Tâm trạng Lưu Tú Cầm có chút kích động, vốn dĩ bà ta còn chuẩn bị vừa uy hiếp vừa dụ dỗ Hạ Sương Nhi, bây giờ thì căn bản không cần làm gì cả, chỉ cần Hạ Sương Nhi dẫn Hy Hy ra, xem như đã thành công một nửa rồi.
Chỉ là trên mặt Hạ Ngọc Thiền đầy vẻ khó xử: “Như vậy không hay cho lắm, dù sao hiện tại nó đang trong giờ làm việc, tùy ý rời khỏi vị trí làm việc không được tốt lắm?”
“Ôi giời, công ty của nhà mình mà, không nghiêm khắc vậy đâu, chỉ ăn một bữa cơm mà thôi!”, Lưu Tú Cầm phất tay nói.
“Vầy đi, cô gọi cho Sương Nhi trước, bảo con bé mang Hy Hy ra ngoài, không cần nói là có tôi!”
“Tại sao chứ?”
Hạ Ngọc Thiền nghi ngờ, Lưu Tú Cầm cười khổ, vội vàng giải thích: “Cô xem, tôi gặp cô mà đã khó khăn như vậy, vừa cúi đầu vừa cái này cái kia, thiếu chút nữa là quỳ xuống với cô luôn”.
“Nếu Sương Nhi biết tôi cũng đi cùng thì sợ rằng sẽ trực tiếp từ chối, dù sao ngày trước cũng là tôi không đúng, đầu óc rối rắm không xử trí công bằng, trong lòng Sương Nhi nhất định rất hận tôi. Như thế thì con bé nhất định sẽ từ chối, tôi muốn xin lỗi con bé cũng không được ấy chứ!”
Lưu Tú Cầm phân tích, Hạ Ngọc Thiền nghe xong thì suy nghĩ một chút, cảm thấy Lưu Tú Cầm nói cũng có lý.
Chị ta gật đầu: “Vậy được rồi, tạm thời không nói trước cho Sương Nhi biết. Tôi quay về lấy điện thoại, điện thoại để trong phòng rồi”.
Hạ Ngọc Thiền quay về phòng lấy điện thoại. Nhìn bóng lưng của chị ta, ánh mắt Lưu Tú Cầm trong nháy mắt trở nên thâm sâu.
Lấy điện thoại gửi đi một tin nhắn, lần này, kế hoạch của bà ta trước giờ chưa từng có, vì không muốn Độc Sang Đan của Lâm Thanh Đế hại chết, chuyện gì bà ta cũng có thể làm!
Tại Công Nghệ Tuyết Phàm, Hạ Sương Nhi đang trông chừng Hy Hy chơi rubik, lúc này điện thoại của cô ta vang lên.
Vừa nhìn thấy là Hạ Ngọc Thiền gọi đến, cô ta lập tức bắt máy: “Mẹ, gọi con có chuyện gì sao ạ?”
“Sương Nhi, buổi trưa con có việc gì gấp không?”, trong điện thoại truyền đến giọng nói của Hạ Ngọc Thiền.
Hạ Sương Nhi không có việc gì, Hạ Ngọc Thiền tiếp lời nói: “Buổi trưa, ông Hàn không quay về ăn cơm, chỉ còn lại mình mẹ nên mẹ không muốn nấu cơm phiền phức. Đúng lúc muốn ra ngoài dạo một vòng, con dẫn theo Hy Hy, chúng ta cùng nhau ra phố ăn đi!”
Hạ Sương Nhi có hơi do dự, tại sao mẹ lại đột nhiên muốn hẹn cô ta ra ngoài ăn vậy, đây là tình huống rất hiếm gặp.
“Chị Sương Nhi, chúng ta đi ra ngoài chơi hả?”, Hy Hy cầm rubic bò tới, có chút mong chờ hỏi.
Cả ngày ở trong công ty không thể đi ra ngoài, cô bé bí bách muốn xỉu rồi.
Chỗ hiện tại của bọn họ là bộ phận nghiên cứu Công nghệ Tuyết Phàm, không nằm cùng trụ sở chính do Hàn Tuyết quản lý.
“Em muốn ra ngoài chơi không?”, nhìn thấy vẻ mặt mong chờ của cô bé, Hạ Sương Nhi cười nói.
“Muốn ạ, nhưng anh trai không cho đi ra ngoài!”
Hy Hy dẩu cái miệng nhỏ lên, Hạ Sương Nhi lắc đầu bật cười, cô bé đang trong tuổi ham chơi, cả ngày bị nhốt trong nơi này đúng là làm khó cô bé rồi.
Hạ Sương Nhi nghĩ một chút, nói: “Vậy chúng ta đi hỏi anh trai một tiếng ha, xin đi ra ngoài ăn cơm, chịu không nào?”
“Dạ được, dạ được…”
Chỉ cần đi ra ngoài, vậy thì một tiếng đồng hồ cũng được, Hy Hy vô cùng vui vẻ.
“Mẹ, mẹ đợi một lát, con đi hỏi ý cậu Âu Dương trước đã!”, Hạ Sương Nhi nói xong, cúp điện thoại.
Dẫn Hy Hy đi tìm Âu Dương Ngọc Quân: “Cậu Âu Dương, mẹ tôi muốn đến để cùng nhau đi ăn cơm, hay là buổi trưa chúng ta cùng nhau đi ăn cơm đi!”
Âu Dương Ngọc Quân hơi nhíu mày, giờ ăn trưa nhân viên đều tan ca là thời gian phòng thủ yếu nhất.
Chỗ này của bọn họ đã bị tấn công không dưới năm lần, thực sự là hiệu quả của tinh chất dưỡng thể quá kinh người.
Có không ít người động lòng với cách chế tạo tinh chất dưỡng thể, suy nghĩ một chút, cậu ta nói: “Hai người đi đi, tôi không đi! Buổi trưa nhất định phải có người trông chừng nơi này, chỉ là nếu hai người đừng đi quá xa, tôi phái hai người đi theo”.
“Đúng rồi, đeo cái này trên cổ! Nhớ kỹ tuyệt đối không được làm mất!”
Âu Dương Ngọc Quân đeo một miếng thủy tinh tím lên cổ Hy Hy, lập tức gọi hai người đi theo Hạ Sương Nhi bất cứ lúc nào.
Chỗ ăn cơm gần với sở nghiên cứu, chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu.
Bên kia, Hạ Ngọc Thiền sau khi nhận được câu trả lời của Hạ Sương Nhi, tắt điện thoại, lại có chút lo lắng nói: “Bà chủ, tôi làm như vậy với Sương Nhi, sau khi con bé biết, không biết có giận không…”
“Không giận đâu, sao lại giận được chứ? Cái này cũng là bất đắc dĩ, chúng ta mau đi thôi!”
Lưu Tú Cầm lôi Hạ Ngọc Thiền đi ra ngoài, trong lòng mạnh mẽ thở phào một hơi.
Thiếu một chút, chính là thiếu một chút, bà ta quên mất Âu Dương Ngọc Quân rồi, nếu Âu Dương Ngọc Quân cũng đi theo vậy thì hành động lần này chắc chắn thất bại!
May mà Âu Dương Ngọc Quân không đi!
Khiến Hạ Ngọc Thiền bất ngờ chính là Lưu Tú Cầm không lái xe, hai người đi rất xa leo lên một chiếc taxi, chạy đến địa điểm đã hẹn.
Cùng lúc chiếc taxi khởi động thì hai chiếc xe hơi màu đen phía sau cũng bám theo đuôi.
Sau hơn một tiếng đồng hồ, taxi đến điểm hẹn, Hạ Sương Nhi, Hy Hy hai người đã đứng đợi ở bên đường.
“Mẹ, bác Hạ…”, sau khi Hạ Ngọc Thiền bước xuống, hai người chào hỏi, lúc này từ bên kia Lưu Tú Cầm bước xuống.
Hai người nhìn thấy Lưu Tú Cầm thì sửng sốt, không ngờ Hạ Ngọc Thiền lại đi cùng với Lưu Tú Cầm đến đây.
Nhìn thấy Hạ Sương Nhi mặt đầy hoài nghi, trên mặt Hạ Ngọc Thiền hơi hoang mang, đây là lần đầu tiên chị ta giấu diếm Hạ Sương Nhi.
“Sương Nhi, Hy Hy xin chào…”, Lưu Tú Cầm đi đến, nhiệt tình chào hỏi.
“Chào bà chủ!”, Hạ Sương Nhi miễn cưỡng lộ ra nụ cười nói, cô ta không hề thích Lưu Tú Cầm.
Hy Hy trực tiếp ngẩng mặt nhỏ, không để ý tới bà ta.
Nét cười của Lưu Tú Cầm đột nhiên khựng lại, trong lòng vô cùng tức giận: “Quỷ nhỏ, hiện tại giữ thể diện cho mày, đợi sau khi bắt được mày, xem mày kiêu ngạo thế nào!”
“Sương Nhi, cô đừng trách mẹ cô! Là tôi không cho chị ấy nói, lúc trước hai đứa cháu vô liêm sỉ của tôi làm bậy, tôi không xử lý công bằng nên đặc biệt đến xin lỗi cô, sợ rằng nếu nói trước với cô thì cô sẽ không đồng ý đi”.
Lưu Tú Cầm vội vàng giải thích, lập tức cúi thấp đầu với Hạ Sương Nhi, vô cùng chân thành nói.
Như vậy lại làm Hạ Sương Nhi khó xử, không ngờ Lưu Tú Cầm có lòng đến xin lỗi mình.
Cô ta lập tức cũng không nghĩ được nhiều, vội vàng đỡ Lưu Tú Cầm: “Đều là chuyện đã qua, đừng nhắc đến nữa!”
“Nhắc hay không nhắc đều là lỗi của tôi, còn có Hy Hy nữa, lúc trước tôi làm ồn đến cô bé cũng là tôi không đúng!”, nói ra xong, Lưu Tú Cầm lại cúi đầu với Hy Hy: “Hy Hy, lúc trước là bác không đúng, bác xin lỗi cháu!”
Lưu Tú Cầm như thể biến thành một người khác, khiến người ta không kịp thích ứng, nhưng xem ra vô cùng chân thành.
“Chúng ta cùng nhau ăn một bữa đi, tôi mời, thể hiện lòng xin lỗi với ba người!”
“Tuyệt đối không được từ chối, tôi đã đặt bàn xong rồi!”
Hạ Sương Nhi chỉ có thể đồng ý, cô ta lập tức nói: “Chúng tôi không thể đi xa, chỉ có thể ăn gần đây, đây là yêu cầu của cậu Âu Dương!”
“Không xa không xa, ngồi xe chưa tới mười phút là đến rồi, cô còn có hai vệ sĩ, vô cùng an toàn!”, ngay sau đó, Lưu Tú Cầm tiện thể ngăn lại hai chiếc taxi.
Thêm hai người vệ sĩ, tổng cộng sáu người, nhất định phải chia ra ngồi, Lưu Tú Cầm nghiêng đầu hiền hòa cười nói: “Hy Hy, con ngồi với bác nhé?”
“Hứ, cháu không ngồi với bác đâu!”
“Vậy tùy cô!”, Lưu Tú Cầm xoay người lên xe, trong nháy mắt quay đầu, trong ánh mắt lập tức xuất hiện sự thâm độc.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất