“Anh à, chúng ta tới rồi, đoạn đường này cứ đi thẳng về phía trước, nhà thứ ba tính từ cuối đường tính lại chính là nhà của Miêu Tiểu Liên, các anh thả tôi đi được chưa?”
Một chiếc xe việt dã dừng lại ở bên ngoài làng chài, bên trong chiếc xe truyền ra những tiếng van nài cầu xin.
Vẻ mặt Hạ Nam vô cùng hoảng hốt, cô ta hối hận muốn chết, vì cái tật khôn lỏi, cho nên giờ gây ra hoạ.
“Không phải vội, chúng tôi sẽ không làm hại cô đâu, yên tâm”, Long Linh cười tươi nói.
Chỉ có điều Hạ Nam không thể nào yên tâm được, điện thoại của cô ta cũng đã bị tịch thu, đến cả chứng minh thư cũng bị chụp lại.
“Không vội, cô có xe không?”, Long Linh hỏi.
“Có!”
“Lái xe mấy năm rồi?”
“Ba năm!”
“Tốt!”
Long Linh gật đầu: “Lát nữa cô lái chiếc xe này, tôi sẽ đưa tai nghe cho cô, đợi lúc nữa theo lệnh của tôi đến tiếp ứng cho chúng tôi là được”.
“Á... giao xe lại cho tôi, lát nữa tôi tới đón bọn cô?”, Hạ Nam ngạc nhiên nói.
Nhóm Long Linh không sợ cô ta sẽ lái xe chạy đi luôn sao?
“Ừ, cô sẽ lái xe, chúng tôi chỉ cần điều tra một vài việc, đợi lát nữa hành động theo lệnh của tôi là được!”
“Tôi không làm được, chuyện này...”
Long Linh liền ngắt lời cô ta, cương quyết nói: “Chính là cô, nếu như cô dám bỏ chạy, dám lén gọi điện cho Miêu Tiểu Liên, thì cô nên hiểu rằng chúng tôi đã có thông tin chứng minh thư của cô đấy”.
Nói xong, cũng không đợi Hạ Nam kịp từ chối, Long Linh cùng Âu Dương Ngọc Quân đeo mặt nạ, mở cửa xe đi xuống.
“Haizzz, sao hôm nay lại đen đủi như thế cơ chứ, Hạ Nam ơi là Hạ Nam, sau này nhất định không được giở trò khôn vặt...”, sau khi Long Linh đi rồi, Hạ Nam tới ngồi sau vô lăng, tự tát mình một cái và không ngừng trách cứ bản thân.
Trong nhà Miêu Tiểu Liên, mọi người sau khi ăn tối xong, chuẩn bị đi nghỉ, giống như hai ngày trước, Linh Hồ Uyển Nhi vẫn tiếp tục nằm trong phòng Diệp Hạo, hơn nữa còn dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Miêu Tiểu Liên.
Miêu Tiểu Liên tức đến mức suýt chút mắng cô ta là hồ ly tinh, cuối cùng bĩu môi nói với Diệp Hạo, nhất định phải cẩn thận không thì bị chó cắn.
Diệp Hạo cạn lời, trở về trong phòng, nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi không ngần ngại mà nằm trên giường, anh nói: “Cô nói cô là con nhà họ Linh Hồ, mà lại đi tính toán so đo với một cô gái, cô không thấy xấu hổ hả?”
“Tôi thích thế đấy, thì sao nào?”, Linh Hồ Uyển Nhi nói một cách bất cần.
Diệp Hạo lắc đầu, đang định tháo giày rồi lên giường, nhưng lại bị Linh Hồ Uyển Nhi đạp thẳng vào mặt, chặn anh trèo lên giường: “Anh ngủ dưới đất ý, giường này chỉ có một mình tôi được nằm thôi!”
Nhìn bàn chân nhỏ nhắn nõn nà của cô ta, Diệp Hạo không biết nói gì: “Đây là giường của tôi, dựa vào đâu mà bắt tôi phải ngủ dưới đất chứ?”
“Hừ, sau này anh tới ở rể nhà Linh Hồ bọn tôi, còn sao nữa!”, Linh Hồ Uyển Nhi nói.
“Linh Hồ Uyển Nhi, mong cô hiểu rõ cho, đó chỉ là giao dịch giữa hai chúng ta, ông đây chưa bao giờ đồng ý lấy cô làm vợ!”, Diệp Hạo không vui mà nói.
“Em mặc kệ, bằng không đừng hòng tôi dẫn anh đi tìm quả Phật Tâm, mà anh không làm chồng tôi, thì tôi sẽ giết anh theo yêu cầu của ông cụ Thái!”
Linh Hồ Uyển Nhi đã nhắm trúng anh rồi, chỉ có điều trong lúc cô ta nói Diệp Hạo là chồng mình vẫn có chút xấu hổ, cho dù điều đó là giả!
Diệp Hạo trợn mắt nhìn cô ta, quay người đi ra cửa.
“Này, anh đi đâu đấy?”
“Đi tiểu, cô muốn đi cùng không?”
“Cút!”
Diệp Hạo mở cửa đi ra, anh không đi vệ sinh, mà chỉ đi ra sân ngồi.
Ngắm nhìn những ngôi sao trên bầu trời đêm, anh bất giác đắm chìm vào dòng suy nghĩ, những chuyện xảy ra trong sáng nay đang hiện lại trong đầu anh giống như một thước phim được tua lại.
Hàn Tuyết thật sự là vợ của anh, điều này không cần phải nghi ngờ, bởi Linh Hồ Uyển Nhi cũng đã nói cho anh biết, buổi tối đầu tiên khi hai người bọn họ nằm chung giường, trong lúc ngủ anh đã gọi tên Hàn Tuyết.
Cộng với biểu cảm của Hàn Tuyết sáng nay, Hàn Tuyết chắc chắn là vợ của anh, hơn nữa lại yêu anh rất sâu đậm.
Chỉ có điều, anh không hề nhớ ra những chuyện trước đây, Linh Hồ Uyển Nhi cũng nói cho anh biết, cô ta cố tình làm thế để tạo khoảng cách giữa anh với Hàn Tuyết cùng và những người khác.
Sau này, để anh làm việc cho Linh Hồ Uyển Nhi, chỉ có điều Diệp Hạo quá mẫn cảm, hoặc cũng có thể là do diễn xuất của cô ta quá tệ, nên đã bị lộ ra.
Tóm lại, Linh Hồ Uyển Nhi đã thừa nhận mục đích của mình, ngược lại đã lấy được cảm tình của Diệp Hạo.
Quan trọng hơn là, Linh Hồ Uyển Nhi biết một loại thuốc kỳ lạ của vùng Tạng, tên là quả Phật Tâm, có tác dụng rất lớn đối với linh hồn cũng như não bộ, có thể giúp anh tìm lại những ký ức đã mất.
Vốn dĩ anh không tin, nhưng khi Linh Hồ Uyển Nhỉ hỏi những người như thế nào mới luyện võ?
Còn có thể luyện tới trình độ cương kình, thậm chí còn khiến cương kình thoát khỏi cơ thể, và còn có thể giết chết kẻ thù trong phạm vi cả mét, điều này là bình thường sao?
Diệp Hạo không thể trả lời lại được, nếu như không có loại quả Phật Tâm kỳ lạ này, thì anh sẽ không cố ý đi tìm lại ký ức của mình.
Chỉ là sau khi biết được tin này, anh lại có trực giác nếu như bản thân không đi tìm, anh sẽ bỏ nhỡ thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình, đây là điều khiến anh không tài nào chịu đựng được!
“Bộp bộp!”
Đúng lúc này, có hai viên đá bị ném vào trong sân.
Diệp Hạo liếc qua, lập tức nâng cao cảnh giác, lẽ nào là ông chủ cá quay lại trả thù sao?
Anh đã đánh ông chủ cá thê thảm như vậy, lão ta sẽ không thể nào quay lại trả thù được ngay, hơn nữa anh quyết định sau này trước khi đi, sẽ tới xử lý ông chủ cá đó một lần nữa.
Để tránh sau khi anh đi rồi, ông chủ cá lại chạy tới tìm bố con Miêu Tiểu Liên gây sự.
“Bộp bộp...”, lại có thêm vài viên đá bị ném vào trong, hơn nữa anh còn nhìn thấy có một bóng người.
Khoé miệng Diệp Hạo cong lên, lạnh lùng cười, đứng dậy nhanh chóng bật qua tường.
Vượt qua bờ tường, Diệp Hạo liền ném hòn đá trong tay vào bóng đen ở bên cạnh gốc cây.
“A!”
Bóng đen đó đau quá kêu lên một tiếng.
“Hừ, tìm được mày rồi”.
Diệp Hạo lạnh lùng cười nhảy từ trên bờ tường xuống, chạy tới chỗ vừa phát ra tiếng động, tốc độ của anh rất nhanh, dường nhưng chẳng tốn chút sức nào đã đuổi kịp.
“Đứng lại cho tao!”, Diệp Hạo hô lên một tiếng, lại ném một viên đá trúng cẳng chân bóng đen đó.
Soạt!
Bóng đen đó rất nhanh nhẹn, giống như đã đoán được trước, né qua một bên tránh viên đá bay tới.
“Không ngờ lại tìm được đối thủ xứng tầm, nhưng thế thì đã sao chứ?”, Diệp Hạo hạ thấp giọng, lúc này anh đã chạy tới gần người mặc áo đen đó, một tay đấm thẳng vào ngực người đó.
“Bụp!”
Người mặc đồ đen bị anh đánh mạnh vào ngực, nên liền lùi về sau vài bước, Diệp Hạo vô cùng kinh ngạc.
“Là phụ nữ sao?”, cú đấm vừa rồi, anh có cảm giác chạm vào thứ gì đó rất mềm mại.
“Hừ!”, người mặc áo đen đó hừ một tiếng, có thể nghe ra đó giọng con gái.
Người này rút cây gậy từ thắt lưng xuống, vụt vài đường, rồi đánh về phía Diệp Hạo.
Diệp Hạo lập tức trở nên nghiêm túc, cú đấm vừa rồi coi như anh hời, nếu như không có tảng đá đó, người mặc áo đen này sẽ không ngã sang một bên.
Người mặc áo đen này có sức mạnh không hề tầm thường, anh vẫn còn bị thương, cho nên không thể sơ suất được.
“Bịch bịch bịch...”
Hai người cùng xông vào, Diệp Hạo liên tục hét lên, sức mạnh của người phụ nữ kia không hề yếu như tên Tượng Vương chiến đấu cùng anh hai ngày trước.
Anh cảm giác người này không phải là người của ông chủ cá phái tới, đối thủ tuy ra tay rất mạnh, nhưng không quá nguy hiểm, và cũng không có ý muốn lấy mạng của anh.
“Cô là ai?”
Diệp Hạo hét lên!
“Là bà cô của anh, xử lý anh ấy cho tôi!”, người mặc áo đen tức giận nạt lại.
Diệp Hạo nhướng mày, lập tức cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng cũng đã quá muộn, một gậy từ trên trời giáng xuống.
Diệp Hạo ngã xuống!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất