Đây là Hoa Hạ, chứ không phải ở nước Mỹ!
Giọng Diệp Phàm vang vọng, một kẻ từ bỏ quốc tịch của mình, một kẻ ăn cháo đá bát, thì có tư cách gì để hơn người Hoa Hạ chứ!
“Đúng thế, đổi quốc tịch thì ghê gớm lắm hả, đã là năm 2021 rồi, cái loại ngoại quốc rởm lại còn muốn cưỡi lên đầu lên cổ bọn tao, tao khinh!”
“Người Mỹ gốc Hoa Hạ? Thật mất công ngày trước tôi đã từng tuyên truyền cho ông ta, trước kia còn sùng bái ông ta, nhưng bây giờ tôi thấy ông ta chỉ là thứ rác rưởi!”
“Kiếm tiền từ chúng ta, lại quay ra cắn chúng ta, chúng ta nên tẩy chay ông ta, sau này sẽ không bao giờ xem phim ảnh của Đỉnh Thành sản xuất, bây giờ tôi sẽ đăng Weibo ngay”.
Không ít người căm giận phẫn nộ, lần lượt buông lời chế diễu, thậm chí còn có người bắt đầu chụp ảnh, đăng lên Weibo, đăng lên Wechat.
Thế nhưng, những người này đều rất có nghĩa khí, bọn họ làm mờ hình ảnh của Diệp Phàm, trong khi đó cố gắng chỉnh ảnh của bố con Uông Đỉnh Thành rõ nét nhất có thể.
Uông Đỉnh Thành sau khi nghe những lời châm chọc chế diễu này liền giận run người, quệt vết máu trên miệng, trừng mắt nhìn mọi người rồi hét tướng lên.
“Một đám quê mùa, đứa nào dám đăng linh tinh, tao sẽ kiện tội xâm phậm quyền riêng tư, ngồi đấy mà đợi tao gửi giấy triệu tập ra toà!”
Ông ta là trùm giải trí, nếu như để lộ ra chuyện lăng mạ người dân trong nước, chắc chắn sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tập đoàn Đỉnh Thành.
“Bộp!”
Ông ta vừa dứt lời, Diệp Phàm liền tung một cước đá thẳng vào miệng ông ta.
Khinh ra mặt nói: “Tới lúc này rồi, mà còn dám lớn tiếng đe doạ, IQ của con trai ông được thừa hưởng từ ông đấy!”
Còn những người đang có mặt ở đây, không những không dừng lại, mà còn ghi âm lại lời đe doạ vừa rồi của ông ta.
Uông Đỉnh Thành lau vết máu trên miệng, mở miệng nhổ ra một chiếc răng. Cơn giận trong người ông ta lúc này đã lên tới đỉnh điểm.
Uông Tuấn Thần vội vàng đỡ Uông Đỉnh Thành đứng dậy, ông ta hung hăng nói: “Thằng ranh, mày chết chắc rồi, không ai cứu nổi mày đâu!”
“Nhiều lời thế nhỉ!”
Diệp Phàm giọng lạnh tanh, nhấc chân đạp thẳng vào đầu gối Uông Đỉnh Thành, khiến ông ta vừa mới gượng dậy lại quỳ phục xuống.
“Tát ông ta một trăm cái!”, Diệp Phàm chỉ thẳng mặt Uông Đỉnh Thành, rồi ra lệnh cho Uông Tuấn Thần.
“Mẹ kiếp, cái đéo gì vậy, bảo con trai tao đánh tao?”
“Này mọi người nói xem Uông Tuấn Thần có dám đánh không?”
Những tiếng bàn tán xôn xao vang lên, Uông Đỉnh Thành mặt hằm hằm nói: “Thằng ranh, mày đừng có kiểu được đằng chân lân đằng đầu, phó cục trưởng Hoàng sắp tới rồi, tao khuyên mày tốt nhất nên tự chừa một đường lui cho mình, bằng không mày chết chắc rồi!”
Diệp Phàm lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Ông chủ Uông, đến bây giờ mà ông vẫn còn không hiểu mình đang đứng ở đâu hay sao?”
“Bốp bốp bốp!”
Vừa dứt lời, Diệp Phàm liền tát liên tiếp mấy phát thẳng mặt Uông Tuấn Thần, và còn đấm một cú vào cánh tay bị gãy của hắn ta.
Uông Tuấn Thần vốn đã bị thương, bây giờ lại trúng một cú đấm này của Diệp Phàm, khiến toàn thân hắn ta toát mồ hôi lạnh, đau đớn hét toáng lên.
Đối với một đứa con nhà giàu như hắn ta, làm sao có thể chịu nổi cơn đau này!
Uông Đỉnh Thành giận run người, quỳ một chân trên mặt đất luôn miệng chửi rủa, ông ta hận một nỗi không thể băm Diệp Phàm ra làm trăm ngàn mảnh!
Diệp Phàm mặt vô cảm, định đấm thêm một cú nữa vào cánh tay bị gãy của Uông Tuấn Thần, nhưng khi cú đấm của Diệp Phàm gần chạm tới, Uông Tuần Thần rống lên: “Dừng lại, tôi đánh, tôi sẽ đánh ngay...”
Uông Đỉnh Thành lặng người khi nghe thấy lời này, ông ta tới tận bây giờ vẫn còn chưa mở miệng cầu xin Diệp Phàm một câu, nhưng còn Uông Tuấn Thần mới chịu hai cú đấm, đã lại quay ra định đánh ông ta?
Đáng tiếc rèn sắt không thành thép!
“Uông Tuấn Thần, tao là bố mày đấy, thằng đần nhà mày lí trí chút cho tao nhờ, phó cục trưởng Hoàng sắp tới rồi!”
Uông Đỉnh Thành mở miệng liền chửi, Uống Tuấn Thần vừa bị đau tay, lại vừa bị ăn chửi.
Hắn ta sợ Diệp Phàm hơn sợ bố mình, lúc này hắn ta nói với giọng oán hận: “Bố, chuyện này cũng không thể trách con được, lúc nào bố cũng bảo người của bố ở khắp nơi, nhưng bây giờ thì sao?”
“Tay con bây giờ bị gãy, bố thì lại quỳ trước người ta, cũng không thể trách con được!”
Sau khi nói xong mấy lời oán trách này, Uông Tuấn Thần liền giơ tay tát Uông Đỉnh Thành.
“Ui vãi, đánh thật kìa, ông trùm giải trí bị con trai đánh ngay ngoài đường, tin này nhất định sẽ hot nhất luôn!”
“Không đúng, nên đặt tiêu đề là: ông trùm giải trí bị con trai đánh ngoài đường, nhưng chân tướng đằng sau thật đáng để chúng ta suy ngẫm!”
Uông Đỉnh Thành lại bị chính con trai ruột của mình tát thẳng mặt, sự nhục nhã trong lòng còn đau hơn nỗi đau trên mặt ông ta. Ông ta quyết định, sau khi trừng trị Diệp Phàm sẽ tìm một phụ nữ xinh đẹp rồi sinh một đứa khác.
Bằng không ông lo rằng ngày nào đó bản thân không nhịn được, sẽ đánh chết thằng nghịch tử này.
Là một ông trùm giải trí, Uông Đỉnh Thành năm đó cũng phải lăn lộn bươn trải đủ thứ, cũng đã từng cầm gậy đi cướp địa bàn, bôi nhọ danh tiếng đối thủ, không chuyện gì chưa từng làm.
Tuy ông ta bị Diệp Phàm đánh cho thê thảm, nhưng không hề nghĩ tới chuyện cầu xin.
Còn Uông Tuấn Thần lại làm ông ta quá thất vọng. Tay Uông Tuấn Thần đã đau rát khi tát Uông Đỉnh Thành tới cái bốn mươi chín, lúc này tiếng còi xe cảnh sát từ bên ngoài vọng vào.
Nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát, Uông Đỉnh Thành lập tức lấy lại tinh thần: “Thằng nghịch tử này, mày còn không biết đường dừng tay lại hả, mau cút ra!”
Uông Tuấn Thần giật mình, vội vàng dừng tay lại, đang định kéo Uông Đỉnh Thành đứng dậy, thì lại bị Diệp Phàm đạp một nhát.
“Bịch!”
Uông Tuấn Thần kêu lên, rồi bắn thẳng ra ngoài.
“Dừng tay, giơ hai tay lên!”, có tiếng hô lớn từ bên ngoài truyền vào.
Chỉ thấy một tốp nhân viên cảnh sát chạy vào, bọn họ nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, cộng thêm vũng máu loang lổ trên mặt đất, lập tức nâng cao cảnh giác.
Đúng lúc này, một viên cảnh sát trung niên, nét mặt nghiêm nghị đi tới, Uông Đỉnh Thành thấy người này vội vàng nói: “Anh Hoàng à, mau, mau bắt thành phần khủng bố này lại, hắn ta định giết tôi...”
Phần tử khủng bố?
Không ngờ Uông Đỉnh Thành lại đặt cái biệt danh này cho Diệp Phàm, anh chỉ lạnh lùng liếc nhìn, rồi giơ chân đạp thẳng vào người ông ta.
“A!”
Uông Đỉnh Thành hét toáng lên, ông ta bị Diệp Phàm đá một cái ngã bổ nhào dưới chân người đàn ông trung niên có nét mặt nghiêm nghị kia.
Mọi người đều ngẩn người ra, có nhiều cảnh sát như vậy, mà vẫn còn tỏ ra cao ngạo như thế sao?
“Hỗn láo, đến lúc này rồi mà vẫn còn dám đánh người, không coi pháp luật ra gì, quỳ xuống hai tay ôm lấy đầu!”, một viên cảnh sát đứng ở phía trước tay cầm súng nhắm thắng vào phía Diệp Phàm.
Súng cũng đã được rút ra rồi, nhất thời không khí trong nhà hàng liền trở nên căng thẳng.
Người đàn ông nghiêm nghị kia liền đỡ Uông Đỉnh Thành đứng dậy, Uông Đỉnh Thành hung hăng nói: “Anh Hoàng, cuối cùng các anh cũng tới rồi, thằng này...”
Người đàn ông nghiêm nghị kia liền đưa tay ra, ngắt lời ông ta, nghiêm túc nói: “Giám đốc Uông, hãy gọi tôi là phó cục trưởng Hoàng, cảm ơn!”
Uông Đỉnh Thành ngẩn người ra, nhưng ngay sau đó liền hiểu ý của người này, vội vàng thay đổi cách gọi: “Phó cục trưởng Hoàng, người này ỷ mình biết võ, nên đã đánh rất nhiều vệ sĩ của tôi bị thương. Hiện giờ tôi đã nhập tịch vào nước Mỹ, là người gốc Hoa Hạ, tôi hy vọng phó cục trưởng Hoàng sẽ cho tôi một lời giải thích hợp lý về chuyện này, bằng không sau này sẽ ảnh hưởng tới việc đầu tư của tôi ở Hoa Hạ!”
Phó cục trưởng Hoàng vẫn nghiêm nghị nói: “Yên tâm, chúng tôi sẽ không bỏ qua cho bất kỳ tên hung thủ nào, nhất định sẽ để những người gốc Hoa Hạ có tinh thần yêu nước như các anh có được một lời giải thích thoả đáng!”
Làm thế là muốn đẩy anh vào chỗ chết!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất