“Cái đệt, mùi vị nặng quá, khai quá đi mất...”
“Một thằng đàn ông con trai mà bị dọa đến tè ra quần, lại còn là con trai của trùm giải trí Uông Đỉnh Thành nữa, chuyện này mà truyền ra ngoài chắc chắn sẽ gây nên náo động không nhỏ”.
“Haha, để tôi gửi lên vòng bạn bè”.
Xung quanh rộ lên những tiếng bàn tán xôn xao, nhiều người thì không sợ bắt tội, đám người ở đây nhao nhao bàn luận như thế cũng không sợ thế lực sau lưng Uông Tuấn Thần.
Sắc mặt Uông Tuấn Thần lúc này đỏ lựng hết cả lên, hắn ta đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu, bên dưới có một vũng nước màu vàng, giữa hai chân còn có một con dao sáng bóng.
Hắn ta... hắn ta tè ra quần rồi!
Bị dọa!
Chỉ một chút nữa thôi là con dao kia của Diệp Phàm sẽ cắt mất đồ chơi nhỏ của hắn ta, khiến hắn ta trở thành một thái giám phiên bản đời thực.
Diệp Phàm nhìn hắn ta rồi lạnh giọng nói: “Họa từ miệng mà ra, đây chỉ là cảnh cáo cậu thôi, nếu mà còn dám nói ra những lời lẽ hoang đường như thế nữa thì sau này đừng có gọi là Uông Tuấn Thần nữa, gọi là thái giám Uông hợp hơn đó”.
“Đúng, thái giám Uông, lại còn muốn làm người nổi tiếng, không biết cái trò trẻ con này lừa được bao nhiêu cô gái rồi, đúng là đồ cặn bã”, Diệp Vi Vi chỉ vào hắn ta rồi quát mắng.
Uông Tuấn Thần đang cảm thấy vô cùng nhục nhã, từ trước đến nay, hắn ta chưa từng trải qua cảm giác nhục nhã đến vậy, thế mà lại bị dọa sợ đến mức tè ra quần giữa đám đông như thế này.
Nhưng mà, hắn ta không phải người không có đầu óc, nên lập tức van xin: “Anh trai à, lần sau tôi không dám nữa, tha cho tôi đi”.
“Cút đi!”.
Diệp Phàm nói xong thì Uông Tuấn Thần vội đứng lên rồi không quan tâm đến ba tên đàn em nữa mà vắt chân lên cổ chạy ra ngoài.
Ba tên đàn em sắc mặt vô cùng đau khổ, tất cả đều nhìn về phía Diệp Phàm một cách đáng thương.
“Cút đi, cút cả đi...”, Diệp Phàm xua xua tay, một bữa cơm ngon bị mấy tên này phá hỏng, đúng thật là khó chịu mà.
“Anh họ, nhà hàng hỗn loạn lên hết thế này thì phải làm sao bây giờ”, Diệp Vi Vi chỉ vào đống hỗn độn xung quanh rồi nói.
Diệp Phàm vừa định trả lời thì người quản lý nhà hàng đã đi lên rồi nói: “Hai người không cần lo, mau đi đi, hắn ta là con trai của Uông Đỉnh Thành, ông ta quen biết rộng lắm, chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu”.
“Hả?”
Diệp Phàm ngạc nhiên, anh không ngờ người quản lý lại nói như thế, nên cười nói: “Phá hỏng nhiều đồ như thế, chắc là anh cũng bị tổn thất rất nhiều”.
“Chỗ này thì có là gì, tôi phải nói cảm ơn anh mới đúng, nếu vừa rồi không có anh giúp tôi đỡ một chưởng đó thì chắc giờ tôi cũng đang nằm dưới đất rồi”, người quản lý luôn miệng nói cảm ơn, Hắc Tử vừa cao lại đô, nếu mà đập anh ta một cái thì chắc chắn sẽ bị thương.
Nghe đến đây thì Diệp Phàm gật đầu, cười: “Anh cũng không tồi”.
Nói xong, anh lại quay sang hai chị em Tô Linh Lung: “Cô Linh Lung, cô Thiến Viên, nếu không thì hôm nay dừng ở đây thôi, hôm khác tôi lại mời hai người dùng bữa”.
“Sao mà được cơ chứ?”
Tô Linh Lung cười một tiếng: “Dù cậu cả Diệp không sợ họ là trùm giải trí nhưng người bị chụp trộm không chỉ có em gái anh mà”.
Diệp Phàm cười: “Vậy được, cần đợi bao lâu”.
Đám người ở đó đều sững người, nhưng rất nhanh sau đó đã hiểu được ý của hai người.
Diệp Phàm là muốn làm cho ra lẽ chuyện này, nếu mà anh rời đi thì khi Uông Tuấn Thần đến báo thù sẽ không tìm thấy anh, lúc đó chắc sẽ giận lây sang người quản lý.
Hơn nữa hai chị em Tô Linh Lung tuy chân yếu tay mềm, nhưng khi Diệp Phàm bảo hai người rời đi trước thì họ lại từ chối.
Đây là hai người con gái rất có nguyên tắc sống, trong xã hội hiện đại ngày nay cũng khó mà gặp được.
Nhưng điều khiến họ ngạc nhiên là, Tô Linh Lung thế mà lại gọi Diệp Phàm là cậu cả Diệp, lại còn là cậu cả Diệp không sợ Uông Đỉnh Thành.
Người mang họ Diệp ở thủ đô mà có thực lực đến mức không sợ Uông Đỉnh Thành thì chỉ có một gia tộc, chính là nhà họ Diệp.
Lẽ nào Diệp Phàm chính là cậu cả nhà họ Diệp?
Không ít người bắt đầu suy đoán, nếu Diệp Phàm thực sự là cậu cả Diệp thì nếu mà Uông Tuấn Thần thực sự quay lại trả thù thì đúng là tự ngược mình.
Trong phút chốc, những người muốn rời đi đều ngồi lại, hiếm khi được chứng kiến một chuyện như thế này mà.
Sắc mặt người quản lý nhà hàng cũng thay đổi khôn lường, tất nhiên là anh ta hiểu được ý của Diệp Phàm, vô cùng cảm động với ý tốt của anh, nên nhẹ cúi đầu một cái để thể hiện sự biết ơn.
Diệp Phàm lại gật đầu, người này cũng không tệ, rồi mới cười nói: “Anh có danh thiếp không, cho tôi một tấm”.
Danh thiếp?
Cậu cả Diệp muốn lấy danh thiếp của anh ta, quản lý nhà hàng cũng là một người thông minh, anh ta gật đầu rồi dùng hai tay đưa cho anh một tấm danh thiếp của mình.
“Cao Lực, tôi nhớ tên anh rồi”, Diệp Phàm cất danh thiếp của anh ta vào túi rồi im lặng đợi Uông Tuấn Thần đến.
Đám người xung quanh thấy thế thì vô cùng hâm mộ.
Nhưng cũng không ai dám đi lên nịnh nọt, vì dù gì cũng chưa có cách nào chứng minh được Diệp Phàm có phải là cậu cả nhà họ Phàm hay không.
Nếu mà đúng thì tiền đồ của Cao Lực sau này vô cùng sáng sủa.
Kể cả Cao Lực cũng không ngờ đến là trong tương lai gần anh ta sẽ trở thành một cánh tay đắc lực của Diệp Phàm ở thủ đô.
“Vù...”
Quả nhiên, 20 phút sau, bên ngoài nhà hàng truyền đến tiếng động cơ, một chiếc Rolls-Royce dẫn đầu, đằng sau là một loạt xe con, tất cả đều dừng lại ở cửa ngoài nhà hàng.
Cửa xe vừa mở ra, hơn 20 người đàn ông mặc vest đen bước ra ngoài.
Người nào người nấy đều vạm vỡ, vừa nhìn là biết người chuyên đánh đấm, Uông Tuấn Thần bước xuống Rolls-Royce cùng một người đàn ông trung niên rồi dẫn theo đám người kia đi vào trong nhà hàng.
Theo bước chân tiến vào của họ, những người ở trong nhà hàng đều lùi lại hết về phía sau, trong mắt hiện lên sự sợ hãi rõ rệt.
Không ngờ, Uông Đỉnh Thành lại đích thân đến đấy, điều này khiến họ cảm thấy chuyện này có chút phức tạp.
Dù gì, ông ta cũng là ông trùm giải trí, cần gì phải vì con trai mà phải tự xuất đầu lộ diện chứ?
Tất nhiên là họ không biết được Uông Đỉnh Thành chỉ có độc một đứa con trai này, thế mà Uông Tuấn Thần lại suýt bị Diệp Phàm biến thành thái giám.
Điều này khiến ông ta vô cùng phẫn nộ thế nên mới tự mình đến đây để đàn áp Diệp Phàm.
Để người khác còn biết được, con trai Uông Đỉnh Thành của ông ta, không phải ai cũng có thể ức hiếp được.
“Bố, đây chính là thằng nhóc vô cùng mất dạy, đợi chút con phải khiến hắn ta thành thái giám”.
Sau khi vào đến nhà hàng, Uông Tuấn Thần nhìn một cái thì thấy Diệp Phàm và ba người con gái, hắn ta chỉ thẳng vào anh rồi hét lớn.
Uông Đỉnh Thành lạnh mặt, nhìn Diệp Phàm như nhìn người chết vậy: “Nhóc con, lá gan của cậu cũng lớn đấy, chút nữa thôi là biến con tôi thành thái giám rồi, đã thế mà không chạy, vẫn còn dám ngồi đây ăn uống”.
Diệp Phàm không để ý đến ông ta mà vẫn gắp một miếng cá vào miệng, tiếp tục ăn.
Đám người ở đây thấy thế thì đều toát hết mồ hôi, anh cũng làm màu quá giỏi rồi, chỉ là đến bây giờ thì họ có chút tin Diệp Phàm chính là cậu cả nhà họ Diệp.
Tư thái bình tĩnh, ung dung thế này những người bình thường không thể nào có được.
Sắc mặt Uông Đỉnh Thành trầm hẳn xuống, kiêu ngạo, thực sự quá kiêu ngạo rồi.
Uông Tuấn Thần tức giận: “Lúc này rồi mà vẫn còn ăn cơm, làm màu, cậu làm màu này...”
Hắn ta lập tức chạy đến bên cạnh rồi cầm một ly nước định đổ xuống đầu anh.
Diệp Phàm vẫn đang ăn cá mà không hề ngẩng đầu lên, nhưng cánh tay vẫn giơ lên chặn lấy chiếc ly đó.
Sau đó, chiếc ly bị ném ra với một tốc độ vô cùng nhanh.
“Không...”
Uông Tuấn Thần hét lên thất thanh, chiếc ly thủy tinh như có mắt vậy, đập thẳng vào trán hắn ta “bịch” một tiếng rồi vỡ toang.
“A...”
Cả nhà hàng lập tức yên lặng như tờ.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất