Diệp Phàm bị mất trí nhớ, không sao cả, cô muốn dùng hành động của mình, tình yêu của mình để lấy lại ký ức trước đây của Diệp Phàm. 

             "Tôi không đồng ý, anh Hạo mất trí nhớ rồi cũng không có nghĩa cô từng là người phụ nữ của anh ấy. Bây giờ anh Hạo bắt đầu cuộc sống mới, tôi hy vọng cô đừng quấy rầy anh ấy nữa!"  

             Diệp Hạo không mở miệng, nhưng Linh Hồ Uyển Nhi lại là người lên tiếng đầu tiên, hai tay cô ta túm chặt lấy cánh tay của Diệp Hạo như thể sợ Hàn Tuyết sẽ cướp anh đi vậy. 

             Nghe được lời nói của cô ta, Hàn Tuyết cũng tức giận, Linh Hồ Uyển Nhi liên tục làm phiền khiến trong lòng cô vô cùng tức giận 

             Cô quát lớn: "Vị tiểu thư này, sao cô có thể như vậy được, Diệp Phàm là chồng tôi, có cần tôi cho cô xem giấy đăng ký kết hôn không?" 

             "Không xem, cái đó chỉ thể hiện cho chuyện trước đây, cô không thấy khi anh Hạo nghe các người nói chuyện trước kia thì biểu cảm trên mặt vô cùng đau khổ sao?” 

             "Xin đừng làm phiền anh ấy nữa, nếu cô đã từng thực sự yêu anh ấy, hãy để anh ấy bắt đầu một cuộc sống mới, quên đi những lo lắng trước đây cũng không phải là chuyện xấu!"  

             Linh Hồ Uyển Nhi nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, Hàn Tuyết tức giận không nói nên lời, Miêu Tiểu Liên ở một bên đờ đẫn nhìn. 

             Đây là lần đầu tiên nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi thể hiện hết năng lực, đây là tài ăn nói mà một cô gái trên núi sẽ có sao? 

             Hiện tại cô ta rất nghi ngờ, nhất là bây giờ cô ta nhìn vẻ mặt đầy đau khổ của Hàn Tuyết, cô ta ngược lại cho rằng những gì Hàn Tuyết nói là sự thật, cô ấy thật sự là vợ của Diệp Hạo. 

             Chồng của mình bị mất trí nhớ, còn tận mắt chứng kiến người đàn ông của mình bị người phụ nữ khác cướp đi, cô ta lại cảm thấy có chút xót xa cho Hàn Tuyết. 

             Những gì Linh Hồ Uyển Nhi nói quả thực có chút tàn nhẫn, Miêu Tiểu Liên kéo cánh tay Linh Hồ Uyển Nhi: "Uyển Nhi, cô đừng nói chuyện tàn nhẫn như vậy?” 

             “Tiểu Liên, sao đến cô cũng như thế?” 

             Linh Hồ Uyển Nhi oán giận: "Cô không thấy giữa anh Hạo đang rất đau khổ sao? Chỉ cần nghĩ đến quá khứ là đau đầu nhức óc, cô muốn nhìn thấy anh ấy đau đớn hay sao?" 

             Miêu Tiểu Liên há miệng không nói nên lời, Long Linh hét lớn: "Hồ ly tinh, cô mang lòng dạ xấu xa tiếp cận Diệp Phàm vì lý do gì? Để tôi lột cái mặt nạ của cô ra!” 

             Long Linh bước nhanh về phía trước, giơ tay đánh về phía mặt Linh Hồ Uyển Nhi và kéo. 

             "Chát…" 

             Âm thanh cái tát giòn tan vang lên, Linh Hồ Uyển Nhi không né tránh, Diệp Hạo cũng không ngăn lại, tay của Long Linh thật sự đánh lên mặt Linh Hồ Uyển Nhi. 

             Trên gò má trắng nõn đột nhiên in hằn dấu năm ngón tay, một màn này ngược lại làm cho Long Linh có chút đơ ra, không ngờ mình đánh trúng thật! 

             “Người đàn bà điên, cô làm gì vậy?”, Diệp Hạo kịp phản ứng lại, tung một chưởng về phía bả vai của Long Linh.  

             Long Linh không kịp phòng bị, bị anh đẩy liên tiếp lùi lại phía sau, may mà Âu Dương Ngọc Quân ở phía sau đã nhanh chóng đỡ được Long Linh. 

             Sắc mặt Diệp Hạo hơi lạnh, vừa rồi, việc cố gắng nhớ lại ký ức đã mất khiến anh đau đầu dữ dội, lúc Long Linh tát cũng không phản ứng kịp. 

             "Một cái tát đủ không? Không đủ có thể tiếp tục, chỉ cần các người có thể tha cho anh Hạo, đừng để anh ấy đau đớn về việc nhớ lại ký ức trước kia là được!", Linh Hồ Uyển Nhi ngửa mặt, hiên ngang lẫm liệt nói. 

             Long Linh đột nhiên tức giận mắng to, cô ta muốn xông lên đánh nữa, cô ta tin chắc võ công Linh Hồ Uyển Nhi rất cao. 

             Lúc nãy khi cái tát giáng xuống, cô ta nhìn thấy rõ ràng ánh mắt sắc bén của Linh Hồ Uyển Nhi, một người phụ nữ bình thường sẽ không có ánh mắt như vậy. 

             Hơn nữa, Linh Hồ Uyển Nhi quá đẹp, thậm chí đẹp đến độ yêu mị.  

             "Đủ rồi, đều ngậm miệng hết cho tôi!" 

             Diệp Hạo hét lên, trong lòng anh lúc này đầy phiền muộn, đầu đau như búa bổ: "Chuyện này nói không rõ, sau này nói sau, nếu không có chuyện gì, chúng tôi xin tạm biệt!" 

             "Diệp Phàm, đừng bỏ em lại, để em theo đuổi anh lần nữa...", Hàn Tuyết nắm lấy cánh tay Diệp Hạo cầu xin. 

             "Im lặng!" 

             Diệp Hạo quát lớn, không phải với Hàn Tuyết mà là Linh Hồ Uyển Nhi, không cho cô ta nói nữa.  

             “Hừ!”, Linh Hồ Uyển Nhi bĩu môi, Diệp Hạo nhìn Hàn Tuyết, khuôn mặt lạnh lùng của anh trở nên nhu hòa.  

             Anh nghiêm túc nói: "Cô Hàn, tôi thật sự xin lỗi, có lẽ trước đây tôi là chồng của cô, nhưng người đó là Diệp Phàm, còn bây giờ tôi là Diệp Hạo!" 

             "Tôi nghĩ cô yêu Diệp Phàm kia rất nhiều, nhưng người cô yêu chính là Diệp Phàm, cũng có thể nói, cô yêu là tôi của lúc trước, nhất định không phải tôi hiện tại. Tình yêu đích thực của cô chính là Diệp Phàm, một Diệp Phàm từng có rất nhiều thứ với cô. Nếu như bây giờ cô yêu tôi của hiện tại, vậy vốn dĩ là Diệp Phàm đó thì sao? Đây chẳng phải là phản bội sao?”  

             "Tôi biết cô rất khó chấp nhận, chuyện này đối với cô thật tàn nhẫn, cách nói này càng thêm cẩu huyết, nhưng tôi nghĩ nếu như là Diệp Phàm, anh ấy sẽ không chấp nhận, sẽ không chấp nhận loại tình yêu dị thường này". 

             "Bây giờ tôi là Diệp Hạo, tôi bị thương nặng mất trí nhớ. Muốn theo đuổi tôi thì đó là quyền tự do của cô, tôi sẽ không can thiệp! Nhưng hiện tại tôi có cuộc sống của riêng mình, xin cô hãy tôn trọng tôi, cảm ơn!" 

             Lời nói xong, Diệp Hạo cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng dường như anh đã đánh mất thứ gì đó.  

             "A..." 

             Diệp Hạo đột nhiên hét lên một tiếng, anh đột nhiên đau đầu vô cùng, tựa hồ có thứ gì đó muốn xông ra ngoài, nhưng lại rất mơ hồ, da đầu đều nhíu lại vào nhau. 

             Diệp Hạo siết chặt hai tay, anh đột nhiên tỏ vẻ đau đớn làm cho tất cả mọi người đều bị dọa. 

             "Anh Hạo, đừng nghĩ lung tung nữa, chúng ta đi nhanh thôi...", Linh Hồ Uyển Nhi trừng mắt nhìn đám người Hàn Tuyết để cảnh cáo, đặc biệt là Long Linh, ánh mắt nhìn cô ta một cái đầy khiêu khích. 

             "Tiểu Liên, chúng ta đỡ anh Hạo đi...", Miêu Tiểu Liên vội vàng đi về phía trước, hai người đỡ Diệp Hạo nhanh chóng rời đi. 

             “Hồ ly tinh!”, Long Linh Chi dậm mạnh xuống đất, trên gạch dưới chân cô ta xuất hiện những vết nứt, có thể tưởng tượng lực chân cô ta mạnh đến mức nào. 

             Hàn Tuyết lặng lẽ rơi lệ, Âu Dương Ngọc Quân có chút lo lắng: "Chị dâu, đại ca anh ấy..." 

             Hàn Tuyết đưa tay lau đi nước mắt: "Tôi biết, tôi hiểu Diệp Phàm nói gì. Đúng vậy, tôi yêu là Diệp Phàm, không phải Diệp Hạo, anh ấy đã quên tất cả, nếu bây giờ tôi yêu anh ấy, như vậy sẽ là sự phản bội đối với Diệp Phàm, Diệp Phàm sẽ không chấp nhận, tôi cũng không chấp nhận!" 

             "Anh ấy còn sống, đó là hạnh phúc bất ngờ lớn nhất, yêu anh ấy không nhất thiết phải ở bên cạnh anh ấy". 

             "Tôi có thể âm thầm cầu phúc cho anh ấy, vì anh ấy bảo hộ một phần gia nghiệp, yên lặng chờ anh ấy trở về. Đây cũng là một loại hạnh phúc, ít nhất còn có hy vọng, không phải sao?"  

             Âu Dương Ngọc Quân không nói nên lời, trong lòng thở dài một hơi, hai mắt Long Linh có chút đỏ, Diệp Phàm có tài đức gì mà khiến Hàn Tuyết yêu anh ta nhiều như vậy. 

             Buông bỏ cũng là một loại tình yêu, nói thì đơn giản, thật sự làm được có bao nhiêu người chứ? 

             "Sư phụ, tìm được rồi, tìm được cuốn sách đó rồi...", lúc này, Lý Kiệt cầm một cuốn sách đã rách nát ố vàng chạy tới. 

             Vừa rồi, sau khi Diệp Hạo kiểm tra, anh sẽ không ở đây, nhưng theo chỉ dẫn của Đường Thánh Thủ mà đi đến tủ sách để tìm một cuốn sổ tay bị mất. 

eyJpdiI6Iitzb1JMdjQ5ZDdsMlJGblM2UWRaU3c9PSIsInZhbHVlIjoiZDVmd0NTZGZcL2gwYUJpWW9cL0Ziazh5WjVKekdZSEliOW9KUjdRSm90SVJONXVRVUI1cGZZMUlYTkFycnV3Uk1qOU1IQk1tSXJPMlNWSjl2cVBCcDlId0Q4Y0JJNng2cXIrWWl1T3pOdGtPdWg4dXN3Qk9sSkNCOXNjazdGOXhPK29uZ01uYzlXRHIwMkN6Z3dCS2FLV1RaeU0xZTRWbXVFMnN4MjNoeUJrenNaaUZvZDdIQ1VxMFE2OUhZRG5OOERHXC8wTzd2amlOeUxVc3AxRUE4c3FQY1wvRWJteW9vWUh6S1BuVUhoazRLd2hBeGI2U0JMZ09wQytiTXV3SW4zQ3VhYWlLRGVQdzVqc3g2MmJTdDRXSkF0QW1pZm9TQVlCTWFRbzRtQ3VYYkFJNkc1TjNhOUM1SHg4a28zQWtXQmlcL1ZXWmFQOFF5amkwSmpiVUpORXVJOWJod0J3Vmh2elhveFpjaEFHVnlkZjZ2bjR2TnNZVG9cL200a0ZrMWpjSnpwcytyNDNCUjh4RkNIZ1VVSkdrQmNVNWU1dVplM3dwbWFIdGxHNzVrcEQ3NmRuQWZQRm9iMmQ2aTBCbWU5WUdJNUp3TVptS0I2WUpBWnZSd1QrT2FabXc9PSIsIm1hYyI6ImEzMjZhZGNhMmQ0NzJlZDdhMDBjMjJhZjA4N2I1NGIyMDlhZDU0ODkyOWU1Y2FmYmVkNWFjMDc4MmE4NTExNmEifQ==
eyJpdiI6ImRUODBaNTZWSExsWGVCSTVkZDVNTHc9PSIsInZhbHVlIjoidTJxdk51dkRaK043U3J4NUhxWFNxTnZNK1lRdm5EWDJOdDVxbWF2SVwvMFU3VFNtejdvd0h1OVpQdGpEUlwvVlhUZHdNdURzNDFIRjRDb0VVRTc0YTNzMXphXC9UWFwvN2tEcm1malwvaHNqQjJcL0htVmo1RWphNUJPMHh4TGNVSm80K2x0KzQ4SnRNNG5NQTViR1RnWnZJRHdrOE83QlI4cUJISHdEWlRQVHdOWHdDT01ldUVcL2V2UEdZUXR3Nkt0cDhxbHRVQVZEa2NpcGpXSWhpK09CalJpaW1Zb1wvc29Mek5DQVhJbk9IVlRDZEhWNGJPRlN4ZFwvZVU1V1wvUGtGZUFWTDVwdVpVTktmVWk3ZnJ5OExtd1FFTVRnZHRnU2VVNDR5WGRBdWhGckpqcUFcL3VWS3BzXC90TkE5dDQ4V0g1TzdhSWZCT0QyU2lGRzA3VVwvZVNHZlJNVkpuY091ZzJoNk1oVmpwZHdEMUZRd2gzemJCYVwvZGJwQWJRUWZWQks5ZTdHbDByenZwdUV4RHJIYm44NFwvOVdlVTR3R3pmWWdOd2ZVa1BaTDlaTnlsQ3U2NERMb1wvZnd4TktoNG5PankwRXZpSVUySTVlY2FralgzZG4xZTcrR0w3XC9ob1hyVVwvRlJiRjlBbW41UHNiMEdnU1k9IiwibWFjIjoiOTUxOWEyNWQ3NWI1NDBhYzFiNTdmZDNiN2EzZjU4MGE1ODk3YjNkY2NlMDQ0YWFlNGYxNDVmODNiZGUxZGFkZSJ9

             Quyển sách ố vàng được lật nhanh đến trang cuối cùng, Đường Thánh Thủ cười lớn một tiếng: "Tìm được rồi, chỉ cần tìm thấy thứ này, nấu cho Diệp Phàm uống, chắc chắn sẽ có thể hồi phục toàn bộ ký ức!”

Advertisement
x