Suy nghĩ của Tô Linh Lung lúc này hoàn toàn thay đổi, nhìn từ đoạn clip, Diệp Phàm rất yêu Hàn Tuyết. 

             Thậm chí hai người còn hôn nhau tình tứ trước mặt mọi người, mà Diệp Phàm cũng không hề do dự, chẳng sợ là phải mất mặt khi thừa nhận thân phận ở rể của mình trước mặt truyền thông. 

             Đối với đất nước Hoa Hạ và tư tưởng vẫn còn truyền thống của người dân thì mang cái danh ở rể không hề tốt chút nào, nhưng Diệp Phàm lại đường hoàng thoải mái thừa nhận. 

             Hơn nữa, trong những lời phát biểu cùng với ánh mắt khi nhìn Hàn Tuyết đã đủ để chứng tỏ tình yêu của anh đối với Hàn Tuyết sâu nặng cỡ nào. 

             Vậy tại sao Diệp Phàm lại làm ra loại hành động ngả ngớn như vậy? 

             Khiến cô ta vô cùng chán ghét, thậm chí anh cũng không lo lắng cô ta sẽ tìm đến nhà họ Diệp làm loạn sao? 

             “Thế nào rồi hả chị, chắc chắn Diệp Phàm không phải kiểu người có nhiều ham muốn sắc dục đâu, có lẽ hai người có mâu thuẫn gì thôi, hoặc là bởi vì có chuyện không thể để người khác biết, vả lại em còn nhớ anh ấy đã nói làm xong chuyện ở thủ đô sẽ lập tức quay về thành phố Cảng”. 

             Tô Thiến Viên mở miệng phân tích, Diệp Phàm đã từng giúp mình nên cô ta không muốn đối địch với Diệp Phàm. 

             Chuyện không thể để người khác biết? 

             Xong chuyện sẽ về thành phố Cảng liền? 

             Hai mối nghi ngờ luôn đắn đo trong đầu, Tô Linh Lung càng nghĩ càng thấy không đúng, bất chợt trong đầu cô ta lóe lên một ý nghĩ. 

             Không lẽ Diệp Phàm đã biết thân phận của mình? 

             Cô ta và Diệp Phàm có hôn ước từ nhỏ, việc này thì trong nhà họ Tô, chỉ có cô ta, bố cô ta và ông nội Tô Quốc Phong biết mà thôi, đến cả Tô Thiến Viên cũng không biết được. 

             Lúc trước ở nhà hàng Tây Hồ cũng là lần đầu tiên thân phận của cô ta được tiết lộ, có lẽ Diệp Phàm đã biết được chuyện gì đó, dù sao chính cô ta cũng đã biết người có hôn ước từ nhỏ với mình là Diệp Phàm. 

             Nên có thể Diệp Phàm cũng đã biết thân phận của cô ta, chỉ là lúc trước không biết mà thôi. 

             Nhưng bây giờ có khả năng anh đã biết rồi nhưng nghĩ đến việc Diệp Phàm đã kết hôn, lại rất yêu thương Hàn Tuyết. 

             Tô Linh Lung khẽ nhếch miệng cười, cô ta gần như có thể chắc chắn Diệp Phàm cố ý làm như vậy. 

             Khiến cô ta ghét bỏ anh, thậm chí còn để ông nội cô ra mặt ra tay với nhà họ Diệp, hủy bỏ hôn ước từ nhỏ giữa hai người. 

             Như vậy thì bản thân sẽ không bao giờ có thể đến làm phiền Diệp Phàm nữa. 

             Bằng không, nhân lúc Diệp Phàm đến thủ đô, chuyện hôn ước từ nhỏ giữa cô ta và Diệp Phàm sớm muộn gì cũng bị tiết lộ. 

             Bởi vì quyền thế của ông nội, nhà họ Diệp sẽ phải giải thích với họ, nếu làm không tốt thì sẽ gây ra ảnh hưởng xấu tới Diệp Phàm. 

             “Hừ, tính toán thật thâm sâu, đến cả tôi đây cũng bị lừa!”, Tô Linh Lung kiêu căng hừ một tiếng. 

             “Chị, bị lừa gì vậy?”, Tô Thiến Viện vội hỏi. 

             “Không có gì, ăn xong rồi thì chúng ta đi thôi!”, Tô Linh Lung gõ nhẹ đầu cô một cái. 

             “Vậy chị còn để ông nội tìm Diệp Phàm không?” 

             “Đương nhiên rồi, nhưng không cần đến ông nội, mình chị là được rồi!” 

             Muốn cô ta bỏ qua như vậy à, đâu có dễ! Trong lòng cô ta cũng rất ấm ức. 

             Lúc nhỏ, cô ta đã biết ngay từ khi mình còn chưa được sinh ra thì đã bị hứa hôn với Diệp Phàm, hơn nữa anh còn bị đồn đãi là một đứa trẻ quái thai. 

             Nhưng mà đó là lúc nhỏ, chưa hiểu chuyện, tuy trong lòng không chấp nhận được nhưng không biết phải bày tỏ làm sao. 

             Sau này lớn lên một chút, lại nghe nói Diệp Phàm đã bị đuổi ra khỏi dòng họ nên chuyện này cũng từ từ bị quên lãng. 

             Nhưng càng lớn lên, việc hứa hôn này càng như cây kim ghim trong lòng, đâm vào trong tim khiến đến tận hôm nay cô ta cũng chưa từng yêu đương bao giờ. 

             Sau đó biết được chuyện Diệp Phàm ở rể, lúc đó cô ta vừa tức giận, vui mừng, lại khinh thường… đủ thứ tâm trạng đều trào lên, cuối cùng biến thành bình tĩnh. 

             Mỗi lúc thu thập tài liệu điều tra về Diệp Phàm càng nhiều Tô Linh Lung càng có hứng thú với Diệp Phàm, thậm chí càng có hứng thú với Hàn Tuyết hơn. 

             Nếu như không phải lần này biết được Diệp Phàm sẽ đến thủ đô thì có lẽ lúc này cô đã lên máy bay đến thành phố Cảng rồi. Chồng chưa cười của mình còn âm thầm ở rể nhà khác, dù sao cũng phải có lời “giải thích! 

             Diệp Phàm lái xe trên con đường rộng lớn ở thủ đô, khóe miệng không kiềm được nhếch lên. 

             Anh tự nghĩ bản thân mình thật thông minh, chỉ với mấy câu đơn giản đã khiến Tô Linh Lung cực kỳ ghét anh rồi. 

             Nếu không có gì bất ngờ, Tô Linh Lung sẽ đánh tiếng với người lớn trong nhà đến nhà họ Diệp hủy hôn ước từ xưa lơ xưa lắc này. 

             Như vậy, anh không cần lo sợ là sẽ bị làm phiền nữa, dù sao địa vị Tô Quốc Phong cũng rất cao, mà Diệp Phàm lại không nói tiếng nào đã đi ở rể nhà người ta. 

             Nếu đối phương coi trọng thể diện, Tô Linh Lung tìm đến tận nơi thì anh rất khó giải quyết được. 

             Dù sao đó cũng là cháu gái Tô Quốc Phong, đối với vị tướng Tô Quốc Phong có công với đất nước như vậy, Diệp Phàm cũng vô cùng kính trọng ông. 

             Cũng chẳng có nguyên nhân gì khác, chỉ vì anh cũng là người Hoa Hạ! 

             Về tới nhà họ Diệp, Diệp Phàm nói chuyện với Diệp Thánh một lát, sau đó bắt đầu bế quan. 

             Ngày mốt sẽ là ngày họp gia tộc, anh muốn nghỉ ngơi để cơ thể ở trạng thái tốt nhất. 

             Anh có cảm giác ngày họp gia tộc này chắc chắn là một trận chiến ác liệt không cách nào tránh được! 

             Cùng lúc đó, cách đó khoảng năm cây số, trong khu nhà ông hai Diệp Chấn Đình, Diệp Tử long đứng trong phòng của mình, trong tay cầm một ống tiêm. 

             Trong ống tiêm có chứa gen i loại 2 mà Kawashita Boten đưa cho hắn ta. Đây là con át chủ bài quyết định của Diệp Tử Long, hắn ta đã phải trả cái giá vô cùng đắt mới có được thứ thuốc này. 

             Cái giá lớn đến mức một khi bị lộ ra ngoài, không chỉ mình hắn ta mà cả nhánh họ của hắn ta cũng không cách nào chịu gánh nổi! 

             “Diệp Phàm, chắc chắn mày sẽ chết, chắc chắn!” 

             Diệp Tử Long oán hận rống lên, ngậm chặt cái khăn trong miệng, cầm chặt ống kim nhắm vào động mạch của mình, đâm mạnh xuống! 

             “A!” 

             Thuốc chứa gen này vừa vào trong cơ thể, Diệp Tử Long đã gào to đau đớn. 

             Hắn ta ném ống tiêm đi, toàn thân hắn ta cuộn tròn trên đất co giật một hồi, lớp da bên ngoài liên tục di chuyển nhúc nhích giống như có con chuột nhỏ bò qua bò lại bên dưới không ngừng. 

             Diệp Tử Long trên trán nổi cả gân xanh, hai mắt trừng lớn giận dữ, nhãn cầu như muốn lồi ra ngoài. 

             Đau, đau nhức không chịu được! 

             Diệp Tử Long cảm giác như toàn thân bị xé nát ra, mọi giác quan trên cơ thể đều cảm nhận rõ cơ thể bị xé rách từng chút từng chút một. 

             Nhưng đây là quá trình bắt buộc phải trải qua, gen i loại 2 có khả năng tái tạo lại tế bào cơ thể người gần như là vô hạn, nhưng trước đó phải dung hợp với nhau mới được. 

             Qua một lúc lâu, Diệp Tử Long không ngừng co rút bây giờ mới từ từ bình tĩnh lại được, quần áo trên người hắn ta đã ướt đẫm. 

             Diệp Tử Long bò dậy, hai tay nắm lấy quần áo dùng sức xé. 

             “Xoẹt!” 

             Quần áo bị xé rách lộ ra cơ thể cường tráng, bước đến bên bàn cầm lấy con dao găm đâm thẳng xuống cánh tay trái của mình. 

             Máu tươi tuôn trào lập tức, Diệp Tử Long nhíu chặt mày, cầm lấy khăn lông lau máu trên cánh tay mình. 

             Sau đó hắn ta điên cuồng cười lớn một tiếng, vết rách bị thương đang từ từ liền lại, tuy rằng chậm, nhưng đúng là đang lành lại. 

             Hơn nữa hắn ta nhận ra vết dao đâm vào cánh tay mình cũng không đau lắm, như vậy khi đối đầu với Diệp Phàm, hắn ta sẽ trở thành một con rồng hung hãn không hề biết đau! 

             “Diệp Phàm, lần này mà mày vẫn không chết được, Diệp Tử Long tao sẽ tự vẫn!” 

             Diệp Tử Long tàn nhẫn hét lên, mở cửa phòng rời đi, chạy thẳng về phía phòng tập võ trong khu nhà. 

             Bình thường đây là nơi nhóm vệ sĩ bên nhánh nhà hắn ta cùng với tiểu đội Lôi Đình thường luyện tập. 

eyJpdiI6Ilk4QzB2MWxlVVwvNVJWYm5UdWxxOUV3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjJqdkRYNjBtQm9uTXZvSjJQQlZrTVcrYXdqMCtHSGxqMUtVTjFWWWk1VFRHVTc2YmRndk8zZ2hZT0dzRllidzVFOUtNbnc4OVVSYXp2N1JFNnhoMHdxdG9cL1pzWmZOcTdONjl4VHBDb0NcLyt0YU9VVXl6a1d2bG13SU5pZ3NraFNlRk5WdEJrTVdMUWJWbFlNNmJqdDY1dTVQVjNMUjROb01jdWY3Mmh5WkFBVzlXdVpsTUR0ZWNKdlExazhubHJCSUZGSXZIOU5CODZ2OThGXC8rTlAyR21yT21vZjdDWkdXMlArWStFeUllem89IiwibWFjIjoiMTYyY2MyNzgyMWYxMjQwZWZiNDk3NDNhOTc2OTliMGY2MDdiM2UxN2I0NmYzOGIzNTM5MTMxOGExNzM1NGM3YiJ9
eyJpdiI6IlJtRDJ2RUpzeDlzRVZFUjBoK1lqeXc9PSIsInZhbHVlIjoieTgrcXZDMVVyQjg0T0kzNjYwOUVpS3JkUlRZMERWZHIxN3BrZExZSHV5YkZJTFhFSFVEVW85TkJtWjJsMjVabDlmRkRtZm56akY3YytDY29tV2Iwd0pISmtQS21tS2tHOFwvZnk2MjhGOTdlZEVrUUdGMU0yQnNmdHJRcTJNdFBad1FscVwvYVVuMytsam9cL2VkdVZLb1U3bjlLT2NQb0NyMDVrWUxrdmtyZGdlRWg3VFJ4MGd2ZjY4SE1OK0haTnBmWFNcL2xSSGpUa2RFSytNSFRlS3o0NEhOM29ZZzhTcXd2akd1R1drM2RZXC82dThReHJYQnd6Um1FVEpzUW1zZnBGVG05d2x6MjRabTRlcDJ6NTZ0cGdjM1lVZDlJT0htWEVUUU9xWXZLTnZXdlBDTnRlWkw2eEJlQkJwNG53YlRwR2xMdkpIRzBISFhUOUxQRGVwVDBSaFFIM0k1TnBidzNRSFEzalpJc0g4YkVQbGdGXC81WVRjTlZLWU1HTEZuYnZqcGtkRkZOS3IyQXIrcXFHVis4MFMrZz09IiwibWFjIjoiMzZmMjg1YWFlMTFiMmU2YzA3OTdmZTk4MDA1YmQ0MDE2ODg1YWQzY2U0YWY3ZTYyMzMzZjY0Yzk2NTc5NmY5MiJ9

             Diệp Tử Long đi đến giữa sân nhìn rồi chỉ tay nói với đám người trước mặt: “Hai mươi mấy người các anh, cùng tới tấn công tôi đi, không cần nương tay!”

Ads
';
Advertisement
x