Tại khu biệt thự số một thành phố Cảng, cổng lớn của căn biệt thự mà Hàn Tuyết đang ở từ từ được mở ra, một chiếc Mercedes-Benz chạy ra khỏi đó. 

             Đợi chiếc xe rời đi, một bóng người bước ra khỏi bụi cây bên cạnh, chạy về phía cánh cổng vẫn chưa đóng hẳn. 

             “Hạ Ngọc Thiền, Hạ Ngọc Thiền…” 

             Bóng người hét lên khi cánh cổng vừa khép lại, người đến là Lưu Tú Cầm, xe của Hàn Tuyết không rời khỏi, bà ta không dám bước ra, hơn nữa, chìa khóa căn biệt thự số một của bà ta cũng đã bị lấy lại. 

             Bà ta đã suy tính rất lâu, cuối cùng cũng nghĩ ra được một kế hay, hôm nay nhất định bà ta phải mang Hy Hy đi! 

             Trong căn biệt thự, vừa tiễn Hàn Tuyết đi, còn chưa bước được mấy bước thì Hạ Ngọc Thiền đã nghe thấy tiếng hét truyền đến nên lập tức dừng lại. 

             Chị ta đã nghe ra được, chủ nhân của giọng nói này chính là Lưu Tú Cầm. 

             Chẳng phải Hàn Tuyết đã đuổi Lưu Tú Cầm, cấm bà ta không được trở lại biệt thự số một rồi sao, vậy mà sao giờ bà ta lại chạy đến đây làm gì cơ chứ? 

             Chưa kể tới việc Hàn Tuyết vừa rời khỏi là bà ta đã chạy đến đây. 

             Hạ Ngọc Thiền thoáng do dự, rốt cuộc mình có nên bước đến bên đó hay không, dù sao thì chị ta cũng chỉ là một bảo mẫu, còn Lưu Tú Cầm lại là mẹ của Hàn Tuyết. 

             Theo lý mà nói, đây là chuyện nhà của Hàn Tuyết, một bảo mẫu như chị ta không nên đối xử lạnh nhạt với Lưu Tú Cầm, hơn nữa Hàn Tuyết cũng không có cố ý dặn dò chị ta. 

             “Hạ Ngọc Thiền, Hạ Ngọc Thiền…” 

             Lưu Tú Cầm lại hét lên một lần nữa, Hạ Ngọc Thiền do dự trong thoáng chốc, cuối cùng cũng bước lại gần nhưng chị ta không mở cửa. 

             Hạ Ngọc Thiền hỏi: “Bà chủ, có chuyện gì vậy ạ?” 

             Lưu Tú Cầm hét đến: “Cô mở cửa ra trước đi rồi nói chuyện!” 

             Hạ Ngọc Thiền cảm thấy khó xử: “Bà chủ, cô chủ không cho bà vào biệt thự, nếu như tôi mở cửa…” 

             Lưu Tú Cầm nói chắc nịch: “Ôi chao, tôi đã biết lỗi rồi, vừa nãy ở bên ngoài tôi có gặp con bé rồi, giờ con bé đã cho phép tôi ban ngày được ghé qua chơi một lát. Dù sao thì tôi cũng là mẹ của Hàn Tuyết, chẳng lẽ con bé thực sự muốn tôi chết ở bên ngoài, trở thành cô hồn dã quỷ hay sao?” 

             Hạ Ngọc Thiền có chút hoài nghi, sao Hàn Tuyết có thể đổi ý nhanh như vậy được cơ chứ? 

             Có điều, quả thật là Hàn Tuyết vừa rời khỏi đây thì Lưu Tú Cầm này đã đến, chuyện bà ta gặp Hàn Tuyết cũng không phải là không có khả năng. 

             Nhưng để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chị ta định gọi điện thoại hỏi thăm thử nhưng mò túi thì không thấy điện thoại đâu, có thể là đã để quên ở trong phòng. 

             Thấy Hạ Ngọc Thiền sờ vào túi, ánh mắt Lưu Tú Cầm hoảng sợ, trong lòng thầm chửi rủa đối phương. 

             Nhưng trên mặt bà ta lại tỏ ra vẻ hối lỗi: “Hạ Ngọc Thiền, cô mau mở cửa đi, hiện tại tôi đã nghiêm túc nhìn nhận lại những sai lầm mà mình đã phạm phải, lần này tôi đến đây là muốn đặc biệt xin lỗi cô”. 

             “Xin lỗi tôi?”, Hạ Ngọc Thiền sửng sốt, không biết trong ý đồ của Lưu Tú Cầm là gì. 

             “Đúng vậy, trước đây, hai thằng cháu mất nết của tôi, thiếu chút nữa là đã làm nhục Sương Nhi”. 

             “Lúc đó, tôi chỉ biết bao che bênh vực cho người thân chứ không bênh vực lẽ phải, giờ nghiêm túc ngẫm lại, tôi cảm thấy cực kì hối hận, cảm thấy cực kì có lỗi với Sương Nhi, nên hôm nay đặc biệt đến đây để xin lỗi!” 

             Lời của Lưu Tú Cầm cực kì thành khẩn, nét mặt đầy sự hối hận và biết lỗi, nhìn không giống như đang giả vờ. 

             Hạ Ngọc Thiền nhớ lại sự việc ngày hôm đó, lửa giận trong lòng chị ta lại bốc lên, may mà hôm đó Hy Hy đã phát hiện ra và chạy đi gọi Diệp Phàm, nếu không Sương Nhi đã bị làm nhục rồi. 

             Với tính cách của con bé, tuyệt đối sẽ không chịu nhẫn nhục mà sống qua ngày! 

             Mà trong chuyện này, Lưu Tú Cầm ngày hôm đó vẫn còn thay hai tên cháu trai biện hộ, thậm chí miệng còn nói lời ngông cuồng, nói rằng Sương Nhi được cháu trai bà ta để mắt đến chính là phúc phần của con bé, thật đúng là đồ khốn nạn! 

             “Hạ Ngọc Thiền à, tôi thực sự biết lỗi rồi mà, tôi xin được cúi đầu trước cô!”, Lưu Tú Cầm chớp thời cơ, thật sự cúi đầu trước Hạ Ngọc Thiền. 

             Hạ Ngọc Thiền giật mình, không ngờ Lưu Tú Cầm thực sự cúi đầu trước mặt mình, vốn bản tính chị ta thật thà, lại có chút tư tưởng nông dân phong kiến nên chị ta lập tức mở cửa. 

             Chị đỡ Lưu Tú Cầm: “Bà chủ, bà đừng như vậy, đều là chuyện quá khứ cả rồi!” 

             Cửa mở ra, trong lòng Lưu Tú Cầm mừng rỡ, nhưng ngoài mặt vẫn mang vẻ hối lỗi: “Chuyện này sao có thể cho qua được chứ?” 

             “Chuyện tôi làm sai thì chính là sai, cũng may hôm đó không gây ra chuyện lớn, nếu không, tôi sẽ cảm thấy hổ thẹn với Sương Nhi cả đời…” 

             Nói xong, Lưu Tú Cầm thậm chí còn cố gắng nặn ra hai dòng nước mắt đầy sự hối hận, khiến cho Hạ Ngọc Thiền thoáng thấy cảm động. 

             Ai mà không mắc sai lầm cơ chứ? 

             Chị ta cảm thấy Lưu Tú Cầm thực sự đã hối cải. 

             “Hạ Ngọc Thiền à, để bày tỏ xin lỗi của mình, tôi đã mua quà tặng riêng cho cô và Sương Nhi, cô xem thử đeo có hợp hay không!” 

             Dứt lời, Lưu Tú Cầm lấy ra hai hộp gấm từ trong túi, trong hộp gấm là một đôi vòng tay bằng ngọc màu xanh lục. 

             Có vẻ như bà ta đã bỏ ra một số tiền lớn để mua hai hộp vòng này, một đôi cũng đáng giá hơn mười ngàn tệ, đối với một người coi tiền như sinh mệnh như Lưu Tú Cầm mà nói thì đây quả thực là một số tiền lớn. 

             Mặc dù hiện tại trong tay bà ta đang nắm giữ hơn 10 triệu tệ tiền mặt, nhưng số tiền này sẽ được dùng để đối phó với Diệp Phàm trong tương lai. 

             Nhìn thấy vòng tay, Hạ Ngọc Thiền vội vàng xua tay: “Thưa bà, cái này không được đâu ạ, món quà đắt tiền như vậy, tôi không dám nhận đâu ạ!” 

             “Ôi trời, có gì đâu mà không dám nhận cơ chứ?” 

             “Mau đeo thử xem, cái này tôi chọn mãi mới được đó, cô mà không nhận là không chấp nhận lời xin lỗi của tôi rồi…”, Lưu Tú Cầm không đợi chị ta phản bác đã nắm lấy tay của Hạ Ngọc Thiền rồi đeo chiếc vòng lên. 

             “Cô xem, đẹp chưa này!”, chiếc vòng ngọc màu xanh lục đeo lên rất vừa vặn, không thể không nói, Lưu Tú Cầm quả thực đã tốn không ít công sức trong việc mua vòng ngọc lần này. 

             Hạ Ngọc Thiền trầm ngâm một lúc, thứ này quá đắt, chị ta thực sự không thể nhận. 

             Đang định tháo ra, Lưu Tú Cầm lập tức mở miệng oán trách: “Ngọc Thiền à, cô vẫn không chịu chấp nhận lời xin lỗi của tôi sao? Vậy tôi đành quỳ xuống đây dập đầu xin lỗi cô vậy!” 

             Dứt lời, Lưu Tú Cầm ngồi phệt xuống, thực sự muốn quỳ lạy Hạ Ngọc Thiền, Hạ Ngọc Thiền sợ hết hồn, vội đỡ bà ta dậy. 

             Chị ta khó xử nói: “Bà chủ, tôi tin, tôi đương nhiên tin bà rồi, chỉ là món quà này thực sự quá đắt tiền…” 

             “Ồ, không đắt, không đắt chút nào cả, mà khoan nói cô, Sương Nhi đâu rồi? Đôi này là của con bé, sao tôi không thấy con bé vậy?”, Lưu Tú Cầm ngắt lời chị. 

             “Sương Nhi đi làm ở công ty của cô chủ, đến tối mới về ạ!” 

             “Tối mới về sao? Vậy không được rồi…”, Lưu Tú Cầm lắc đầu, trầm giọng nói: “Tôi phải nghe lời Tiểu Tuyết, buổi tối không được đến đây, tôi phải ở bên ngoài sám hối!” 

             Nhìn vẻ mặt bi thương của Lưu Tú Cầm, Hạ Ngọc Thiền thở dài trong lòng, mẹ con họ cãi nhau thành ra như vậy, thật khiến cho người khác không khỏi thở dài. 

             Lưu Tú Cầm tiếp tục: “Như này đi, Ngọc Thiền à, cô hẹn Sương Nhi ra ngoài, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm, để tôi tặng quà cho con bé”. 

             Hạ Ngọc Thiền có chút khó xử, cười đau khổ: “Nhưng con bé vẫn đang trong giờ làm ạ, quan trọng hơn là con bé phải trông nom Hy Hy, không thể rời khỏi công ty ạ!” 

             “Trông nom Hy Hy? Chuyện này là sao?”, Lưu Tú Cầm vội vã hỏi, trong lòng có chút kích động. 

             “Tôi cũng không biết tại sao mà Hy Hy không thể đi học, mỗi ngày đều đợi anh trai con bé ở trong công ty, nhưng cậu Âu Dương có một nhiệm vụ quan trọng hơn, cho nên việc trông Hy Hy giao lại cho Sương Nhi”. 

eyJpdiI6ImE3YVhZYWp2MlZYT3o0K2V2WFlrd0E9PSIsInZhbHVlIjoibE9OWHZBTFdhdmxmaVV3dnFTODlsZnJEVVwvMWp6RnJjVzFmY2YxODhXaEZCbkZTN3VxeGx4U2RDOGp6aEphNSsrdGtLRk05RTFycGRXXC9jcm9rWEdkRjFwT0E1a0dMTlFKUDlKdldXWTNJcTZKOGtQNHN5RmliZnV3UlR2d2M5Nlc3MlFEekNsTHZwZHdJdmt4b1pDRG5NVlRQNnVPdUdLc29ydmtRXC8wekhOOVlrY2tSM3k3bWd1RkpPenZOQU5lcG1ydkZcL2hZdm9lRTJnY1ZEc2JqRWs1Z2lMRDRCaDRkR3pWWkFQVEVCdzVsTERWSXJVQ3E5aUtOMERFMG1xekxydmNLWFgwdTEwNUJpU0NTXC9CSkNSTElUa2JBbE9jY01HT3RLNEg4OWd1TG5pZVluVExoQU9Uc2h5OEtHbVJcL2dIYTdBRHNQV05kZmFTbTQ1d1ZiWGl0MXdYaXhJanBzZk9sbVpXSWZKRlRLXC9RaVlONExBdEdtdlFaRVZpSkcrMjdYRmg2MkhRQzAxWXJEWUI3WnBDdUFrQmd1NjNDYzRqalkreEJMRDJ6b1hVSmpXNkdrTzJWa2ZNcG55M09kaUoiLCJtYWMiOiJlOWIxZDYwOTUzY2I4ZDAzMmNjMzFmMzRjMGEyZWI4YmI3NmEwNjQ4YzE1M2RmMWEwNjQ4ZmEyN2I5MDEyZTM1In0=
eyJpdiI6Ik1DcStGZ0loZmVEaDZRU1RyTzlrXC9BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkNTM1EyaXIyTFwvdXBqR1lnWVNLM0tNY2MxMyt1VE9kMHdJVHZaanRnVWM1dk9Fa25uQ2pkNktJZ3k2NjFGdk4rR0Q0dndwODB0SHdvWitJS2FWbzM0Zko1ZEsrUFNhMmRGRWxCMWJvWWNcL2k4Uk03aXNPR3dpaHJBY3VnTlJYUUZKbFVFcnVYM0VWTnVYK0NTalN3RVdWOWVzR0ZuV1FucFYzQnR0WDN6b2xreG9ibTdQTGJ2OG44aUpMRkFMY2x1cWMrUUNvWkNWMGhUQzN2MEVSUzZIRTZQdDk2UmJSVlE4RW5Qd2NudFpodGNtdDBTRVZleGtnT1hVKzRQOHVNaDc1TzRwQmxwVkRaZWxtbk1rdjNvWGZqYVBqdEVveHBqWHdUV0ZQZ3YrSU9lZ2tTRUd5TWtaUjVTa3NXRVJCbUFqc1VNczlFaDVsWStTS0phODJkRFdSUzRkUzhXTXR0QmpwN2FsM25rTndyWFZIK0tibm1NcjJXVU1OTjFzRlF6QVhRZW1XMjFISythRGE3ZkxnZFRiZ2RDVFB2OUVHc0ZZUHM0aUVVWE8rVjVCbDJid2JjNzZ2c29lTnFpSGRZUFZWWndEUDZqWEcySGdSRmF6OFBaQzNiOGJ4WUpLMUNmeDMrY09UK0w0a2QraW11TFZTeWFnV1BVcTZMQjd2aUh5N09qZVdwMzNLcTg4RlMrWXliMGM2eDZlSnE5akhpVmpwaW5sMGw2UFhUbDNOMDFRdjM4bUc3cWRnQzgySGtxVDNORnpqZWM0V1J4VUwxNU1LMDZ2Zz09IiwibWFjIjoiMDEwMDZkMmU4OGM5NjFmMGJlZGNkZjUzZDAzNTExOTU5ZTNmMmZmOTI2NTg5NjUwYjVkMDllZWRjOGY2OWU1YyJ9

             Lưu Tú Cầm trở nên kích động, không ngờ Hy Hy vẫn luôn do Sương Nhi trông, vậy thì chuyện này càng dễ xử lý hơn rồi: “Có gì đâu mà khó xử chứ, chúng ta chỉ ra ngoài ăn một bữa cơm thôi mà, để con bé dẫn theo Hy Hy luôn, đúng lúc tôi cũng muốn xin lỗi cả Hy Hy nữa!”

Ads
';
Advertisement
x