Âu Dương Ngọc Quân không có số điện thoại của Hạ Ngọc Thiền, sau khi hỏi rõ ở nhà hàng nào thì an tâm để cho bảo vệ đứng đợi xe cứu thương đến, cậu ta xông thẳng qua giao lộ.
Bên này, Hạ Ngọc Thiền nãy giờ vẫn không thấy mấy người Hạ Sương Nhi tới thì bắt đầu lo lắng.
Lúc này, Lưu Tú Cầm mới nói: “Cô cứ đứng đây đợi một lát, tôi sẽ dặn phục vụ một tiếng là để tí nữa hẵng bưng đồ ăn lên, nếu không lúc bọn họ đến thì đồ ăn cũng nguội!”
“Được ạ, để tôi gọi điện thoại thử…”, Hạ Ngọc Thiền vội nói, gấp gáp lấy điện thoại ra tìm số của Hạ Sương Nhi để liên lạc.
Lưu Tú Cầm đi vào trong nhà hàng, vừa quay đầu đi đã nở một nụ âm độc.
Lần đầu gọi không có ai bắt máy, đến lần thứ hai còn chưa kịp nghe âm thanh thông báo trong điện thoại là Hạ Ngọc Thiền đã thấy Âu Dương Ngọc Quân chạy tới đầy hớt hãi.
“Cậu Âu Dương, sao anh lại đến đây?”, Âu Dương Ngọc Quân vừa dừng lại, Hạ Ngọc Thiền vội hỏi.
“Lưu Tú Cầm đâu? Lâm Tú Cầm có phải ở cùng dì không?”, Âu Dương Ngọc Quân trầm giọng hỏi.
“Bà ấy vừa vào tìm nhân viên phục vụ rồi, nói là…”
Chị ta còn chưa kịp nói hết câu, Âu Dương Ngọc Quân đã chạy thẳng vào trong nhà hàng, vừa nhìn đã thấy Lưu Tú Cầm đang đứng nói chuyện với nhân viên phục vụ.
Âu Dương Ngọc Quân bước nhanh tới, giơ tay bóp chặt lấy cổ Lưu Tú Cầm: “Nói mau, Hy Hy và Sương Nhi đang ở đâu?”
Âm thanh căm phẫn tràn đầy sát ý đều khiến những người bên cạnh giật mình, dường như Âu Dương Ngọc Quân đã cho rằng Lưu Tú Cầm chính là hung thủ.
Sự xuất hiện của Lưu Tú Cầm chắc chắn không đơn giản, bà ta có thể ám sát Diệp Phàm mấy lần thì việc ra tay với Hy Hy không phải là không thể.
Người phụ nữ này vô cùng tàn nhẫn và thâm độc.
“Ô ô ô…:
Lưu Tú Cầm bị bóp chặt cổ, dần dần bị khó thở, không nói ra lời, gắng sức đánh vào cánh tay Âu Dương Ngọc Quân.
Mấy người xung quanh đều giật mình, nhân viên phục vụ đứng bên cạnh vội vàng giữ lấy cánh tay Âu Dương Ngọc Quân: “Mong cậu bình tĩnh lại, vị khách này sắp không thở được rồi!”
Lúc này, sắc mặt Lưu Tú Cầm bị ứ máu đỏ ửng, toàn thân bắt đầu tím tái vì ngạt thở, cảm giác sắp chết cận kề.
Âu Dương Ngọc Quân đã có ý muốn giết người, nếu đúng là do bà ta ra tay, Hy Hy có bị thương tổn gì thì cậu ta cũng không quan tâm đến Hàn Tuyết hay Diệp Phàm gì nữa.
Thế nhưng Âu Dương Ngọc Quân vẫn nới lỏng tay một chút để Lưu Tú Cầm có thể lấy được hơi.
Vừa mới hít thở lại được, Lưu Tú Cầm đã rất tức giận: “Mày là đồ biến thái giết người! Tao biết mày có không thích tao, nhưng chuyện gì tao cũng không biết. Tao phải kiện mày, kiện mày tội đánh người!”
Lưu Tú Cầm hét lớn, Hạ Ngọc Thiền bên ngoài cũng nghe thấy vội vàng chạy vào.
“Bà không biết sao?”
Âu Dương Ngọc Quân phẫn nộ vô cùng: “Vậy để tôi nói với bà, Hy Hy và Sương Nhi bị xe tông ở ngã tư, nhưng sau đó lại bị bắt cóc, hơn nữa là do người của nhà họ Lâm ở thủ đô, bà nói không biết, tôi thấy chắc là bà muốn chết rồi!”
“Cái gì?”, Lưu Tú Cầm kinh hãi la lên.
“Cậu Âu Dương, cậu nói gì cơ?”, Hạ Ngọc Thiền bên cạnh cũng vội hỏi.
“Hy Hy và Sương Nhi bị xe đụng ở ngã tư nhưng đã bị mấy người cải trang thành bác sĩ bắt đi rồi, bây giờ vẫn chưa biết tung tích!”
“Tại sao, tại sao chứ…”, Hạ Ngọc Thiền kêu rên vài tiếng, cả người té ngã xuống.
Thực ra mấy ngày trước Hạ Sương Nhi vừa mới thoát khỏi độc chung, hôm nay lại bị tai nạn rồi lại bị bắt cóc, Hạ Ngọc Thiền lại còn bị cao huyết áp, không chịu đựng nổi tin này liền ngất đi.
Cũng may có nhân viên phục vụ đứng bên cạnh vội đỡ lấy chị ta.
Mà Lưu Tú Cầm giật mình trong lòng, chẳng lẽ đối phương đã để lộ sơ hở gì sao?
