Trong biệt thự số một, Hàn Tuyết, Long Linh và mọi người đều có mặt, trước mặt họ là một trang sách đang mở. 

             Đó chính là bức vẽ quả Phật Tâm. 

             “Hàn Tuyết, theo ý tôi thì hoàn toàn không cần phải đi tìm, chúng ta dùng gậy đánh anh ta thử, tôi nhớ có người sau khi mất trí nhớ, bị gậy gõ vào có thể nhớ lại những ký ức đã mất!”, Long Linh ngồi ở sô pha nói dõng dạc. 

             Diệp Phàm mất trí nhớ mà quên luôn cả Hàn Tuyết, đối với cô ta thì việc này không thể tha thứ được. 

             Cho dù là Diệp Phàm mất trí nhớ thì cô ta vẫn nghĩ là không nên như vậy, sao có thể quên được người mình yêu thương nhất chứ? 

             “Long Linh, cách này của cô không được, ở đâu ra cách lấy gậy gõ thì phục hồi được ký ức chứ?”, Hàn Tuyết bất đắc dĩ nói. 

             Diệp Phàm vẫn còn sống, tuy mất đi trí nhớ nhưng chuyện này đã là việc đáng mừng nhất rồi. 

             Hiện tại cô đã điều tiết được cảm xúc, giờ có khóc lóc cũng không thể giải quyết được chuyện gì! 

             “Vậy cũng không chắc, chẳng phải Đường Thánh Thủ đã nói rồi sao?” 

             “Trong não anh ta có máu bầm đè vào dây thần kinh, khiến dây thần kinh ký ức của anh ta bị tổn thương nên mới quên hết. Nếu gõ một cái thì không chừng làm tan máu bầm, có khi lại phục hồi được ký ức thì sao!”, Long Linh nóng lòng muốn thử, cô ta cảm thấy cách này chắc chắn có khả năng hiệu quả. 

             “Ngọc Quân, cậu cũng nghĩ như vậy sao?”, Hàn Tuyết hỏi Âu Dương Ngọc Quân, cô có vẻ hoài nghi, hình như chỉ có trên ti vi mới dùng tới cách này. 

             “Khụ khụ, cách này cũng có thể có tác dụng, cũng có thể không được…”, Âu Dương Ngọc Quân cũng không thể chắc chắn, cậu ta cảm thấy cách này chỉ là do Long Linh muốn trả thù Diệp Phàm thôi. 

             Nhưng mà dùng lực vật lý tác dụng bên ngoài để làm tan máu bầm bên trong cũng không phải là chuyện không thể, trên phim diễn cũng chưa chắc là giả. 

             “Hàn Tuyết, cô yên tâm đi, chúng tôi ra tay có chừng mực cả, hơn nữa chúng tôi đã thăm dò hồ ly tinh, cô ta chắc chắn không phải thứ tốt đẹp gì”. 

             Long Linh tức giận nói, tuy đã đánh Linh Hồ Uyển Nhi một tát, nhưng cô ta vẫn cảm thấy là đối phương đang cố ý khiến Diệp Phàm và bọn họ xảy ra mâu thuẫn. 

             Nhắc đến Linh Hồ Uyển Nhi, Hàn Tuyết cũng rất tức giận, nếu như không phải do cô ta thì Hàn Tuyết tin chắc họ sẽ có thể cùng Diệp Phàm ăn một bữa cơm, tìm hiểu thêm những chuyện khác. 

             Nói không chừng họ còn có thể đưa Diệp Phàm về cạnh mình, từ từ khơi lại ký ức của anh. 

             “Vậy mọi người chú ý an toàn, không cần ra tay quá nặng, cốt yếu là chúng ta vẫn nên tìm được quả Phật Tâm!” 

             Hàn Tuyết đồng ý để bọn họ thử một lần, nhân tiện thăm dò xem thực lực Linh Hồ Uyển Nhi như thế nào. 

             Chỉ là đến lúc này bọn họ vẫn chưa biết tên của Linh Hồ Uyển Nhi, chỉ biết cô ta gọi là Uyển Nhi. 

             Hai người Âu Dương Ngọc Quân và Long Linh rời khỏi biệt thự số một, nửa tiếng sau trên xe hai người lại xuất hiện thêm một người. 

             Mấy người Hạ Nam chỉ biết Diệp Hạo bây giờ đang ở tại nhà Miêu Tiểu Liên nhưng cũng không biết nhà Miêu Tiểu Liên ở đâu, nhưng Hạ Nam thì lại biết. 

             “Mọi người đừng làm hại đến Tiểu Liên có được không?”, Hạ Nam ngồi trong xe, vẻ mặt lo sợ nói. 

             “Yên tâm đi, chúng tôi không phải người xấu, chỉ là đi giúp người thôi!”, Long Linh cười cười nói. 

             “Chỉ đường đi, sau khi đến nơi, chúng tôi sẽ tha cho cô!” 

             Tại nhà Miêu Tiểu Liên, Diệp Phàm ngồi trên ghế dài bên ngoài phòng, mặt mũi đều bầm dập, mắt còn bị bầm tím, nhìn rất thảm. 

             Miêu Tiểu Liên đem thuốc tới, đang định bôi cho Diệp Hạo, trong lòng cô ta vô cùng tức giận, ánh mắt nhìn Linh Hồ Uyển Nhi tràn ngập căm phẫn. 

             Linh Hồ Uyển Nhi thì lại kiêu ngạo như thiên nga trắng, bây giờ cô ta không cần phải che giấu bản thân nữa, ánh mắt nhìn Miêu Tiểu Liên như đang nhìn cô nhóc nhà quê vậy. 

             “Tiểu Liên, không cần nhìn cô ta, cẩn thận mẹ hổ già bắt cô ăn đấy!”, Diệp Hạo cười ha ha nói. 

             “Hừ, thời khắc cuối cùng lo mà trân trọng đi!”, Linh Hồ Uyển Nhi hừ một tiếng nói. 

             “Linh Hồ Uyển Nhi, ý cô là sao?” 

             Miêu Tiểu Liên lập tức giận dữ: “Cô là kẻ bạo lực, nhà tôi không chào đón cô đâu, mời cô đi cho!” 

             “Này gái quê, im mồm cho tôi, chị đây tới đây là phúc phận của cô đấy!” 

             “Cô không biết phải trái…” 

             Miêu Tiểu Liên tức muốn chết, sau khi trở về đúng bản chất thì tính tình Linh Hồ Uyển Nhi trái ngược hẳn. 

             Không chỉ lời nói mà dáng vẻ cũng như biến thành một người khác, duy nhất không đổi là vẻ đẹp mỹ miều của cô ta, chẳng qua là càng trở nên đẹp mê hồn. 

             “Được rồi, Tiểu Liên, cô cãi nhau với hổ mẹ thì có thể thắng được sao?” 

             “Binh!” 

             Linh Hồ Uyển Nhi một chân đá vỡ ghế gỗ bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Diệp Hạo, bây giờ không còn ở trong phòng chật hẹp, ở bên ngoài thì chị đây có thể giết anh ngay lập tức đấy!” 

             “Vậy à?” 

             Diệp Hạo cười ha ha, khóe miệng bị rách có hơi đau, anh liếc mắt nhìn trên người Linh Hồ Uyển Nhi một cái. 

             Đúng là anh bị đánh rất thảm nhưng Linh Hồ Uyển Nhi cũng chịu thiệt không ít, cả người từ trên dưới gần như đều bị Diệp Hạo chạm qua một lần. 

             Thấy ánh mắt khiêu khích của anh, hai tai Linh Hồ Uyển Nhi hơi phiếm hồng. Tên khốn này, nếu như không phải còn có tác dụng thì cô ta chắc chắn sẽ giết chết anh rồi. 

             “Anh Diệp, ý cô ta là sao vậy?”, Miêu Tiểu Liên không quan tâm đến Linh Hồ Uyển Nhi nữa mà quay qua hỏi Diệp Hạo. 

             “Không có gì, ngày kia có thể tôi sẽ rời đi!”, Diệp Hạo cười nói. 

             “Đi đâu vậy, vết thương anh còn chưa khỏi hẳn…”, Miêu Tiểu Liên vội hỏi, Diệp Hạo lại muốn đi đột ngột như vậy. 

             “Đến nhà tôi, có vấn đề gì sao?”, Diệp Hạo còn chưa mở lời, Linh Hồ Uyển Nhi đã mở miệng giành đáp. 

             “Cái gì?”, Miêu Tiểu Liên la một tiếng kinh ngạc, lập tức nói: “Anh Diệp, cô ta đánh anh ra như vầy anh còn đến nhà cô ta làm gì chứ?” 

             Thực lực Linh Hồ Uyển Nhi rất mạnh nhưng Miêu Tiểu Liên vốn cũng chẳng sợ đối phương, cô ta biết Diệp Hạo sẽ không để Linh Hồ Uyển Nhi đánh mình. 

             Đương nhiên Linh Hồ Uyển Nhi cũng không có hứng thú đánh Miêu Tiểu Liên, cô ta ở trong núi nhiều năm nhưng cũng chẳng phải người không nhiễm khói lửa nhân gian. Lần này xuống núi là vì có nhiệm vụ, cãi nhau với Miêu Tiểu Liên cũng chẳng có ích gì. 

             “Đến nhà cô ta có chút chuyện, tôi sẽ về lại thăm cô”. 

             “Tôi không tin, nhà của cô ta ở trong núi xa xôi hẻo lánh, có thể làm được chuyện gì, không lẽ anh đến để hỏi cưới cô ta sao?”, Miểu Tiểu Liên lo lắng hỏi. 

             “Này, nhà quê, cô đoán đúng rồi, Diệp Hạo muốn đến nhà tôi ở rể, cô có muốn đến uống rượu mừng không?” 

             “Đến nhà ở rể?”, Miêu Tiểu Liên lại kinh ngạc, vội vàng nhìn Diệp Hạo: “Anh Diệp, cô ta nói thật sao?” 

             “Là giả, Diệp Hạo này sao có thể đi ở rể được, đừng nghe cô ta nói nhảm!”, Diệp Hạo đen mặt, cuối cùng cũng cũng để anh được nói một câu. 

             “Nhưng mà không đến ở rể thì anh đến nhà cô ta làm gì? Chẳng lẽ không ở nhà tôi được sao?”, Miêu Tiểu Liên nghi ngờ hỏi. 

             “Ai da, cô nhà quê à, Diệp Hạo là người của tôi, phải đến nhà tôi ở rể, dựa vào cái gì lại ở nhà cô chứ?” 

             “Bậy bạ, anh Diệp là do tôi và bố tôi cứu, trở thành người cô khi nào chứ!”, Miêu Tiểu Liên tức giận hét to với Linh Hồ Uyển Nhi. 

             “Hừ, vậy Diệp Hạo cứu tôi thì đã thành người của tôi, cho dù cô nói thể nào thì sau này anh ta cũng phải đi với tôi!”, Linh Hồ Uyển Nhi khiêu khích. 

eyJpdiI6IlppZHVyMmhBTXB2NEdUT2RTMEt4VEE9PSIsInZhbHVlIjoibGVoQ3E4SGFIOWFQditUWGhhRVpFV3V5dnZEcURsVTlYeVJJNXM5Y2VhaVk3azlLUHQ5bmFXOUI1U2VRNWh1UzJyVk9jYVk3UGJkbzF5bkhWZU9YT0R1c3BUQnRHckk1VkNxdkJRNTB3RmFcL3dNWkZ3SUN4d1hFMTd2UnJYSkUwQk4zb0x4dkNFQW5vVEt4RzdObk5yQWwwTjdLTXhIQTdQVHZuaXVKUVYwbUZxMmV4bER0SG5qZHdMb0VWV200SmkwNXIxRm9qUzExeGtXaWFkcGVudzRCTmNhdERrSTJobTh2SlhyZVBHUDQxT3lQK0dFZktHSDgwZ29rYklcL3RNT3dCTUxxbTFNS1g1MHJDMGZ2WmwrNXJWWDhxbnBZaGMrMFJ1djU0QWJBa1FwbXlIcVFIbmVERHNrY1FGdU0wdFJETlNuRUJHQ2hIbW5tamJFVTZGa3E1WWNhXC80cWNCMFdnc1NDQ1wvbFdENDdPejdEVUxMano1akRsb0QxRzJ6cU5rUllWZFRCOEpMVVYxcWtBV0twQ3V3eG1IaWZLTGx5enk2dGtGRmFHUGEzMlhLSFwvMXNsUjZTSGR3dlNtczVjaE03aVlJUG5LcG5mUTJ6MUV4bW04cmZxcm5CWVN4Rlo3NGhTSjgxRE8yblErRkZnNFc5ZVhtcUNcL0xyd2xVdHpRYzdBQlQzVnk1NVFaM3NENUpsRGFaMXhRd1MyZTVJUUtnbms3NzBJN2pqUGtpb0dpa294R2thMFU0MndDTW5rMzF6b2JhSFhOOUtuanNpWHNoamg4bzVNaUVCWlc4WUlBMm8ybFZudWV4OExBZnAxQjZpUzR3RFUxS3d1NGg3MUtzeU9iSmxCOEJpSk5ZNkhxdmZzM1IrK1d3a1JVdlpidWVRb284b2dkdGIzNHR0eEVsZnZSRm9JcnhiZ1pudENUYW40SXZlMWdrSXhtb09PNjhXaWZQUkgwSTlBRkdMZFR3YTNXbmQzbkRnWHhaWlBZcUVQaG9IWXRaWE9nR1U4IiwibWFjIjoiZjQ1ZjY3N2Y2NGRmNmNlY2MwMzM3Zjc3ZTQxM2NmZDBmYjZkN2Q4MTI0NWFkYmE4NzM0OGU0YjNhMTcxNzNiYSJ9
eyJpdiI6IjdBNnhxUHNtRGhVZDNOWVY0K25pQ1E9PSIsInZhbHVlIjoiQXZINVFrS1BuZkI0TWw2OEY0KzVOY3hlbElcLzRpcmV6S0Q1WTdoc1ZheGpzT2ZwXC9kMU1Ic1l2YmFRZ3lleXVlcGI3QlFYNXFxMWlMblBjREFpUTU5dm5NR1V1MzQ2NThGbmdzYURyTVE0MWp0ZzI5YXo5T3hmeU1FbnFyY1BvaDBCWXUwWEQ3U00zMjdwZEJXMlViWVRJbm5DcnBiSG0rOGhzQmtlMU83V25GUVY3ZGdNdko2cmNZZmYrMmF2VzF0cDc2SWFYdnBua1pHOEtuK2FvZHRVNklLTWZzRXBxOGhNYU9Lb29pak5IOFF5TXhBenRha2l1bG05N1N3aUE1aEEyMHdUMWxoTFRyVmRjMTRhS0RwVGpoSmkxVlVBOUFUY2pUQTgzM2w3dUF0bFJUS01wcG8zK1g1ZEhuRG9MRkFxaUJnSkN4a2hGTDdqamFSTTg5dTNRZHdlTGU0VVQwbmR6SFl3MVAxaitBSnk2bWp2eXVaQkxYZFd2MDFcL3FOK1QxaWFRWmYxakM4TzJNd1ozVm9YUT09IiwibWFjIjoiODg4MzY4OTk5ZjBkNmYyMTBkMmFmNzg5MDBiMjJkYThlMDhmNzVlOTc5NWMyMWQ2MjFjMDA1NWI5NmJiMzM3YSJ9

             Sắc trời dần tối, ngày mới lại bắt đầu, một chiếc xe hơi âm thầm chạy nhanh tiến về phía làng chài!

Advertisement
x