Bên trong phòng vệ sinh nữ, Diệp Phàm dồn Tô Linh Lung vào một góc tường, một tay nắm chặt lấy tay phải của Tô Linh Lung rồi đưa lên cao.
Trong tay phải của Tô Linh Lung đang cầm một khẩu súng nữ, dòng súng này do Đức sản xuất, khẩu Walter.
Ánh mắt Tô Linh Lung cuối cùng cũng đã phát hoảng khi bị Diệp Phàm túm lấy cánh tay cầm súng của mình.
Sức mạnh của gia tộc cô ta còn mạnh hơn cả năm dòng họ lớn ở thủ đô, nhưng bây giờ đang trong phòng vệ sinh chật hẹp, mà cô ta lại thân gái một mình.
Hơn nữa, cô ta cũng không hiểu rõ, tại sao một Diệp Phàm vẫn còn đang cười nói ngoài kia, lúc này đột nhiên lại trở thành như vậy.
Cô ta rút súng ra cũng chỉ là để tự vệ, dù gì cô ta cũng có thân phận rất đặc biệt!
“Diệp Phàm, tôi không biết anh giở trò gì, nhưng anh cũng đã biết ông nội tôi là ai, nếu anh dám làm bậy, thì cả nhà họ Diệp các anh cũng không gánh nổi trách nhiệm đâu!”, Tô Linh Lung cố dằn sự hoảng loạn xuống, lấy Tô Quốc Phong ra uy hiếp Diệp Phàm.
Thế nhưng, Diệp Phàm không những không sợ, mà đột nhiên lại tiến sát tới gần hơn, dường như cả tấm ngực rắn chắc của anh đã ép lên người cô ta.
Được ngắm nhìn tuyệt thế giai nhân có thể sánh ngang với những bông hoa khoe sắc lộng lẫy vào mùa hạ với khoảng cách gần như vậy, Diệp Phàm nhẹ nhàng phả một hơi thở đậm chất nam tính lên khuôn mặt của Tô Linh Lung.
Gương mặt trắng trẻo xinh đẹp không tì vết của cô ta lúc này chợt ửng hồng, thế nhưng ánh mắt cô ta vẫn lại toát lên vẻ lạnh lùng, thậm chí sâu trong đáy mắt còn chứa đựng vài phần chán ghét.
“Tôi có thể nhìn ra sự chán ghét trong mắt cô, lúc này có phải là đang muốn bắn tôi một phát lắm rồi không?”, Diệp Phàm giọng đùa cợt nói.
“Diệp Phàm, nếu anh dám làm chuyện không đứng đắn, tôi sẽ không tha cho anh đâu, anh sẽ có cái kết thê thảm đấy!”, Tô Linh Lung lạnh lùng nói.
Cùng lúc này cô ta vẫn đang không ngừng suy nghĩ, không cần biết tại sao Diệp Phàm lại biến thành như vậy, nhưng sẽ là tội lớn nếu anh dám động tới cô ta.
Cô ta đã tự tuyên án tử cho Diệp Phàm!
“Vậy sao?”, Diệp Phàm không né tránh, ánh mắt toát lên vẻ khiêu khích, đưa một tay ra nhẹ nhàng nâng cằm Tô Linh Lung lên.
“Người đẹp như vậy, tôi thấy đã thương, lại còn ở đây uy hiếp tôi, có tin tôi giúp cô chơi trò biến hình, biến cô từ một cô gái thành một người phụ nữ không?”
“Ông nội cô có khủng đến mấy thì đã sao chứ? Dù gì chết vì gái là cái chết thoải mái!”
“Đợi ông nội cô tới, thì cô cũng đã biết mùi khoái lạc khi làm đàn bà, nói không chừng lại còn đê mê nghĩ về nó nữa ấy!”
“Diệp Phàm!”
Tô Linh Lung khẽ rùng mình, đôi mắt lộ rõ sát khí, cằm khẽ bạnh lên, suýt chút nghiền nát cả hàm răng của mình!
“Diệp Phàm, anh muốn chết hả, anh dám đụng vào tôi, thì cả nhà họ Diệp đừng hòng ai sống nổi, anh có tin không hả!”
Diệp Phàm cười: “Tuỳ cô thôi, lẽ nào chưa từng nghe tin tôi chỉ là đứa con ghẻ bị nhà họ Diệp đuổi ra khỏi nhà hả?”
“Một đứa như tôi lại để ý tới đạo đức chắc!”
Nhưng ngay sau đó, Diệp Phàm lại đổi giọng: “Nhưng mà, hôm nay dù sao cô cũng đã giải vây giúp tôi, cho nên tha cho cô lần này, hẹn gặp lại lần sau!”
“Khẩu súng này của cô rất tốt đấy, thôi không giữ đâu!”
Vừa dứt lời, Diệp Phàm liền thả cánh tay Tô Linh Lung xuống, mở cửa phòng vệ sinh đi ra.
“Hi!”
Vừa bước ra liền nhìn thấy một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi đi vào, Diệp Phàm lịch sự chào hỏi, rồi hiên ngang bước ra.
Người phụ nữ đó lặng người, ngay sau đó lại thấy Tô Linh Lung từ trong đi ra, gương mặt vẫn còn chút ửng đỏ.
“Chậc chậc, thanh niên bây giờ ăn chơi điên cuồng thật, thời thế thay đổi rồi...”
Tô Linh Lung đi ngang qua, chị ta liền lẩm bẩm mấy tiếng, thậm chí còn quay lại nhìn buồng vệ sinh đó mấy lần.
Tô Linh Lung đang đi về phía bồn rửa tay, nghe vậy liền hằn học cắn răng, trong lòng vô cùng căm ghét Diệp Phàm.
Cô ta thề nhất định sẽ phải xử lý Diệp Phàm, đính ước từ bé gì chứ, về nhà cô ta phải tìm Tô Quốc Phong ngay, nhờ ông nội lập tức huỷ hôn với nhà họ Diệp!
Tô Linh Lung ra sức trà sát cổ tay vừa bị Diệp Phàm cầm vào, dường như chỗ đó bây giờ đã bẩn tới mức không tài nào chịu nổi.
Còn lúc này, bên ngoài nhà hàng, Diệp Phàm đã kéo Diệp Vi Vi đi ra xe.
“Anh họ, trong nhà xảy ra chuyện gì à? Sao anh lại vội thế?”, Diệp Vi Vi ngồi ở ghế phụ sốt sắng hỏi.
“Về nhà em sẽ biết!”, Diệp Phàm nói bừa một câu, nhấn ga phóng thẳng.
Bên trong nhà hàng, cánh cửa phòng ăn riêng được mở ra, Tô Thiến Viên quay đầu lại nhìn, vội vàng nói: “Chị, mau qua ăn đi, Diệp Phàm nói trong nhà có việc gấp, nên hai người bọn họ đi về trước”.
“Hừ, việc gấp?”
Tô Linh Lung chỉ ừ hử một tiếng, lạnh lùng nói: “Đúng rồi, nhà họ Diệp có chuyện lớn phải làm, hơn nữa còn loại bừa phứa không giấu nổi!”
Cô ta cũng không lấy làm lạ khi thấy Diệp Phàm xin về trước, ngược lại cô ta chỉ càng thấy căm ghét Diệp Phàm hơn, đã làm sai còn bỏ chạy.
Nói xong, còn không đợi Tô Thiến Viên hỏi lại, cô ta liền lạnh mặt nói: “Sau này không cho phép em giao du với Diệp Phàm!”
Tô Thiến Viên ngây người, không hiểu: “Tại sao chứ?”
“Không tại sao gì cả, anh ta là đồ cặn bã, nhà họ Diệp vì anh ta mà gánh một đống chuyện phiền phức!”, Tô Linh Lung lạnh lùng nói.
Thế nhưng, Tô Thiến Viên không thèm nghe tiếp, mà đứng dậy giận dỗi nói: “Chị à, Diệp Phàm và chúng ta cũng đã là bạn, hơn nữa anh ấy còn từng giúp em, anh ấy gặp chuyện phiền phức, chúng ta có thể bỏ mặc được sao?”
“Em sẽ đi tìm ông nội, nghĩ cách giúp anh ấy!”
“Rầm!”
Tô Linh Lung đập bàn rầm một cái, lạnh lùng nói: “Không được đi tìm ông nội, là chị muốn xử lý anh ta, bây giờ em đi tìm ông nội, lẽ nào muốn xử lý chị luôn hả?”
“Cái gì?”, Tô Thiến Viên vô cùng ngạc nhiên, cô ta còn tưởng là người khác tới gây phiền phức cho Diệp Phàm.
Vội vàng hỏi: “Sao thế? Lúc chị vào nhà vệ sinh, anh ấy đã đắc tội gì với chị hay sao?”
Nghe Tô Thiến Viên nhắc tới mấy chữ nhà vệ sinh, Tô Linh Lùng liền giận, vì dù sao chuyện này nói ra cũng có chút xấu hổ.
Cô ta cũng biết ngày thường em gái cô ta vẫn rất sợ cô ta, nhưng trong một vài chuyện cũng rất cố chấp.
Cô ta mà không nói, Tô Thiến Viên nhất quyết sẽ hỏi tới cùng.
“Nếu như em đã muốn biết, thì chị cũng nói để em biết bộ mặt thối nát của anh ta!”
Tô Linh Lung lạnh lùng kể lại đầu đuôi câu chuyện, nhưng cũng lược bỏ một vài chi tiết như việc Diệp Phàm nâng cằm cô ta lên, bởi nhắc tới là cô ta lại cảm thấy buồn nôn.
“Không thể nào, Diệp Phàm sẽ không làm mấy chuyện đấy”, nằm ngoài dự đoán của Tô Linh Lung, Tô Thiến Viên sau khi nghe xong liền chất vấn, nói giúp cho Diệp Phàm.
Nhất thời khiến Tô Linh Lung phát cáu, chỉ thẳng mặt Tô Thiến Viên quát: “Rốt cuộc em có phải là em gái chị không đấy hả, mà lại nói thế!”
“Ý em không phải là thế, Diệp Phàm có vợ rồi, hơn nữa anh ấy còn rất yêu vợ của mình nữa kìa”, Tô Thiến Viên giải thích.
Tô Linh Lung nói: “Yêu vợ mình mà lại làm ra chuyện như vậy hả? Đàn ông chẳng người nào tốt đẹp cả!”
“Ài, chị à, nhất định là có nguyên do, em nghĩ chị hiểu nhầm anh ấy rồi!”
“Lẽ nào là anh ta cố ý làm như vậy, cố ý để mình ghét anh ta?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất