Đường Thánh Thủ chỉ vào một hoa văn trên cuốn sách, hoa văn đó hiện ra giống như loại quả.
Có chút mơ hồ nhưng đại khái có thể nhìn, quả này trông khá có phúc, có chút giống như Phật Đà
"Đây là quả Phật Tâm, được ghi trong Bản Thảo Cương Mục. Tương truyền đây là một loại quả vô cùng đặc biệt, mọc trên cao nguyên ở các vùng Tây Tạng, có tác dụng hoàn hồn dưỡng tâm...", Đường Thánh Thủ chỉ vào chữ Triện dưới hoa văn, kích động nói.
“Nơi nào trong khu vực Tây Tạng, Đường Thánh Thủ có vị trí chính xác không?”, Hàn Tuyết hưng phấn hỏi.
Đường Thánh Thủ cười khổ: "Cô Hàn, cô đừng quá kích động, đây là ghi chép trong sách cổ. Trên thực tế, nó có thể không tồn tại hay không thì không dám chắc. Quyển sách không hoàn chỉnh cũng là do sư phụ tôi để lại khi còn sống. Những thứ này ông ấy cũng chỉ nghe lúc còn sống, chưa từng tận mặt nhìn thấy”.
Đường Thánh Thủ năm nay đã ngoài 70 tuổi, sư phụ của ông ấy đã qua đời ở tuổi 110. Sống lâu như vậy cũng chưa nghe thấy tin tức, Đường Thánh Thủ hoàn toàn không ôm nhiều hy vọng.
Lý do tại sao thầy Đường có thể nghĩ ra điều này thì chủ yếu là vì thầy Đường từng học Đông y, rất khác so với bây giờ.
Đó là thời đại nghèo khó, không có điều kiện học y tốt như ngày nay, thầy Đường luôn theo thầy của mình lên núi hái thuốc.
Trước khi chữa bệnh cho người nào đó mà gặp phải những căn bệnh khó chữa, tự lấy bản thân thử thuốc đều là những chuyện bình thường.
“Không, Đường Thánh Thủ, chỉ cần có ghi chép, tôi tin tưởng sẽ có, tôi sẽ tìm quả Phật Tâm này cho Diệp Phàm!”, mặt Hàn Tuyết đầy kiên định nói.
Tuy nhiên, Đường Thánh Thủ vẫn lắc đầu: "Cô Hàn, khoan nói chuyện có thể tìm thấy nó hay không. Khu vực Tây Tạng rộng lớn với địa hình nguy hiểm, lại là khu vực cao nguyên, bằng sức người gần như không thể tìm thấy!"
Hàn Tuyết siết chặt hai tay, sao cô không hiểu lời của Đường Thánh Thủ được, nhưng cô vẫn muốn thử xem.
Nếu không thử, có lẽ đời này Diệp Phàm sẽ không bao giờ khôi phục được trí nhớ. Cô sợ mình thật sự không thể nhịn được tới lúc đó.
“Chị dâu, chuyện này không gấp được, chúng ta cùng nhau nghĩ cách, nhất định có thể tìm được!”, Âu Dương Ngọc Quân mở miệng nói, như thể cậu ta đã hạ quyết tâm rất lớn.
Vẻ mặt cậu ta rất nặng nề, Long Linh cảm thấy khác thường, nhưng không có lập tức hỏi.
Bên kia, nhóm người Diệp Hạo trở lại làng chài, sau khi trở về, Diệp Hạo ngồi ở trên ghế đẩu ngẩn người.
Miêu Tiểu Liên ngồi bên cạnh nhìn anh với vẻ lo lắng. Một lúc sau, Diệp Hạo mới chú ý đến ánh mắt của cô ta.
Anh lắc đầu cười nhẹ mang theo một tia phiền muộn: "Tiểu Liên, có phải tôi rất ích kỷ hay không, tôi không dám đối mặt cái gì?"
"Tôi…"
Tiểu Liên mở miệng lại có chút không nói nên lời, học vấn của cô ta không cao, hơn nữa kinh nghiệm sống càng bình thường, không biết trả lời câu hỏi của Diệp Hạo thế nào.
“Không ích kỷ, người không vì mình, trời tru đất diệt! Anh là Diệp Hạo, không phải Diệp Phàm!”, Linh Hồ Uyển Nhi một bên làm đột nhiên lên tiếng.
Khí thế của cô ta lặng lẽ thay đổi, không còn là Linh Hồ Uyển Nhi yếu ớt động lòng người nữa mà đã có thêm một luồng khí sắc bén.
Ánh mắt Diệp Hạo lóe lên, như cười như không nói: "Ồ, cô nói thử xem thế nào là người không vì mình trời tru đất diệt?”
"Anh hiện tại mất trí nhớ, vậy chính là bỏ hết những thứ trước kia, nếu có thể đi tìm kiếm, anh là Diệp Hạo hay là Diệp Phàm?”
"Thương thế của anh hẳn là bởi vì kẻ thù lúc trước, điều anh cố ý tìm kiếm, là lấy thân phận Diệp Hạo hay là thân phận Diệp Phàm đối diện?”
"Anh đã từng có vợ cũng được, bạn bè cũng được, anh quên hết bọn họ cũng chính là vứt bỏ tất cả, về sau anh cứ sống là Diệp Hạo, chứ không phải là Diệp Phàm của quá khứ kia!”
Lời nói của Linh Hồ Uyển Nhi khiến Diệp Hạo rơi vào trầm tư, Miêu Tiểu Liên há to miệng, ngạc nhiên nhìn Linh Hồ Uyển Nhi.
Thật lâu sau, Diệp Hạo híp mắt lại: "Có phải cô còn một câu chưa nói đúng không?"
"Câu gì?"
Diệp Hạo cười lạnh một tiếng: “Để Diệp Hạo tôi sau này vì Linh Hồ Uyển Nhi cô mà sống?”
"Anh nói cái gì, em không hiểu, anh đã cứu mạng của em..."
“Đủ rồi!”, Diệp Hạo đột nhiên hét lên một tiếng, nắm lấy cánh tay của Linh Hồ Uyển Nhi kéo cô ta, đi về phía phòng mình.
"Tiểu Liên cô ngồi xuống..."
Diệp Hạo quát lên, Miêu Tiểu Liên vừa đứng lên liền lại giật mình ngơ ở đó, tự hỏi tại sao Diệp Hạo lại tức giận như vậy.
Dẫn người vào trong phòng mình, Diệp Hạo ép Linh Hồ Uyển Nhi vào tường.
Anh lạnh lùng nói: "Linh Hồ Uyển Nhi, nói ra thân phận thật sự của cô!"
Linh Hồ Uyển Nhi sửng sốt, lộ ra vẻ đáng thương: "Anh Hạo, anh bị sao vậy, anh nắm lấy cánh tay em rất đau…”
"Câm miệng, nói cho tôi biết cô là ai, thật sự coi tôi là kẻ ngốc sao?"
"Từ sự xuất hiện của cô ở đây vào lúc nửa đêm, đến việc cô ngủ trên giường của tôi, đến Karaoke và cuộc nói chuyện sau đó với bọn họ. Mục đích đủ loại hành động của cô chính vì muốn tôi phân rõ ranh giới với bọn họ, đây là việc một cô gái từ trên núi chạy xuống có thể làm được sao?”
"Bài ca dao của cô đến từ Thần Nông Giá tỉnh Ngạc, Thần Nông Giá cách nơi này hơn một ngàn km. Dù có chạy trốn thì cũng không chạy được tới đây, nói, rốt cuộc mục đích của cô là gì?
Sắc mặt Diệp Hạo lạnh lùng, nhìn chằm chằm Linh Hồ Uyển Nhi, còn cô ta vẫn như cũ dáng vẻ hiền lành đáng thương.
"Anh Hạo, anh đã cứu em, là ân nhân của em, làm sao em có thể lừa dối anh?"
Diệp Hạo cười lạnh: "Hay một câu ân nhân, không nói phải không! Cô đã nói tôi cứu cô, vậy cô chính là người của tôi, vậy chúng ta hiện tại bắt đầu đi!”
Nói xong, Diệp Hạo trực tiếp ép sát vào, Linh Hồ Uyển Nhi nhanh chóng giơ tay chặn trước ngực Diệp Hạo, vẻ mặt ngượng ngùng nói: "Đừng mà, em còn chưa bước qua cửa nhà anh, không thể cùng anh…”
“Tôi không có nhà, những lễ tiết này thì ông đây không quan tâm!”, Diệp Hạo hét lên, đôi mắt có chút đỏ lên, đột nhiên kề sát hôn lên môi Linh Hồ Uyển Nhi.
"Bịch…"
Trong phòng bỗng nhiên một tiếng động, Miêu Tiểu Liên ở bên ngoài đột nhiên căng thẳng, đi tới đi lui bên ngoài, muốn đi vào tìm hiểu rốt cuộc chuyện gì.
Vừa rồi, Diệp Hạo đột nhiên phát điên, vẻ mặt thâm trầm khiến cô ta có chút sợ hãi, chẳng lẽ Diệp Hạo ở bên trong đánh Linh Hồ Uyển Nhi.
Cho dù Tiểu Liên cảm thấy Linh Hồ Uyển Nhi có chút đáng ghét, nhưng dù sao cô ta cũng là phụ nữ, nếu bị Diệp Hạo đánh...
Trong phòng, Diệp Hạo dựa vào tường, miệng ho ra máu, vôi trắng trên tường phía sau bị chấn động tróc một lớp.
"Khụ khụ...". Cổ họng giật một cái, khóe miệng Diệp Hạo lại chảy ra một tia máu, nhưng trên mặt lộ ra ý cười.
"Linh Hồ Uyển Nhi, cuối cùng thì cô cũng hiện nguyên hình rồi, một chưởng này suýt nữa đã đánh chết tôi, haha... thực lực rất mạnh…”
Linh Hồ Uyển Nhi đang tràn đầy lửa giận, trên người cô ta toát ra một luồng sát khí lạnh lùng.
Vừa rồi, cô ta không ngờ Diệp Hạo thật sự dám hôn mình, tưởng rằng anh chỉ hù dọa cô ta mà thôi.
Vẻ mặt Linh Hồ Uyển Nhi lạnh lùng, đôi mắt mở to muốn giết người, không còn là cô thôn nữ miền núi ngây thơ quyến rũ nữa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất