Bên trong nhà hàng, tất cả mọi người đều á khẩu, khó lòng tin được cảnh tượng đang xảy ra trước mắt.
Hoàng Xương Bình run rẩy, liên tiếp tát hai phát vào mặt mình.
Nhất thời, những tiếng bốp bốp bốp vang lên khắp trong nhà hàng.
Ông nội của Tô Linh Lung lại là Tô Quốc Phong, mà Tô Quốc Phong là ai chứ?
Tất cả người dân Hoa Hạ không ai không biết, đó là một trong những định hải thần trâm của Hoa Hạ.
Tuy đã về hưu nhiều năm rồi, nhưng không ai dám coi thường!
Ông ấy chỉ cần hắt xì hơi một cái, cả Hoa Hạ cũng đã phải run hết lên, không ngờ Tô Linh Lung lại là cháu gái của ông ấy.
Ngay cả Diệp Phàm đứng bên cạnh cũng không nói nên lời, có đánh chết anh cũng không ngờ Tô Linh Lung và Tô Thiến Viên lại có gia cảnh hiển hách như vậy.
Ngũ đại gia tộc cũng đã rất khủng, nhưng đặt trước quốc gia đương nhiên cũng chỉ thuộc dạng tép riu, nếu như muốn đấu lại, chỉ có một kết cục duy nhất:
Tiêu thành mây khói!
Khi Tô Linh Lung lấy một quyển sổ nhỏ màu đỏ ra để chứng minh thân phận của mình, Hoàng Xương Bình liền bị doạ tới vỡ mật, là một phó cục trưởng cục cảnh sát thủ đô, ông ta đã nhiều lần làm nhiệm vụ bảo vệ đại nội.
Đương nhiên sẽ không thể nhìn nhầm quyển sổ nhỏ màu đỏ này được.
“Cô Tô, tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn, quay về rôi sẽ lập tức từ chức ngay, mong cô thứ lỗi cho tôi...”
Hoàng Xương Bình tự tát mình mấy cái, rồi dùng giọng ăn năn cầu xin.
Không cần Tô Linh Lung phải lên tiếng, Hoàng Xương Bình đã chủ động xin từ chức, đủ thấy ông ta sợ tới mức nào.
“Xin từ chức?”
Tô Linh Lung lạnh lùng cười: “Không phải chúng tôi là phần tử khủng bố sao? Không phải ông định bắt chúng tôi sao?”
“Ông chủ Uông, người bạn tốt của ông còn định để tôi làm người phụ nữ của con trai ông ta, ông nói xem tôi có phải ngoan ngoãn nghe lời, an phận gả vào nhà họ Uông hay không, nói không chừng phó cục trưởng Hoàng còn có thể làm người chứng hôn nữa đấy...”
Hoàng Xương Bình run bắn người, ông ta sắp phát khóc tới nơi, lòng vô cùng căm phẫn Uông Đỉnh Thành.
Chuyện này không phải đạp đổ bát cơm của ông ta, mà đã đạp thẳng ông ta vào chảo lửa luôn rồi, người đó chỉ cần thở một cái cũng có thể tiêu diệt ông ta gọn ghẽ.
“Cầu xin cô Tô cho tôi một cơ hội!”
Hoàng Xương Bình cúi thấp người, rồi đột nhiên quay sang tát mạnh một cái thẳng mặt Uông Đỉnh Thành.
Uông Đỉnh Thành cũng không né tránh, bởi ông ta cũng đã bị doạ sợ.
“Bốp bốp bốp!”
Những cái bạt tai liên tiếp giáng xuống, đến khi khoé miệng của Uông Đỉnh Thành rớm máu, Hoàng Xương Bình lại có một hành động khiến mọi người phải kinh ngạc hơn.
Ông ta rút khẩu súng của mình ra, nhắm thẳng vào hai chân của Uông Đỉnh Thành, bóp cò!
“Phằng phằng!”
“A!”
Uông Đỉnh Thành kêu la thảm thiết, cả người ngã lăn ra đất, hai chân chảy đẫm máu, một mùi máu tanh nồng xộc lên.
Thế nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại, Hoàng Xương Bình lại hướng nòng súng sang Uông Tuấn Thần bắn thẳng vào chân hắn ta!
Máu cộng với dòng nước màu vàng bốc mùi đồng thời chảy xuống từ người Uông Tuấn Thần.
Hắn ta sợ chết, sợ tới mức đái ra quần!
Hai bố con hắn ta nằm cơ quắp trên mặt đất kêu la thảm thiết.
Thế nhưng, Tô Linh Lung vẫn không nói một lời, lạnh lùng đứng nhìn tất cả những chuyện đang xảy ra.
Hoàng Xương Bình cắn răng, lại lần dịch chuyển hướng của nòng súng, lần này ông ta tự dí thẳng vào vai trái của mình.
“Phằng!”
Một dòng máu đỏ tươi chảy xuống, viên đạn xuyên thẳng qua vai, viên cảnh sát đứng sau há hốc miệng kinh ngạc.
Tàn độc!
Hoàng Xương Bình cũng thật tàn độc, lại tự bắn vào chính mình.
Vì cấp bậc của bọn họ vẫn chưa đủ cao, cho nên không biết rõ sự lợi hại của Tô Quốc Phong, nhưng một người là phó cục trưởng như ông ta, đương nhiên là biết rất rõ!
Chuyện này xử lý không tốt, chấm dứt sự nghiệp của mình là còn nhẹ, còn nếu để lộ ra bên ngoài, cũng đủ để ông ta mọt gông trong tù cả đời.
Nếu như vậy cả nhà ông ta cũng coi như xong!
“Được rồi, dừng tay lại đi!”
Tô Linh Lung cuối cùng cũng mở miệng, Hoàng Xương Bình thầm thở phào một tiếng.
“Dẫn hai người bọn họ đi, điều tra rõ cho tôi có phạm tội hay không”.
“Còn nữa, đừng quên để hai bố con bọn họ bồi thường tổn thất cho nhà hàng!”
Tô Linh Lung lạnh lùng nói, Diệp Phàm lúc này cũng giơ tay ra, đưa thẻ nhớ cho Hoàng Xương Bình.
“Uông Tuấn Thần rất lo lắng đối với mấy thứ có trong tấm thẻ này, ông xem có gì có thể dùng được hay không!”
Uông Tuấn Thần thảm thiết kêu gào khi thấy Diệp Phàm đưa tấm thẻ nhớ ra, hắn ta như chết lặng, bởi hắn ta đã làm một vài chuyện biến thái giày vò người ta đến chết một cách vô tình, tất cả những bức ảnh đó đều được lưu trong tấm thẻ nhớ này.
Hoàng Xương Bình vội vàng nhận lấy, nói: “Cậu Diệp yên tâm, tôi nhất định sẽ xử lý nghiêm, tuyệt đối sẽ không tha cho hai tên cặn bã này!”
“Dẫn đi!”, Diệp Phàm xua tay, Hoàng Xương Bình dẫn theo người nhanh chóng rời đi, trong lòng ông ta lúc này vẫn còn chút kích động vì Tô Linh Lung không hề nói cách chức ông ta, cho nên ông ta nhất định phải xử lý chuyện này thật tốt!
Bên ngoài nhà hàng có không ít người vẫn chưa rời đi, bọn họ đều vô cùng kinh ngạc nhìn thấy hai bố con Uông Đỉnh Thành bị trúng đạn máu me be bét, thậm chí cả cánh tay Hoàng Xương Bình cũng tương tự.
Khi thấy nhóm mấy người Diệp Phàm đi ra, quản lý Cao Lực vội vàng chạy tới.
“Quản lý Cao, đã có người bồi thường cho nhà hàng rồi, anh yên tâm nhá!”
Vừa dứt lời, còn chưa kịp đợi anh ta phản ứng lại, nhóm Diệp Phàm liền nhanh chóng rời đi!
Hai mươi phút sau, mấy người bọn họ đã chuyển sang một nhà hàng kiểu trung khác, vì vừa rồi còn chưa kịp ăn gì.
Không thể không nói, tâm lý của bọn họ cũng thật khác người bình thường, chuyện vừa xảy ra lại chỉ như một nốt nhạc lệch tông đối với bọn họ mà thôi!
Chỉ có điều lần này bọn họ đã ngồi trong phòng riêng.
Diệp Phàm đứng lên, nâng chén cười nói: “Tô Linh Lung, Tô Thiến Viên, lần này Diệp Phàm tôi xin kính hai cô một chén, cảm ơn đã giải nguy!”
Tô Linh Lung cười, nói: “Làm sao lại đột nhiên coi nhau như người ngoài thế, cũng bắt đầu gọi chúng tôi một cách nghiêm túc quá rồi!”
“Đúng thế, ông nội tôi cũng chỉ là một ông cụ nghỉ hưu lâu rồi, giờ cũng chỉ là một ông lão bình thường. Nếu anh Diệp Phàm còn tỏ ra khách sáo như thế, chúng ta có còn là bạn bè hay không?”, Tô Thiến Viên cũng bất mãn nói.
Diệp Phàm thầm cười khổ, trong thiên hạ này chắc cũng chỉ có một mình Tô Thiến Viên dám coi Tô Quốc Phong là một ông cụ bình thường.
Ông ấy tuy là một mãnh tướng, nhưng không hề kiêu kỳ.
Diệp Phàm cười nói: “Linh Lung, Thiến Viên tôi xin cạn chén trước!”
Anh uống cạn một hơi, còn Diệp Vi Vi chỉ ngôi im uống nước hoa quả, tròn mắt nhìn bọn họ uống rượu.
Cô ta mới mười tám tuổi, vừa mới bước chân vào đại học, cho nên Diệp Phàm cấm cô ta uống rượu!
“Mọi người cứ ngồi tự nhiên, tôi vào nhà vệ sinh một lát!”, Tô Linh Lung đặt chén rượu xuống, cười xin lỗi rồi đi ra ngoài.
“Tôi cũng đi...”, Tô Linh Lung vừa đi ra ra, Diệp Phàm cũng đặ chén rượu xuống rồi đi ra ngoài.
“Xì, thật lắm chuyện, Vi Vi chúng ta ăn trước đi!”, Tô Thiến Viên trợn ngược mắt, bảo Diệp Vi Vi cùng ăn trước.
Sau khi Diệp Phàm đi ra ngoài, sắc mặt liền thay đổi, anh không đi vào nhà vệ sinh nam!
Ngay khắc sau, trong nhà vệ sinh nữ liền phát ra tiếng kêu thất thanh, Tô Linh Lung ngạc nhiên nhìn Diệp Phàm đứng trước mặt.
“Diệp Phàm, đây là nhà vệ sinh nữ, anh đi nhầm rồi...”
“Vậy à?”
“Khẩu Walter chuyên dụng cho nữ, cô định bắn tôi sao?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất