Trong phòng luyện võ, cả tiểu đội Lôi Đình và mấy người vệ sĩ khác đều ngơ ngác nhìn nhau không hiểu ý Diệp Tử Long là gì.
“Cậu chủ, ý cậu là sao vậy?”, một tiểu đội trưởng nghi ngờ hỏi lại.
“Tôi nói không rõ sao? Toàn bộ, hai mươi mấy người các cậu đồng loạt tấn công tôi, không cần nương tay!”
Vừa dứt lời, toàn thân Diệp Tử Long toát ra khí thế hung hãn, khiến mọi người xung quanh bỗng chốc kinh ngạc.
Nếu Diệp Tử Long đã ra lệnh, bọn họ chỉ cần làm theo.
“Cậu chủ, xin lỗi cậu!”
Người đội trưởng lúc nãy làm người tiên phong lên trước, chọn ra hai mươi người điên cuồng xông đến chỗ Diệp Tử Long .
Đội trưởng tung ra một cú đấm, nắm đấm gào thét, thậm chí còn nghe rõ cả tiếng rít truyền đến.
Anh ta đúng là người thật thà, ra đòn thật sự không nương tay!
Diệp Tử Phong hét lớn một tiếng, tung ra một cú đấm, mạnh mẽ đối đầu.
“Bốp…”
Một âm thanh phát ra, nắm đấm của hai người chạm nhau, thế tiến công của tiểu đội trưởng đã bị chặn lại.
Tuy Diệp Tử Long đã luyện võ từ nhỏ nhưng đấu với người bình thường thì còn được, chứ đấu với những người luyện võ chuyên nghiệp như bọn họ thì kém hơn rất nhiều.
Nhất là vị đội trưởng này, đến giờ đã đạt tứ đạo ám kình, bình thường thì một cú đấm của đối phương cũng đã có thể khiến Diệp Tử Long ho ra máu.
Thế nhưng, cảnh tượng khiến mọi người nhìn thấy mà không ngừng kinh sợlà từ chỗ lòng bàn tay của tiểu đội trưởng không ngừng chảy máu, cả cánh tay phải run rẩy liên tục.
Vẻ mặt tiểu đội trưởng đau đớn, những người còn lại hoàn toàn kinh hãi, Diệp Tử Long sao có thể đột nhiên trở nên mạnh như vậy.
“Tất cả cùng lên!”
Diệp Tử Long rống lớn một tiếng, rất vừa lòng với cú đấm mình vừa ra tay.
Sau đó, Diệp Tử Long như một con rồng lớn, hung hăng xông vào hai mươi người trước mặt.
Trong chốc lát, trong phòng luyện võ, tiếng bịch bịch điếc tai vang lên liên hồi, một đống người nằm chồng chất trên sàn nhà sáng loáng.
Từng người từng người co người cuộn mình, run rẩy liên tục, không ngừng rên la.
Những người còn lại vẫn còn kinh ngạc vô cùng, sao đột nhiên Diệp Tử Long lại trở nên mạnh mẽ như vậy?
Nhìn ánh mắt kinh sợ của mọi người, Diệp Tử Long rất hài lòng, đám người này vẫn không đủ để hắn ta thử sức mình.
Hắn ta nhìn về phía người đàn ông trung niên mặc đồ luyện võ màu đen: “Diệp Hải, ông ra đấu với tôi!”
Diệp Hải đã từng đi theo hắn ta đến thành phố Cảng, lần đầu tiên đến nhà họ Hàn là do Diệp Hải bảo vệ hắn ta, hơn nữa ông ta cũng đã từng giao đấu với Diệp Phàm.
Bây giờ Diệp Hải đã đạt được thất đạo ám kình, nếu có thể cố gắng phát huy thêm không bao lâu sẽ đạt được đến ám kình Đại Thành.
“Cậu chủ!”, Diệp Hải ôm tay quyền làm lễ chào, ông ta có thể cảm nhận được sức mạnh nội lực phát ra từ Diệp Tử Long, có lẽ không hề kém hơn mình
“A!”
Diệp Hải la lớn như hổ gầm, năm ngón tay tạo thành móng vuốt như móng vuốt hổ, vồ về phía Diệp Tử Long.
Hổ Khiếu Quyền!
Hổ Khiểu Quyền uy danh uy lực, sức chiến đấu mạnh mẽ, quyền cước dữ dội như hổ dữ xuống núi.
Diệp Tử Long thản nhiên không sợ hãi, mở miệng hét lớn, không dùng chiêu thức cầu kỳ khai triển thêm, thẳng tay đưa ra một quyền đấm về phía Diệp Hải.
“Binh binh binh…”
Hai người va vào nhau, hoàn toàn là lấy cứng chọi cứng, trong phút chốc hai người đã so gần trăm chiêu.
Diệp Hải sắc mặt vô cùng nặng nề, dù ông ta ra hàng ngàn chiêu thức nhưng Diệp Tử Long trực tiếp dùng lực cản lại, hai nắm đấm va chạm không có kẽ hở nào.
Ông ta chợt giật mình nghĩ đến Diệp Phàm. Lần đó ở nhà họ Hàn, Diệp Phàm cũng như vậy, rất mạnh mẽ, ra đòn như cuồng phong bão táp khiến người ta không đỡ nổi.
Nhưng ông ta lại hơi nghi ngờ, kiểu như đột nhiên Diệp Tử Long xuất hiện sức mạnh trong người vậy, tuy ra tay độc địa nhưng lại như còn thiếu gì đó.
“Được rồi, khởi động vậy đủ rồi!”
Diệp Tử Long lớn tiếng nói, lập tức sà xuống như chim điêu.
“Phụt!”
Một bóng đen bay lên, miệng phun ra máu tươi, Diệp Hải hoàn toàn bại trận.
Trong phòng tập lặng ngắt như tờ, Diệp Tử Long quá mạnh rồi, thậm chí bọn họ còn cảm thấy Diệp Tử Long chưa dùng hết toàn bộ sức lực!
“Khụ khụ…”
Diệp Hải bò dậy: “Cậu chủ Tử Long võ công cao cường, Diệp Hải vô cùng khâm phục!”
“Ha ha ha. Tốt tốt!”, Diệp Tử Long cười thích ý, giọng nói gầm to rung trời: “Ngày kia theo tôi tham gia hội nghị gia tộc, tôi sẽ bẻ đầu thằng Diệp Phàm, báo mối thù lúc trước cho ông!”
Diệp Hải bất ngờ, không ngờ Diệp Tử Long còn nhớ chuyện ngày đó ở nhà họ Hàn, lúc đó Diệp Phàm không hề nương tay chút nào.
Đánh gãy xương bả vai của ông, khớp xương đâm xuyên cả da.
Diệp Hải cúi đầu với Diệp Tử Long, nói lớn: “Diệp Hải cảm ơn cậu chủ đã lo lắng, chắc chắn cậu chủ có thể bẻ đầu tên phế vật đó!”
Diệp Tử Long điên cuồng cười lớn đi ra khỏi phòng tập võ, đến khi bóng dáng hắn ta biến mất mọi người trong phòng vẫn còn kinh sợ.
Thời gian trôi qua, cách ngày họp gia tộc họ Diệp còn một ngày, Diệp Phàm lấy được một ít thuốc Đông y quý từ bên Diệp Chấn Hà về bồi bổ cơ thể.
Anh vẫn bế quan nhưng không phải để trầm tĩnh suy tư, mà cho người hầu tìm đưa mấy khúc gỗ với một cái rìu.
Anh bắt đầu chẻ củi trong khu nhà, anh như vậy đều khiến mọi người tò mò nhìn liên tục, không hiểu Diệp Phàm tính làm gì.
Diệp Thánh nhìn một hồi, thấy không có gì thú vị rồi đứng dậy bỏ đi.
Diệp Phàm vung một rìu lại tiếp một rìu, phía bên ngoài, hai ông cụ cùng đứng đó nhìn, là Diệp Chấn Hà và quản gia Diệp Hiền.
“Thế nào?”, Diệp Chấn Hà khẽ hỏi.
“Rất tốt, mỗi một lực tung ra, từ điểm cho đến mặt, lại ra một quyền, cậu cả khống chế sức lực càng lúc càng thành thạo!”, Diệp Hiền nói.
Diệp Chấn Hà liếc mình xem thường, nổi nóng nói: “Ông tâng bốc như vậy đến tôi còn thấy ngại thay, ý tôi là ông xem cách nó vận lực có phát hiện ra gì không?”
“Khụ khụ…”
Diệp Hiền đỏ mặt ngượng ngùng, bản thân nịnh nọt lại còn bị vạch trần, nhưng quan hệ giữa ông ta và Diệp Chấn Hà không giống quan hệ người trên kẻ dưới, mà rất tâm đầu ý hợp, lại giống như hai ông bạn già hơn.
Ho khan hai tiếng, Diệp Hiền nghiêm mặt nói: “Tôi nhìn ra có vẻ giống với ông chủ, lẽ nào…”
Ánh mắt Diệp Hiền có chút bất ngờ, ông ta là người làm trong nhà họ Diệp nhiều đời rồi, từ đời ông nội ông ta đã là người làm trong nhà họ Diệp.
Nhưng Diệp Chấn Hà trước giờ chưa từng xem Diệp Hiền là người làm bao giờ, hai người lớn lên cùng nhau, so với người anh em cùng cha Diệp Chấn Đình luôn tranh đấu với nhau thì hai người họ lại giống anh em hơn.
“Đúng vậy, cho nên mới nói bây giờ trong lòng tôi rất phiền muộn..”, Diệp Chấn Hà lắc đầu cười khổ.
Ông chủ mà Diệp Hiền nói chính là ông nội của ông cụ, cũng là nỗi sợ kinh hoàng mà Diệp Phàm hay nói.
Năm nay ông cụ đã sáu mươi lăm tuổi rồi, ông nội ông cụ đã ngoài trăm tuổi, có nhiều lúc ông cụ còn nghĩ rằng ông già kinh khủng đó đã không còn sống nữa rồi.
Nếu không từ lần xuất hiện duy nhất hai mươi năm trước đến tận bây giờ vẫn chưa gặp lại lần nào.
Nếu không thì bố của Diệp Phàm, dưới sự dẫn dắt của ông ấy, phản bội tông môn ẩn thế lánh đời sau lưng nhà họ Diệp.
Bị đuổi giết nguy hiểm, nhưng ông ấy vẫn không xuất hiện, cứ để bố Diệp Phàm bị đuổi giết như vậy, đến mức phải mai danh ẩn tích, có nhà cũng không thể về.
Đến tận bây giờ, cả ông cụ cũng không biết bố của Diệp Phàm đã phiêu bạt đến nơi nào, chỉ biết rằng người vẫn còn sống mà thôi.
Diệp Phàm hạ một rìu lại tiếp một rìu, toàn thân tập trung, trong đầu nhớ ra hình ảnh ông cụ tóc bạc phơ đứng chẻ củi.
“Xoẹt”
Luồng khí biến thành sợi tơ, sức mạnh được phóng ra!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất