Uông Tuấn Thần sờ lên đầu rồi lập tức hét lớn, chỉ trong một thời gian ngắn mà khắp mặt hắn ta đều là máu. 

             Hắn ta không thể nào tin được, sao Diệp Phàm lại dám chứ? 

             Sao lại dám ra tay phản kích, lấy chiếc ly đó đập vào đầu hắn ta trong khi Uông Đỉnh Thành dẫn theo nhiều người đến đây cơ chứ? 

             Lẽ nào không sợ chết sao? 

             Đám người ở đây đưa mắt nhìn nhau, mạnh, quá mạnh, nên họ bất giác mà lùi hết lại phía sau. 

             Lùi khỏi hiện trường để tránh chút nữa bị vạ lây. 

             “Thần Thần, Thần Thần...” 

             Uông Đỉnh Thành vội vàng lấy khăn tay trên người mình để cho Uông Tuấn Thần che miệng vết thương lại, con trai mình máu chảy đầy mặt khiến ông ta cảm thấy vô cùng đau lòng. 

             Đồng thời, sự tức giận với Diệp Phàm cũng lên đến đỉnh điểm. 

             “Bố, đánh hắn, đánh chết hắn đi...” 

             Uông Tuấn Thần hét lên một cách điên cuồng, hắn ta thực sự hận Diệp Phàm thấu xương, thậm chí còn có ý muốn giết chết anh. 

             “Được, bố đánh chết cậu ta, nhất định phải trút giận thay con”. 

             Uông Đỉnh Thành hét lớn với Diệp Phàm: “Đây là thủ đô, dám đánh Thần Thần trước mặt tôi, cậu là người đầu tiên, đúng là không biết phép tắc, quá ngông cuồng”. 

             “Uông Đỉnh Thành tôi thề, nhất định phải khiến cậu chịu sự trừng phạt đau khổ nhất, phải cúi xuống lạy con tôi một trăm cái”. 

             “Hừ!” 

             Ngay lúc này, Tô Linh Lung tức giận mà hừ một tiếng: “Con trai ông có hành vi gây rối, là người có lỗi trước thế nhưng ông không xem kĩ nguyên nhân câu chuyện mà lại trực tiếp ra tay đánh người, trong mắt ông có còn pháp luật không?” 

             “Pháp luật?” 

             Uông Đỉnh Thành hừ một tiếng rồi cười lớn, hung dữ nói: “Cô hỏi đến pháp luật sao, tôi nói cho cô biết, ông đây chính là pháp luật”. 

             Sắc mặt Tô Linh Lung lại càng lạnh hơn: “Nói khoác mà không biết ngượng, đúng là tự đào hố chôn mình, sau này cái tên ông trùm giải trí của ông nên gỡ bỏ đi”. 

             “Muốn gỡ tên tuổi của bố tôi, mẹ nó cô là cái thá gì?” 

             “Lớn lên xinh đẹp thật là tốt, mấy người không một ai có thể chạy thoát được, mấy cô em xinh đẹp thì Uông Tuấn Thần tôi đây sẽ không để các cô phải tủi thân đâu”. 

             Uông Tuấn Thần giữ chặt miệng vết thương rồi hét lớn, hắn ta đỏ mắt nhìn Tô Linh Lung một cách thèm thuồng, trong ba người thì người hấp dẫn hắn ta nhất chính là Tô Linh Lung, Diệp Vi Vi cũng trẻ tuổi xinh đẹp nhưng vẫn còn kém một chút. 

             “Diệp Phàm, ra tay mạnh một chút”, Tô Linh Lung lạnh lùng nói hết câu rồi lùi về phía sau một chút. 

             Diệp Phàm cười nhẹ: “Yên tâm, chắc chắn khiến hắn ta không bao giờ quên được”. 

             “Ra tay, đánh chết hắn cho tôi, mỗi một cánh tay là 200 ngàn tệ”, Uông Tuấn Thần không kìm chế được cơn giận mà hét lớn. 

             “Ra tay!” 

             Uông Đỉnh Thành hét lên một tiếng rồi đỡ Uông Tuấn Thần lùi lại phía sau, chỗ này giao lại cho những người mà họ dẫn đến. 

             Hai mấy người đó đồng thanh hét lớn, vốn giá mà Uông Đỉnh Thành đưa ra đã không thấp, bây giờ lấy được một cánh tay còn được thêm 200 ngàn tệ, phần thưởng hậu hĩnh tất có người thèm. 

             Vài người hung tợn, trực tiếp lấy ra cây gậy bằng thép không gỉ mà họ mang theo bên người rồi lao về phía Diệp Phàm. 

             “Anh họ cố lên, đánh chết họ đi”, Diệp Vi Vi hưng phấn hét to, cứ như một người trong đội cổ động viên vậy, đứng sau vừa hét vừa vẫy cờ cho anh. 

             Cô ta đã được chứng kiến Diệp Phàm xử lý mấy người nhà họ Thẩm ở nhà họ Diệp thế nào nên không sợ hãi chút nào mà vô cùng hưng phấn. 

             Đầu Diệp Phàm xuất hiện mấy vạch đen, anh nhìn sai người rồi, nên quyết định thu lại lời bình luận Diệp Vi Vi là một người đơn thuần lần trước. 

             “Vù”. 

             Ba cây gậy cùng lúc đập lên đầu Diệp Phàm, anh lập tức ngửa người về phía sau. 

             Nhưng mà hai chân vẫn bám chặt trên đất, không hề cử động, đầu gối nâng lên tạo thành một đường thẳng song song với mặt đất. 

             Thiết Bản Kiều, Diệp Phàm đã sử dụng chiêu thức khó nhất của võ thuật để tránh những cây gậy đánh về phía anh. 

             Cây gậy đánh vào khoảng không, Diệp Phàm sử dụng lực ở eo và bụng để giúp cho cả người bật lên. 

             Hai chân cong lên, người như một chiếc lò xo, bắn ra ngoài. 

             Băng Quyền! 

             Trong Hình Ý Quyền, chiêu thức mạnh nhất chính là hai đấm như đại bác, đấm vào hai người cùng một lúc. 

             “Bịch”. 

             Hai người bị đánh, cả người run lẩy bẩy, sắc mặt vô cùng đau khổ, rồi phun ra một ngụm máu. 

             Bước chân Diệp Phàm không dừng lại, cứ như thể một con hổ vừa xuống núi, trong nhà hàng truyền đến những tiếng la hét không ngừng. 

             Uông Tuấn Thần đứng trong đám người phía sau thì sắc mặt trắng bệch, Diệp Phàm quá mạnh, võ công phải cao đến bao nhiêu mới đạt được đến cảnh giới như vậy. 

             “Bố, chúng ta phải làm sao, hắn giỏi thế, chắc chắn đã luyện võ nhiều năm rồi, con không muốn bị đánh nữa đâu”, Uông Tuấn Thần giữ chặt cánh tay Uông Đỉnh Thành rồi nói một cách hoảng sợ. 

             Uông Đỉnh Thành lúc này cũng vô cùng bối rối, trong đám người mà ông ta dẫn đến kia, có mấy người là lính xuất ngũ, thậm chí còn có người đã từng ở chiến trường ở nước ngoài và làm lính đánh thuê trong vài năm. 

             Nhưng bây giờ cứ như đang cắt cỏ vậy, tất cả đều bị Diệp Phàm hạ gục. 

             “Bố, mau nghĩ cách đi, nếu mà không được thì để con chạy...”, Uông Tuấn Thần nghĩ đến cách chạy trốn. 

             Sắc mặt Uông Đỉnh Thành trầm xuống, quát mắng: “Vớ vẩn, Uông Đỉnh Thành bố ở thủ đô này quen biết bao nhiêu người, sao mà có thể lâm trận bỏ chạy chứ, bố có cách”. 

             “Nếu những người này không xử lý được thì tìm cách khác, đánh bị thương nhiều người của chúng ta như vậy đủ cho cậu ta phải ngồi tù mọt gông rồi”. 

             Uông Đỉnh Thành nói thế khiến Uông Tuấn Thần sững người ra rồi nói liên thanh: “Bố muốn gọi cảnh sát đến sao?”. 

             “Đúng thế, muốn đối phó với kẻ thù thì phải động não, đánh bị thương, tàn tật nhiều người như thế đủ để cậu ta phải ngồi tù 18 năm rồi, ở trong đó không thiếu gì cơ hội đánh chết cậu ta”. 

             Uông Đỉnh Thành lấy điện thoại ra gọi, ông ta dù gì cũng là ông trùm giải trí cho nên quen biết vô cùng rộng. 

             “Bịch”. 

             Người cuối cùng bị Diệp Phàm đánh bay ra ngoài, đập vào một chiếc bàn khiến nó vỡ nát rồi cuộn tròn người lại cứ như bị co giật trên mặt đất vậy. 

             Diệp Phàm vẫn tiếp tục đi, khi anh đến trước mặt hai bố con Uông Đỉnh Thành thì cũng vừa lúc ông ta cúp điện thoại. 

             Diệp Phàm cười nhạo: “Đến lượt hai bố con ông rồi, hai người muốn tôi quỳ xuống lạy 100 cái sao?” 

             Nghe thế Uông Đỉnh Thành lập tức tức giận: “Nhóc con, cậu thực sự quá ngông cuồng, bây giờ vẫn là nên quan tâm đến bản thân mình một chút đi”. 

             “Cậu dựa vào võ công của mình mà vô duyên vô cớ đánh biết bao nhiêu vệ sĩ của tôi bị thương, tôi nói cho cậu biết, cảnh sát thủ đô đang trên đường đến rồi, tôi phải khiến cho cậu ngồi tù mọt gông”. 

             Nghe đến đây thì Diệp Phàm sững người, những người khác cũng như vậy. 

             Tình huống gì thế, người đến đánh người khác là Uông Đỉnh Thành thế mà lại báo cảnh sát? 

             Báo cảnh sát đến bắt Diệp Phàm? 

             Uông Đỉnh Thành nhìn thấy ánh mắt kỳ quái của mọi người, thì sắc mặt cũng vô cùng khó coi. 

             Nhưng mà, ông ta cũng không muốn bị đánh, nên lại giở giọng uy hiếp: “Nói cho cậu biết, chúng tôi đã gia nhập quốc tịch Mễ Quốc, chính là người Mễ gốc Hoa Hạ, bất kể là ở Hoa Hạ hay là ở Mễ Quốc, đều có địa vị vô cùng cao”. 

             “Cậu dám đánh bọn tôi, chính là gây ra tranh chấp quốc tế, nếu mà biết thức thời thì mau lùi lại phía sau”. 

             “Haha”. 

             Diệp Phàm cười chế nhạo: “Có quốc tịch Mễ Quốc thì giỏi lắm sao?”. 

             “Hừ, dù gì người thô lỗ như cậu cũng không thể nào hiểu được, đánh vệ sĩ của tôi còn đỡ, chứ nếu đánh tôi chính là tranh chấp quốc tế, nếu cậu còn tiến lên một bước nữa thì hối hận không kịp nữa đâu”. 

             “Thế sao?”. 

             Diệp Phàm lắc đầu rồi cười, sau đó anh lập tức ra tay, tát một phát thẳng vào mặt Uông Đỉnh Thành. 

             “Bốp, bốp”. 

eyJpdiI6Im9lRVExQzUxaWhtcnZtUWVQXC9xVnpRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik1LWTNlWVBOZVBUdzB1S1pKd1hrRE9CT3cwdU1tVjB2d0ViUzBkRjJkanFpYndnVHZNdlVkSGhkQWwyeGRQdkluK3VqK0xcL1VtWXo1TzBnTCtjN2pjcHBZNFNVc2xwOW1xZXB4SVJXNGNsTG0wZHV0aEhhemdWR2pcLzlqM0hNczloVWxZSGNVUHlYQVY3VXgxVHBcL25SbWdwMm54VEJpY0tzc1dRMkVwZXJ0OXVMUWJcL1FqVDRRTzZNOWF1bm1mNUpvVUxaUG1Db3RhdHB5c0VHZGVxNWRydmduTitzcGFmcVZnNVpFelwvWVpjYlBCdFRRV3dkcmI5SGxoUjFoK3JlbkN0cU9qZHpBT1dDTlVKTmNzNmtHM2lcL0JVbzdlbVFpUlFpNktaNEZIU1lzbFdpTCtaTVlwNmY5UldydWZVa1NFWDFqXC8wd1lQZWszV21hVnM3d2xBM0pRdFM2SHVYc1JjbDZIaGd6ekx1cjgyeEtranBLOUJZZk02c2xWaVlxSVBKczZ1SVE3VG9RY3UySGZJbFhrQWRkZEhIMXZVWWlZS1hvVGJVbHdRWno3bkIxYkRSXC9jeHlTWmpuS0tSNnZqdiIsIm1hYyI6IjU4MmE5YmMzZDdjMTU2YTkyNzM4YTY3NzIxMmZmMWRhM2VlODVkMTc4ZDc4MWY4ZDc0YWRjNDMyMjQwMGVhZDYifQ==
eyJpdiI6Imdqb25XdVA4NVFnbERKa1lNWlQ1NEE9PSIsInZhbHVlIjoiNHJmamdjWkk2eG1xYThWSUFRRGRiMkdsdzRRTEFmV1lOTThSalVRdzREMDNSVmh3a1F2OHZpREluYzhRMk12VGI3SDZCd29idFlEbjVRcjJQbWJSSjZOYkNLXC9ldVRHTWc4ZFRQTE5SR3R2ZDRKTDJpVXRmM0V3TENWK3ZrQVFEdjFETHp5UUQ5V2QxdVdqb0ZUYkNZYjdZbU5cLzBjRGdYRTY2SG5EcldHbDFtdGJKNWoyOTFJT25aczBLRVJZMnFScUc0bjZTd09LdzBXRHRzdXJjVGJqVlFDaTlFanhFcG45UVlkejhva0pqY3lBK1Z0MVhzVHdBVE1PaE9ETnVTMTZZK0ZVSzlmaUg1QnNoMmNNeEk2cWtOYjFvNEo1cEVBQUc0aVloK05weVA4ZEhzeTB0N08yaVorSkpcLzhIM00iLCJtYWMiOiIzZmJlZDI0MTljMTNmNjliNTg5YzhhYjUxOTQ3NTQ3YjIxZTVjYzZkNTgwNDkxMDk5ZGFkN2IwYzM5NTI3ODg1In0=

             
 

Ads
';
Advertisement
x