Nhưng bà ta lập tức mở miệng la lớn: “Nhà họ Lâm ở thủ đô thì có quan hệ gì tới tao, Lâm Thanh Đế cũng đã chết rồi hơn nữa nhà họ Lâm còn làm phiền tao nữa. Nếu như tên đó không chết, không biết tao sống được tới giờ không nữa!”
Sắc mặt Âu Dương Ngọc Quân u ám âm trầm, những gì Lưu Tú Cầm nói đều là sự thật, nhưng cậu ta vẫn tin chắc là do Lưu Tú Cầm làm.
Hành động của bà ta vô cùng khác thường, còn chủ động muốn xin lỗi, hơn nữa, chọn thời gian quá trùng hợp.
“Lưu Tú Cầm, nếu như tôi tra ra được là do bà làm, nhất định tôi sẽ dùng dao tự tay tùng xẻo bà!”
Câu nói mang nặng sát khí, khiến Lưu Tú Cầm lạnh cả sống lưng, sau đó Âu Dương Ngọc Quân đỡ Hạ Ngọc Thiền đi ra ngoài, sắp xếp cho Hạ Ngọc Thiền trước rồi tính tiếp.
Âu Dương Ngọc Quân vừa đưa Hạ Ngọc Thiền đến công ty chưa được một phút, Hạ Ngọc Thiền đã tỉnh lại, lập tức hỏi han Âu Dương Ngọc Quân tình hình hiện tại.
“Cháu muốn hỏi dì trước, sao Lưu Tú Cầm tìm được dì, tại sao muốn mời Hạ Sương Nhi dùng cơm, tại sao còn muốn dẫn theo Hy Hy!”, Âu Dương Ngọc Quân trầm giọng hỏi, trong mấy phút đồng hồ đi đi lại lại, cậu ta liên tục suy đi nghĩ lại mấy lần.
Chắc chắn đối phương muốn nhằm vào mình hoặc là Diệp Phàm, mục đích là muốn hai người bọn họ ngoan ngoãn nghe theo, cậu ta có thể chắc chắn kẻ bắt cóc là người nhà họ Lâm.
Âu Dương Ngọc Quân vừa hỏi, Hạ Ngọc Thiền không dám giấu diếm gì, từng ly từng tí đều nói ra hết.
“Lưu Tú Cầm, con mẹ nó Lưu Tú Cầm…”, Âu Dương Ngọc Quân vừa nghe xong lập tức gầm lên, việc này chắc chắn có dính dáng tới Lưu Tú Cầm.
Cho dù bà ta không phải kẻ chủ mưu thì cũng là đồng phạm.
“Bốp!”
Âu Dương Ngọc Quân hung hăng tự tát mạnh vào mặt mình một cái, cậu ta hận, hận chính bản thân mình tại sao lúc nãy không bắt Lưu Tú Cầm theo.
Mà lúc này Hạ Ngọc Thiền cũng biết mình đã phạm sai lầm, cả tin vào Lưu Tú Cầm, động cơ xin lỗi của bà ta quá đáng ngờ.
Trong chốc lát, chị ta không chịu đựng nổi bật khóc nức nở.
Âu Dương Ngọc Quân liếc nhìn chị ta một cái, cầm lấy điện thoại đi ra ngoài để gọi cho Diệp Phàm, chuyện này nhất định phải nói với anh, để cho người điều tra.
Trong nhà lớn họ Diệp, Diệp Phàm đang rất vui vẻ, anh không ngờ được một người tẩm ngẩm tầm ngầm như Diệp Hiền hóa ra lại là tiểu tông sư hóa kình.
Hèn chi ông nội của Tiểu Ảnh không dám đến đây kiếm chuyện, không biết chừng trong nhà lớn họ Diệp càng có nhiều cao thủ hơn.
Khi đánh với Diệp Hiền, anh tiến bộ hơn rất nhiều, càng hiểu rõ thêm về sức mạnh tiểu tông sư.
Lúc này điện thoại của anh vang lên, nhìn thấy là Âu Dương Ngọc Quân gọi, Diệp Phàm mỉm cười nhấn nút nghe.
Một lát sau, cả người anh đều tràn ngập sát ý, khiến Diệp Hiền bên cạnh cũng nhíu mày theo.
Loại chuyện thù sâu oán nặng gì mà khiến Diệp Phàm cả người đều mang theo sát khí như vậy.
“Ngọc Quân, cậu bình tĩnh lại trước, tôi sẽ điều toàn bộ lực lượng ở thành phố Cảng. Ngày mai tôi giải quyết xong chuyện bên này sẽ lập tức quay về, đối phương có lẽ là nhắm vào cậu, tôi…”
Diệp Phàm cúp điện thoại, sau đó gọi cho Hoắc Thanh Thanh, Lý Thế Hằng, Diêm Thiết Sơn, thậm chí gọi cho cả Tần Tiểu Điệp.
Sau đó anh gọi điện cho Hàn Tuyết, kể tóm tắt mọi việc.
Diệp Phàm nghe rõ tiếng cốc rơi bên trong điện thoại, Hàn Tuyết vô cùng tức giận.
Tuy chỉ mới nghi ngờ nhưng cũng có mấy phần chắc chắn, việc này có dính dáng đến Lưu Tú Cầm!
Diệp Phàm báo cho cô là để muốn cô cẩn thận với Lưu Tú Cầm, thứ nhất là không được tin tưởng lời bà ta nói, thứ hai là nếu phát hiện bà ta thì để Long Linh xử lý bà ta.
Hạ Sương Nhi cắn chặt răng, mạnh mẽ giơ tay giật lấy khẩu súng, nhắm vào người đàn ông đó la lớn: “Dừng xe, nếu không tôi nổ súng, dừng xe lập tức!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất