Phó cục trưởng Hoàng nhìn về phía Diệp Phàm, nghiêm nghị nói: “Tôi là Hoàng Xương Bình, phó cục trưởng cục cảnh sát thủ đô, bây giờ tôi nghi ngờ cậu có liên quan đến vụ án gây chuyện dẫn tới làm bị thương người khác, hơn nữa lại còn đánh bị thương một người gốc Hoa Hạ yêu nước, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng, bây giờ chúng tôi sẽ bắt cậu về quy án!” 

             “Bắt lại!” 

             Ông ta vừa phất tay, liền có hai viên sát lấy còng tay ra đi về phía Diệp Phàm. 

             “Đợi đã, còn chưa điều ra đã định tội tôi luôn rồi sao, ông có hoả nhãn kim tinh chắc?”, Diệp Phàm mặt lạnh tanh hỏi. 

             “Bớt nói xàm lại, tới cục rồi cậu thích xảo biện sao cũng được!” 

             Một viên cảnh sát hét lên, định cưỡng chế Diệp Phàm, nhưng chỉ thấy ánh mắt Diệp Phàm quắc lên, trong chớp mắt đã thấy một tay anh đặt lên vai viên cảnh sát đó. 

             “Răng rắc!” 

             Một âm thanh giòn giã vang lên, viên cảnh sát đã bị trật khớp, anh ta không nhịn được mà kêu la thảm thiết. 

             “Roạt roạt roạt!” 

             Nhất thời cả mười mấy khẩu súng đồng loạt được rút ra nhắm thẳng vào Diệp Phàm. 

             Hoàng Xương Bình lạnh mặt quát: “Hành hung cảnh sát, tội sẽ nặng hơn, lại còn dám phản kháng, chúng tôi sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế, lập tức quỳ xuống đưa hai tay lên đầu!” 

             “Khưa, ông biết tôi là ai không hả?” 

             Nhìn thấy những nòng súng đang chĩa về mình, Diệp Phàm cười đểu nói: “Không phân biệt rõ trắng đen ra sao đã bắt tôi lại được ngay, không sợ mất luôn cái mũ của ông hả?” 

             Hoàng Xương Bình nghiêm nghị: “Cần gì phải biết cậu là ai, cho dù có là con trời đi nữa nếu đã vi phạm pháp luật thì cũng bị xử lý giống như dân thường, lập tức ngoan ngoãn đưa tay chịu trói đi!”  

             “Anh họ tôi là cậu chủ nhà họ Diệp, anh ấy đánh người chẳng qua cũng chỉ là tự vệ, trong khi các ông còn chưa điều tra thì dựa vào đâu mà đòi dẫn anh họ tôi đi chứ?” 

             Diệp Phàm đang định nói, đã thấy Diệp Vi Vi không nhịn được mà chạy tới hét lên. 

             Hoàng Xương Bình nói: “Cô gái này, chúng tôi làm việc theo đúng pháp luật...” 

             “Đủ rồi, mấy lời dối trá này đến bản thân ông còn không tin, tên họ Uông kia nói ông ta có ông chống lưng, còn nói phải để anh họ tôi phải chịu mười tám năm tù giam, ông không thấy hổ thẹn khi thốt ra mấy lời làm việc theo đúng pháp luật sao?” 

             Lời này của Diệp Vi Vi lập tức khiến Hoàng Xương Bình sượng mặt, quay đầu qua trừng mắt nhìn Uông Đỉnh Thành. 

             Uông Đỉnh Thành mặt cũng biến sắc, không dám quay ra nhìn Hoàng Xương Bình. 

             Hoàng Xương Bình nổi giận, thầm nghĩ: đúng là lũ rác rưởi, lại dám quạc mồm ra bảo mình là ô dù của ông ta, làm thế là định đâm sau lưng mình sao. 

             Song ông ta vẫn phải xử lý chuyện này, con trai ông ta còn đang đợi qua Mỹ du học, cho nên vẫn phải nhờ vào mối quan hệ với Uông Đỉnh Thành. 

             Hoàng Xương Bình nhìn khắp căn phòng một lượt: “Tất cả những người không liên quan, bây giờ có thể rời đi được rồi!” 

             Ông ta vừa hạ lệnh, tất cả các nhân viên cảnh sát khác lập tức hành động, bắt đầu dồn mọi người ra bên ngoài. 

             Thậm chí còn có vài nhân viên cảnh sát còn kiểm tra điện thoại của một vài người, chỉ cần phát hiện ra thấy có những đoạn video hoặc hình ảnh không thích hợp liền thẳng tay xoá luôn. 

             “Tại sao ba người các cô còn chưa đi? Cản trở cảnh sát thi hành công vụ, sẽ bị bắt giam mười lăm ngày, lập tức rời đi ngay!” 

             Một nhân viên cảnh sát chỉ về phía hai chị em Tô Linh Lung, Tô Thiến Viên và cả quản lý nhà hàng đang đứng sau Diệp Phàm vẫn còn chưa rời đi. 

             “Anh cảnh sát này, tôi là quản lý của nhà hàng, mọi chuyện xảy ra như thế nào rồi biết rõ hơn cả, nên có thể khai báo chi tiết cho các anh!”, Cao Lực vội vàng nói. 

             Nhân viên cảnh sát nhìn về phía Hoàng Xương Bình, ông ta mặt không biến sắc, bình tĩnh nói: “Nguyên nhân cụ thể ra sao chúng tôi sẽ tự mình điều tra, đây không phải trách nhiệm của anh, lập đi rời đi cho!” 

             Cao Lực liền lo lắng, Hoàng Xương Bình này quả nhiên là thiên vị cho Uông Đỉnh Thành, lại không cần cả người làm chứng. 

             “Quản lý Cao, anh cứ đi trước đi”, đúng lúc này, Diệp Phàm lên tiếng, Cao Lực cứ thế bị nhân viên cảnh sát đẩy ra ngoài. 

             “Không cần phải rống lên với tôi, chúng tôi đi cùng nhau!”, Tô Linh Lung bực mình, cùng Tô Thiến Viên đi về phía Diệp Phàm. 

             “Hừ, cô không nói thì cũng không để các cô đi, bây giờ chỉ còn lại mấy người chúng ta, chuẩn bị hứng chịu cơn thịnh nộ của tôi đi!” 

             Uông Đỉnh Thành hung hăng gầm lên một tiếng, tất cả mọi người có mặt trong nhà hàng lúc nãy đã bị đuổi hết ra ngoài rồi, còn những cảnh sát ở đây đều là tâm phúc của Hoàng Xương Bình, chắc chắn đều rất đáng tin. 

             Chỉ thấy Uông Đỉnh Thành đi tới về Diệp Phám, đứng cách hai mét, hung hăng cười: “Thằng ranh, tôi bắt cậu lập tức quỳ xuống, để ba cô gái này lật lượt tát cậu đủ một trăm cái, như vậy tôi có thể xin với phó cục trưởng Hoàng bớt cho cậu hai năm, bằng không sẽ khiến cậu phải ngồi tù mọt gông!” 

             Hoàng Xương Bình cũng không có bất kỳ phản ứng gì trước những lời vừa rồi của Uông Đỉnh Thành, chỉ thấy có một nhân viên cảnh sát đi tới ghé tai nói với ông ta mấy câu. 

             Ông ta lúc này chốc chốc lại nhìn Diệp Phàm và Diệp Vi Vi, nhưng miệng chỉ lộ ra nụ cười chế nhạo, và dường như cũng không phủ nhận lời của Uông Đỉnh Thành. 

             Diệp Phàm chỉ cười diễu cợt, vẫy vẫy tay nói: “Xa quá tôi nghe không rõ, lại gần chút!” 

             Khoảng cách giữa hai người không quá hai mét, nhưng Diệp Phàm lại nói không nghe rõ. Uông Đỉnh Thành mặt biến sắc, song cũng không dám tiến lên. 

             Ông ta sợ bị đánh, ngộ nhỡ Diệp Phàm chó cùng đường rứt giậu, bắt cóc ông ta luôn thì sao? 

             Ông ta không thể đi qua đó được, liền nói: “Cậu có ngon thì cứ ngồi trong tù đi, ngồi mọt gông luôn!” 

             “Ngồi trong tù rồi thì ông đây sẽ có cơ hội giết chết cậu!” 

             Uông Đỉnh Thành không chút nể nang, mà nói thẳng ra, Hoàng Xương Bình vội vàng trừng mắt nhìn ông ta, xua tay nói: “Còng lại dẫn đi!” 

             Hai nhân viên cảnh sát nắm chặt cây súng trong tay đi về phía Diệp Phàm, Diệp Vi Vi đứng một bên nhìn Hoàng Xương Bình vội vàng nói: “Anh họ tôi là cậu chủ nhà họ Diệp, ông không sợ mất cái mũ của mình hả!” 

             “Nhà họ Diệp?” 

             Chỉ thấy Hoàng Xương Bình cười một tiếng, có chút chế nhạo: “Đúng là nhà họ Diệp rất mạnh, là một trong năm dòng họ lớn ở thủ đô, Hoàng Xương Bình tôi không thể nào động tới được, nhưng đó là chuyện trước kia thôi”. 

             “Vừa rồi tôi nhận được tin, nhà họ Diệp các cậu sắp chuyển chủ, sau này người đứng đầu nhà họ Diệp là Diệp Chấn Đình, còn mấy người các cậu sắp bị đuổi ra khỏi nhà họ Diệp rồi, còn ở đấy là lên mặt với tôi, có tức cười không cơ chứ!” 

             Vừa rồi sau khi Diệp Vi Vi nói Diệp Phàm là cậu chủ nhà họ Diệp, ông ta lập tức cho người điều tra thông tin, và chuyện nhà họ Diệp sớm cũng đã được đăng đầy trên báo. 

             Dù gì ông ta cũng là phó cục trưởng cục cảnh sát thủ đô, muốn điều tra mấy tin này cũng chỉ mất mấy phút. 

             Uông Đỉnh Thành lặng người đứng một bên, lúc này chợt toát mồ hôi,hoá ra Diệp Phàm lại là cậu chủ nhà họ Diệp ở thủ đô, nhà bọn họ nếu muốn diệt ông ta chẳng khác nào chuyện trở bàn tay. 

             Thế nhưng nghe ý của Hoàng Xương Bình nhà họ Diệp hình như đang xảy ra biến cố, nhưng bây giờ không phải lúc để hói mấy chuyện này. 

             Lời này của Hoàng Xương Bình đã chọc giận Diệp Vi Vi, cô ta gào lên: “Ông nói láo, còn chưa có kết quả cuối cùng, dựa vào đâu mà nói như thế chứ hả!” 

             Hoàng Xương Bình lạnh lùng nói: “Lăng mạ phó cục trưởng, sẽ bị giam mười lăm ngày, nếu tôi đã định cái tội này cho cô, thì sau này cô đừng hòng kiếm được việc gì trong cái xã hội này!” 

             “Đã bị nhà họ Diệp đuổi ra ngoài, thì các người còn không bằng một con chó, còn dám lên mặt với ai, bắt hết lại cho tôi!” 

             Ầm ĩ một hồi, một nhóm người vây lại, lần này không chỉ bắt Diệp Phàm, mà còn bắt tất cả những người còn ở lại! 

             “Uy phong của Hoàng Xương Bình thật lớn, nếu ngay cả cậu chủ nhà họ Diệp cũng không được, vậy nhà họ Tô chúng tôi?”, Tô Lung Linh đứng ra lạnh lùng nói. 

             “Hừ, hôm nay là ngày gì không biết, dòng họ nào cũng có mặt ở đây là sao, nhà họ Tô ở thủ đô này cũng phải có tới mấy nhà, không biết các cô nói tới nhà họ Tô nào?”, Hoàng Xương Bình lạnh lùng cười nói. 

             Năm dòng tộc lớn ở thủ đô bao gồm nhà họ Diệp, nhà họ Lâm, nhà họ Đổng, nhà họ Hứa và nhà họ Triệu, chứ chưa từng nghe qua nhà họ Tô! 

eyJpdiI6Ill1VmcwZ25qWGE2bjBBRU1vUkVObGc9PSIsInZhbHVlIjoiK2F6Rkt4MWRMSWRJVmRla0tqVEl4NWtpVWFYYUdMbEU1NkdmaG41MHdHNTc1QWhlYUk5YTN4d2ZVVHVIeXZwOTJQNVZFTDZXVHNwXC9oK2J4TEVaNm1jVDF3cTN4a2VCam1YZHNFdmw1bEltWVBKT0I4eTcyOUVmNGhtNzBBYm1ybGxxUEdJNDVLVGN5b2lcL3lQYWxtc2RuRlRrYUVTVXVHZ1REZFwvYmJxOEpqRlA4SkR3N3ZVd2hzWnFpTUVhZ1wvSUtsMGptOE5FdHZKMzRBV05Tc1ZJR2VMNk5OdFR1MmJnZkJYMlwvaG9FNkw3TG1IbnZhWkhmTnZkUkVhMjRGSWY4dFREUlp4TWpzWXBsc1Y4QU5pR0JHaW1SQ0pEMW40Skx0cEVXK0hsOXlBS1hNaWdPZFNVQU9ENzBJZ3FtcjA1biIsIm1hYyI6ImNmNDgxYTkyMjUzZjU4NmE2NWM5NjIyY2EzMmE4OGEwYTUxZWM0YzQzMmEyOGUxODhiMDIxZDQwMTI3ODk3MjAifQ==
eyJpdiI6IlwvbENGa3JyS2RycitpSktWYVRPbjJ3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlpMN3Q1b203V0ZPQ21GSHk3RTRVRzFLdjk5TzV4ekFkWmFMRkM5RXNYT09FZk45U2VhTDVHcU9Gb0J5d2xZdlBpRHVqeVZnalRtUW51WlRXc09sWEZZS0VCWGExdkFlS2hpandIajZzN1MxZ3dzdDYwbVlKYkNxZXpUdU5iKzRSM29ibDNXdEQ4cW9LcFFEZWFHWXhaMHdNYVRqQk5RM010SXgySmNmVXo5ZVZBWWp1QldIM2tYYWZBbm8zaTU1b29ONkNYVHE0YVpZcG1QamFMUllqUTVGd3hUU3VwQURESlpSRnRQM0NtQUJzWnJGa1dSVTBEa0lVYUhaUWFsanlRc1lHOU5IaElqZXBWMmR5eVV6aTZMbk5pdlg3U0VRa2t6RXdYbDhkbXV1MUFGWU5Id0EzbW0wMjhrZU9FUVppU2ZWZWoxWm5admRuMlZwVWVzTTFLNCtXUHVuc3l2TjlzaWE0bzduWldnK0txTDlnRzJ1cUhWNld5OGk5TmVOTmc2VXdnSU9aSjFzdVdWdU1RemwxTEE9PSIsIm1hYyI6IjU4MTQ3ZTBlNDIzY2VhMDQxN2RhMTRmNmU0OGVjM2MzNzY0OTc3MDU2YWFiYzA2Y2MzNDFhZTE2YTU1MmExNGUifQ==

             Run người nói: “Cô nói là chủ tịch Tô...”

Ads
';
Advertisement
x