Với khí thế mạnh mẽ của Linh Hồ Uyển Linh, thậm chí Diệp Hạo cũng cảm giác được áp lực đè nặng.
“Nói cho tôi biết, tại sao lại muốn giết tôi?”+
“Vì anh đáng chết nên mới giết anh!”
“Vậy tại sao lại không giết tôi nữa?”
“Không muốn giết nên không giết nữa thôi!”
Mặt Diệp Hạo đen như than, trong lòng thầm mắng chửi, cái thể loại đối thoại gì vậy.
Lúc này, Linh Hồ Uyển Nhi nổi lên sát ý, bắt đầu đánh về hướng Diệp Hạo.
“Giờ ngừng lại trước đi, trước khi chết, tôi có chuyện muốn hỏi rõ đã!”, Diệp Hạo lau vết máu trên khóe miệng nói.
“Nói đi, xem như tôi thành toàn cho anh!”
“Ha ha…”
Diệp Hạo nhìn đôi môi đỏ hồng mềm mại của cô ta, khẽ cười nói: “Tôi đoán lúc nãy là nụ hôn đầu của cô đúng không, có chút vị ngọt, nếu như có thể thì…”
Xoẹt!
Anh còn chưa nói dứt câu, Linh Hồ Uyển Nhi đã ra tay rồi. Dường như chỉ trong chớp mắt cô ta đã xuất hiện trước mặt Diệp Hạo, bàn tay trắng mịn đánh thẳng vào ngực anh.
Dáng vẻ cợt nhả đầy châm chọc của Diệp Họa thay đổi ngay lập tức, bên tay phải phóng ra lưỡi dao Long Lân sắc bén đâm Linh Hồ Uyển Nhi.
Thương hoa tiếc ngọc à?
Làm gì mà có, Linh Hồ Uyển Nhi còn muốn giết chết anh đấy!
Bịch!
Sắc mặt Linh Hồ Uyển Nhi vẫn không đổi, dù Diệp Hạo vung lưỡi dao sắc bén đó, chém ra vô cùng nhanh nhưng cô ta cũng không hề lo lắng.
Một tiếng động vang lên không phải từ tiếng vũ khí, mà do ngón tay cô ta búng vào lưỡi dao khiến cổ tay Diệp Hạo khẽ run lên, suýt chút nữa, anh đã làm rơi dao ra khỏi tay.
Trong lòng Diệp Hạo kinh hãi, đây là võ thuật gì vậy, giờ mà có hai người như anh thì cũng không đánh lại được.
Nhưng mà Diệp Hạo cũng không trực tiếp nhận thua mà miệng nói ba hoa: “Linh Hồ Uyển Nhi, cô muốn giết ân nhân của mình sao? Cô không sợ bị trời đánh à…”
“Đừng nói nhảm nữa, không muốn chết thì đầu hàng đi!”, Linh Hồ Uyển nhi cũng không phải muốn giết Diệp Hạo thật, chẳng qua cô ta chỉ muốn dạy cho Diệp Hạo một trận ra trò thôi.
Diệp Hạo dám cướp nụ hôn đầu của cô ta, không thể tha được!
Nhưng cái cô ta cần là Phá Quân, Thất Sát còn chưa xuất hiện. Theo lời đồn thì Thất Sát không chỉ có một người, nếu có sức mạnh từ Phá Quân hỗ trợ thì sau này, khi dòng họ Linh Hồ tái xuất, muốn trở thành bá chủ võ đạo, đây sẽ là trợ lực cực lớn.
Bá chủ võ đạo không chỉ cần thực lực, mà còn cần cả số mệnh!
Tham Lang điều khiển Phá Quân, đây cũng là số mệnh sao?
Ánh mắt Diệp Hạo chợt lóe lên, Linh Hồ Uyển Nhi muốn anh nhận thua, như vậy rõ ràng đang chứng minh cô ta không thật sự muốn giết anh.
Anh khẽ nhếch môi cười nham hiểm: “Thì ra cô là kiểu muốn làm nữ vương à, có muốn mặc thêm đồ da, cầm thêm roi da…”
“Cứ nói tiếp đi, tôi sẽ xé nát miệng anh ra…”, Linh Hồ Uyển Nhi dùng một ngón tay đánh vào cổ tay phải Diệp Hạo, một lực cực mạnh đánh vào cổ tay anh.
Diệp Hạo bị đau, dao trong tay cũng bị rớt, Linh Hồ Uyển Nhi liền chụp lấy, kề dao vào cổ Diệp Hạo nhanh như chớp.
Linh Hồ Uyển Nhi cười chế giễu: “Tâm tư anh cũng tinh tế nhỉ, cho dù là mất trí nhớ cũng không bị ảnh hưởng gì, nhưng lại quá ư không biết điều”.
“Nếu là anh làm bộ không biết, có khi bà đây vẫn còn gọi anh một câu “anh Hạo” hai câu “anh Hạo” rồi, bây giờ gọi bà cô một tiếng tôi nghe thử xem…”
Khi Linh Hồ Uyển Nhi giả vờ ngốc nghếch, mặc dù khả năng diễn của cô ta rất xuất sắc nhưng trong lòng thì lại vô cùng phản cảm.
Mục đích là để Diệp Hạo dần dần tiếp nhận mình, thậm chí là sẽ yêu cô ta, ràng buộc bằng tình cảm khiến cô ta an tâm hơn là dùng lợi ích nhiều.
Đương nhiên cô ta sẽ không yêu Diệp Hạo, người đàn ông có thể khiến Linh Hồ Uyển Nhi yêu vẫn chưa sinh ra trên đời này đâu.
Diệp Hạo nhếch môi cười, thổi một hơi nóng vào Linh Hồ Uyển Nhi, nghịch mấy sợi tóc bay bay của mình.
“Anh đúng thật là muốn chết…”, Linh Hồ Uyển Nhi nổi giận, kề sát dao vào cổ Diệp Hạo, máu bắt đầu tuôn ra từ cổ anh.
“Cô có thể tiếp tục nhưng tôi chắc chắn sẽ đồng quy vu tận…”. Anh vừa nói chuyện, Linh Hồ Uyển Nhi đã cảm giác da đầu có chút đau đớn.
Ánh mắt cô ta lập tức thay đổi, hiểu ra, thì ra Diệp Hạo đã nắm lấy cây trâm trên đầu cô ta, đang cầm đâm thẳng vào đầu.
Nếu cô ta dám cắt đứt cổ Diệp Hạo, Diệp Hạo chắc chắn sẽ đâm cây trâm xuyên đầu cô ta ngay tức khắc.
Sơ sót rồi!
Sai quá sai rồi!
Sắc mặt Linh Hồ Uyển Nhi hơi tức giận, Diệp Hạo nhếch môi cười: “Cô không muốn giết tôi thì buông ra đi. Nói cho tôi sự thật, anh Hạo của cô không thể nào không giúp cô được!”
“Anh im miệng cho tôi!”, Linh Hồ Uyển Nhi quát lớn, đã lộ thân phận mà lại nghe thấy hai chữ “anh Hạo” này khiến cô ta nổi hết cả da gà.
Nhưng con dao trong tay cô ta cũng đã buông lỏng, Diệp Hạo cũng cài trâm vào búi tóc như ban đầu.
Tay phải Diệp Hạo vừa khẽ động, lưỡi dao đã bật lại, quay ngược vào tay anh.
“Nói đi, rốt cuộc tiếp cận tôi là vì chuyện gì?”, Diệp Hạo sờ sờ cổ mình một lúc, có một ít máu dính trên tay anh.
Bà cô này còn dám ra tay thật!
“Hừ!”
Thấy ánh mắt Diệp Hạo, Linh Hồ Uyển Nhi hừ lạnh một tiếng, nụ hôn đầu của mình đã bị cướp mất, cô ta vẫn còn chút căm hận nhìn Diệp Hạo.
Tâm trạng Linh Hồ Uyển Nhi bình tĩnh lại thì cô ta mới nói: “Anh có tin vào số mệnh không?”
“Số mệnh à?”
Diệp Hạo ngạc nhiên, không ngờ cô ta lại đột nhiên hỏi đến vấn đề này, anh lắc đầu ngay: “Không tin!”
“Quả nhiên là vậy, Chu Tước phương Nam lén vỗ cánh kêu vang, Huyền Vũ phương Bắc từ từ nhả ra trăng non, Phá Quân ngang tàng, kiêu căng tự đại, biến số vô cùng…”
Linh Hồ Uyển Nhi nói một tràng, Diệp Hạo có chút không hiểu: “Bố cục đó đã có hàng chục năm rồi, Chu Tước đổi mệnh, Huyền Vũ dẫn đường, nhưng vẫn không thay đổi được bánh xe vận mệnh, đáng buồn cũng đáng cười…”
Vẻ mặt cô ta hơi giễu cợt, không biết là đang chế nhạo Diệp Hạo hay là giễu cợt ai khác.
Diệp Hạo nhướng mày, không vui nói: “Ý cô là sao, Phá Quân cái gì, rồi Huyền Vũ nữa chứ! Tôi hỏi mục đích cô tiếp cận tôi chứ không phải bảo cô nói chuyện phong thủy cho tôi nghe”
“Phong thủy? Bàn cờ? Đời người chẳng phải nằm trong bàn cờ phong thủy sao, muốn thoát khỏi nó, khó càng thêm khó!”
“Linh Hồ Uyển Nhi, cô giả vờ hơi quá rồi đó! Nếu không nói thì tôi đi đây, còn cô cần làm gì thì làm đi!”, Diệp Hạo nói xong thì muốn đi ra ngoài.
Ánh mắt Linh Hồ Uyển Nhi lóe lên, cô ta lấy lại vẻ bình tĩnh ban đầu của mình, đứng cản trước mặt Diệp Hạo.
Vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tôi là Tham Lang, anh là Phá Quân, sau này để tôi sai khiến thì sẽ không giết anh!
Diệp Hạo đứng yên, trừng mắt nhìn kỹ gương mặt xinh đẹp mỹ miều của Linh Hồ Uyển Nhi.
Qua nửa phút… Một phút… Mãi đến khi đã qua hai phút, Linh Hồ Uyển Nhi bắt đầu nổi giận, Diệp Hạo mới mở miệng nói: “Linh Hồ Uyển Nhi, cô không bị sốt chứ, cô nói mấy chuyện tầm phào đó thì tôi không hiểu đâu, hơn nữa thực lực của cô cao hơn tôi nhiều, tôi để cô sai khiến, vậy tôi làm gì?”
“Giúp cô làm ấm giường à?”, Diệp Hạo bĩu môi.
“Diệp Hạo, anh nghĩ tôi không dám giết anh thật à?”, Linh Hồ Uyển Nhi cất giọng lạnh lùng.
Diệp Hạo thản nhiên cười: “Cô dọa ai chứ, muốn giết thì cô đã sớm giết rồi, trở thành thuộc hạ của cô thì không thể rồi. Diệp Hạo tôi sao có thể núp dưới trướng một người phụ nữ được chứ!”
“Được thôi, vậy tôi giết anh!”
Cô gái này lặng lẽ đi qua bên đó, kề sát chỗ khe cửa sổ để nhìn vào, Miêu Tiểu Liên lập tức đỏ mặt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất