtLZm1FMjE2MGZFMERCRUtiUE9PZW44T0J0ZDdLT1dWbllWUXcyTCtTYk9uUjJieFoxb2tOeWE5UjJXYTc0aUhMTFJxcWEwTEp6K0VGcTNrU0hWd3M3MDRYRURzc2hYK1IwWWxNaElwbDcwZmxPUVV4UlQwcjZVUWFGbzZwUDdWeHp2YUswR3A3VDBZRlUxc3d2SHBrbFwvNmZValJMT3VSTkcrWW9ubEJ4ZmtydjZLY1ZkSFBTQ0h2OGFGRkQxdSt1aFUya1Z5OGhXYVZpQjUwU29wcFR6Q09ZY3dhWTVjWE9MZmZJT2p3YmtpT1QrNGswWU9jREhjPSIsIm1hYyI6Ijc1ZmIxNjczNDk0Y2I1MDUzMDk2NDYwNDZlOWFkYTcwNzg1Njk3MTQ3OTI4NjkyNDhhMDgwMzM2NDAyNDlmMTgifQ==

             “Nhà họ Âu Dương Tây Nam là gia tộc sống ở miệng núi lửa sao?”, Linh Hồ Uyển Nhi tự lẩm bẩm, đi tới túm ống quần của Diệp Hạo lôi vào trong cổng!

Advertisement
x