Hạ Sương Nhi và Hy Hy cùng hai vệ sĩ ngồi xe taxi phía sau, hai chiếc xe một trước một sau, cứ thế đi về phía trước. 

             Gần trưa nên cũng xuất hiện tình trạng kẹt xe, thế nhưng chiếc xe taxi vẫn phóng ầm ầm. 

             Theo lời chỉ dẫn của Lưu Tú Cầm, chiếc xe cứ đi thẳng về phía trước, qua một ngã tư, rồi đi thẳng thêm một nghìn mét nữa sẽ tới nơi. 

             Lưu Tú Cầm ngồi xe taxi phía trước, xe của bà ta vừa qua chỗ đèn xanh đèn đỏ, đèn xanh phía trước hiện chỉ còn lại ba giây, tài xế thấy vậy liền nhấn ga, chiếc xe đột ngột tăng tốc. 

             Vượt đèn vàng là tình trạng thường thấy ở các xe taxi. Không như những chiếc xe gia đình, đối với xa taxi mà nói, chỉ cần nhanh hơn một giây cũng có thể bắt thêm được một khách. 

             Khi chiếc xe vừa vượt lên, một âm thanh cực lớn vang lên, một chiếc xe chở rác chạy với tốc độ cao đâm ngang xe của bọn họ. 

             “Rầm!” 

             Chiếc xe chở rác đâm thẳng vào đầu xe taxi, khiến đầu chiếc taxi vỡ nát. 

             Hạ Sương Nhi ôm chặt Hy Hy trong lòng, tránh cú va chạm mạnh vừa rồi, người vệ sĩ ở phía bên phải ngoài cùng đã nhào người về phía Hạ Sương Nhi khi xảy ra vụ va chạm. 

             Những mảnh kính vỡ găm vào người anh ta, còn người vệ sĩ ngồi ở ghế phụ lúc này không biết đã bị văng ra chỗ nào. 

             Tiếng la hét khắp nơi! 

             Hạ Sương Nhi ghì chặt Hy Hy trong người, tuy không có vết thương ngoài da, nhưng do cú va chạm quá mạnh, khiến cô ta hơi choáng váng. 

             Song cô ta vẫn cố gắng gượng, vội vàng quay ra hỏi tình trạng của Hy Hy. 

             “Chị Sương Nhi em không sao...”, Hy Hy giọng vẫn còn chút sợ hãi, nhưng cô bé đã từng cùng Âu Dương Ngọc Quân băng rừng trốn cuộc truy sát, cho nên chuyện vừa xảy ra không thể doạ cô bé sợ tới mức phát khóc. 

             “Vậy thì tốt, vậy thì tốt...”, Hạ Sương Nhị cũng sắp phát khóc, cô ta vội vàng nhìn quanh, liền thấy có vài người ở bên ngoài đang chạy tới chỗ bọn họ. 

             Rồi cô ta quay sang hỏi người vệ sĩ ngồi bên phải: “Anh gì ơi, anh chảy máu nhiều quá, tôi sẽ gọi cấp cứu ngay, anh vẫn có thể gặng gượng được chứ?” 

             “Rầm!” 

             Đúng lúc này, cánh cửa xe đột nhiên bị kéo mạnh ra, chỉ thấy có hai người đàn ông mặc áo blouse trắng chạy tới liền túm lấy cô ta và Hy Hy: “Cô à, các cô cần điều trị, mời đi cùng chúng tôi...” 

             “Chúng tôi không sao, nhưng anh ấy chảy máu nhiều quá, mau cứu anh ấy trước...”, Hạ Sương Nhi phát hiện ra đó là bác sĩ, vội vàng lớn tiếng nói, để bác sĩ cấp cứu cho người vệ sĩ ở bên cạnh. 

             “Không, bọn họ không phải là bác sĩ, không phải...”, người vệ sĩ đó hét lên, muốn chặn bọn họ lại, nhưng vết thương quá nặng, chân anh ta lại bị đè dưới cánh cửa xe. 

             Hạ Sương Nhi vừa hét lên, liền thấy một người trong số bọn họ lấy ra hai chiếc khẩu trang chụp vội lên miệng cô ta và Hy Hy, trong tích tắc cả hai người đều ngất lịm đi. 

             Những người bên ngoài đa phần đều chạy tới giúp đỡ người vệ sĩ bị văng ra bên ngoài xe, có mấy người cảm thấy kỳ lạ khi thấy chiếc xe cứu thương xuất hiện, vì không nghĩ xe cứu thương lại tới nhanh đến thế. 

             Thế nhưng còn chưa đợi bọn họ kịp hô hoán, Hạ Sương Nhi và Hy Hy đã bị bế đi, đặt vào trong xe cứu thương. 

             Người đi đường thấy vậy liền lớn tiếng mắng chửi, bên ngoài còn một vệ sĩ bị thương nặng hơn, toàn thân đều là máu, còn chưa biết sống chết ra sao. 

             Còn chiếc xe chở rác kia, lúc này chỉ thấy cánh cửa xe đã bị mở toang, không thấy bóng dáng người tài xế đâu. 

             “Giúp tôi, mọi người giúp tôi lấy điện thoại ra...”, người vệ sĩ bị kẹt chân cao giọng nói, anh ta phải gọi báo cho Âu Dương Ngọc Quân biết chuyện. 

             Được những người đi đường giúp đỡ, cuối cùng anh ta cũng đã gọi được cho Âu Dương Ngọc Quân. 

             Ở một bên khác, Âu Dương Ngọc Quân sau khi nhận được điện thoại, liền cau mày, thầm tự nhủ: lại gọi điện vào lúc này, e rằng có chuyện chẳng lành, bắt máy liền nói: “Có chuyện gì, nói!” 

             “Anh Âu Dương, chúng tôi gặp tai nạn, cô Hạ và Hy Hy bị bắt đi rồi!” 

             “Cái gì, mau nói cho tôi biết các anh đang ở đâu!” 

             Nhất thời Âu Dương Ngọc Quân tức giận tới tột cùng, chiếc điện thoại suýt chút bị cậu ta bóp vỡ! 

             Người vệ sĩ đó nói địa chỉ, Âu Dương Ngọc Quân yêu cầu tất cả các vệ sĩ nâng mức độ cảnh giác lên cấp một. 

             Mức độ cảnh giác cấp một, thì ngoại trừ cậu ta, Hàn Tuyết và Diệp Phàm ra, tất cả những người khác, thậm chí cả Vu Hân Tuệ cũng không được vào. 

             Ở ngã tư đối diện cách đó một nghìn mét, Lưu Tú Cầm và Hạ Ngọc Thiền đã xuống xe, đứng đợi Hạ Sương Nhi tới. 

             “Sao bây giờ còn chưa tới nữa chứ?”, Hạ Ngọc Thiền sốt ruột, chị ta lấy điện thoại ra gọi vào số của Hạ Sương Nhi. 

             “Cứ đợi thêm lát nữa xem, có thể do tắc đường, dù gì bây giờ cũng đang tầm trưa...”, Lưu Tú Cầm vội vàng nói, vì trong lòng bà ta lúc này cũng đang có chút hoảng loạn. 

             Không biết mọi chuyện đã thành công hay chưa, đối phương còn chưa gửi tin nhắn cho bà ta, song đúng lúc này điện thoại của bà ta vang lên tiếng tin nhắn. 

             Sau khi mở điện thoại ra, Lưu Tú Cầm chợt nở một nụ cười, bà ta thở phào một tiếng. 

             Một bên khác, Âu Dương Ngọc Quân tức tốc phóng xe, chưa đầy hai phút đã kịp tới chỗ hiện trường vụ tai nạn, biết lúc này xe cứu thương còn chưa tới. 

             Nhìn thấy hiện trường khốc liệt, sắc mặt Âu Dương Ngọc Quân trùng xuống một cách đáng sợ, vừa trông thấy cậu ta, người vệ sĩ liền lớn tiếng gọi. 

             “Anh Âu Dương, cô Hạ và Hy Hy bị bắt đi rồi, bọn chúng đi về hướng đó...”, người vệ sĩ vội vàng chỉ về một hướng. 

             “Là ai, anh có phát hiện ra ký hiệu nào không?” 

             “Hình xăm, trên cánh tay người đó có hình xăm, nhìn giống như một con bò cạp”, người vệ sĩ đó nói một cách không do dự. 

             Vừa rồi trong khi người đàn ông kia tới bắt Hạ Sương Nhi, anh ta có nhìn thấy một hình xăm mờ mờ, trông giống như là hình một con bò cạp. 

             Đây cũng là lý do vì sao anh ta lại biết bọn chúng không phải là bác sĩ, vì làm gì có bác sĩ nào có hình xăm con bò cạp ở cánh tay được chứ, hơn nữa cả hai người bọn chúng đều có hình xăm này! 

             Con bò cạp? 

             Âu Dương Ngọc Quân lại cau chặt mày, đột nhiên đầu anh liền loé lên một suy nghĩ, anh đã từng nhìn thấy hình xăm hình con bò cạp một lần, đó là khi giết Lâm Thanh Đế. 

             Tiểu đội Bò Cạp của nhà họ Lâm, trên cánh tay bọn chúng đều có hình xăm con bò cạp. 

             “Không thể nào, Lâm Thanh Đế đã chết rồi, hắn ta không thể nào còn sống được!”, Âu Dương Ngọc Quân vội vàng lắc đầu. 

             Thế nhưng nếu không phải là Lâm Thanh Đế, thì cũng rất có thể là người nhà họ Lâm, không ngờ người nhà họ Lâm lại ra tay với một đứa bé như thế. 

             Chỉ là quá trùng hợp, Hạ Ngọc Thiền gọi Hạ Sương Nhi bọn họ đi ăn cơm, thì lại xảy ra chuyện như vậy. 

             Đột nhiên, cậu ta nhớ ra, cậu ta đã tới được mấy phút rồi nhưng không thấy Hạ Ngọc Thiền đâu. 

             “Hạ Ngọc Thiền đâu? Mẹ của cô Hạ đang ở đâu?”, Âu Dương Ngọc Quân vội vàng hỏi. 

             “Mẹ cô Hạ đi cùng một người phụ nữ, bọn họ ngồi trên một chiếc xe khác, đi trước chúng tôi”, người vệ sĩ nói. 

             “Người phụ nữ đó là ai?” 

             Người vệ sĩ lắc đầu: “Không biết, nhưng cô Hạ gọi người đó là phu nhân!” 

             Phu nhân? 

             Lưu Tú Cầm? 

             Người có thể khiến Hạ Sương Nhi gọi một tiếng phu nhân ngoài Lưu Tú Cầm ra, thì cậu ta cũng không thể nghĩ ra được người nào khác. 

             Âu Dương Ngọc Quân vội vàng miêu tả qua dung mạo của Lưu Tú Cầm. 

eyJpdiI6Ik1ZYkw1a29lUmlXMndvdzhlSzJqclE9PSIsInZhbHVlIjoiNm1sK0dXWk5yUUVuQ1ArcG5PS1VIN2FmSlFQaGpuNWdhaUhON25OV2FZUTZramh4NlhFbmZIaW9JK2xHRGRIV05QZjREWTNlQklcL1daZ3EyNEY4Z29mYVM4U2hzVGRSVVwvQ25SVmMrVW9VVnM5a1VkRlhQUXBqOFpCSUwrQ01YT0I4bm9SVlhwRkVZQ2lMY0FSbFZpcjhnWXNyXC85QldyYnVBNk9cLzdDU0VFRkFFWUJvelhiejJoNHd2RlpVSDA1bm1Xa29FVUdtNVR6ZDE4SGVvcGRcL0hLaGZlc0VwTnRnQ0ZZTE9qcmhzdDhBTVphd1ZoWjgzQWFVb1pFYWwzbDBzMFVIKzhSNW9pams0Q2w3VERXbThrNVFcL25tSkxUNHpQYndXanlZVmZobWFJcjdoZlh6YnY5OHJYR1ZsNUQrR2JlN2lLNmFST2hxU0JzK2h6d1pXS2dYNDBONGNsb3ZTXC9oSTBnK2F2UGdcL0lGSlk5U0J4bXdXN1BtWjlBQm9FRTJWejFnVHJoUE1OTG8xdVFtdXlIbTRJRHNPVkZUME5cL2p2RzFaODF5cjVQZ0NyM0RFOWxVdkY3K0x3QTh4ZXVcLytFdzdqZmJJREVlUjNnOHVcL0RPcnU3bUhuNmJQMlh0dkJtQlhOazM4Tnl6R1F0eFhEWWYwV0xlczgycTlvbGh4UkVDWVNNR2F5c0tCbkc3Nm9vcXpSQmc9PSIsIm1hYyI6IjMxYmZiZGFlNzg2ZjRlYzAwNzBmOTlhOTgwNDFjNWFhNDVhZjM0NDlmYWVlZDdhOWFhYTM4NDg1ZjY5YTk2ZTQifQ==
eyJpdiI6InV6NGVPdEFMcEJIY00yd2JuaFV5Z3c9PSIsInZhbHVlIjoiQnJON0ZES1dyM25pWGZadjJtSXArV1JKWXFoUXh3UmJyTjNOMlwvejR6S0gwV3E2SEJUTUZqcGxMTmVoVmhwVE9zeHRVdnJ4bkwyZjhNYzhGY3JLcmFFWjJUXC9zaTl0bVlRTjVzcWFCbkxRYmpkRHozZXFyOE5vb3p4NVpXbk5RbEk1S2V1eWxRUmhoSlJ5bGVSSU84YkpySlp6UUdYR1ZLQitSMVwvZ2lNVnMxR2grazdETFZiYzVKQSs4NHI4NHBZZHdZcVVKYm5UbnJOazJtWTgrSnVDRlhIU2dFWjVzS3FPMk9sbVl6R0NXN0RZdXJlVVExdm1uV0RkNHFua1FNbGxDY1lDQnp6UjE0czUrbzJ6QStlZkRZTSsxWEluMW5qRUYwUlRWbjBXMCtUVko1dmNmcFE2VlRyVUdcL1ZBczFGIiwibWFjIjoiZGJkYmQwZGQxYmQ2ZDM2YTA5MzU0MWRmYjMzZTY2N2Y3NDQzYWZlZTlhZDUxNjU3YjY2MmJiOWNjOTFmY2IzNCJ9

             Âu Dương Ngọc Quân tức giận chửi một tiếng, có đánh chết cậu ta cũng không tin, Lưu Tú Cầm sẽ thay đổi, thậm chí còn khom lưng xin lỗi!

Ads
';
Advertisement
x