Chiếc ghế bằng gỗ rắn chắc bị Diệp Phàm nhấc lên ném thẳng vào người Uông Tuấn Thần. 

             Lực đánh quá mạnh khiến hắn ta bay về phía sau, cả cái ghế cũng vỡ tan. 

             “A a a... tay của tôi...” 

             Uông Tuấn Thần kêu la thảm thiết, không ngờ chính cái ghế gỗ đó đã đánh gãy tay hắn ta. 

             Diệp Phàm lúc này mới đứng lên, mặt lạnh như tiền bước tới. 

             “Thằng khốn, mày có biết tao là ai không hả? Đánh tao, mày chết chắc rồi...”, một tay bị gãy khiến Uông Tuấn Thần tức đến run người. 

             “Tao không có hứng thú muốn biết mày là ai, nhưng nếu đã động tay động chân thì đều đáng đánh cả!”, Diệp Phàm lạnh lùng nói. 

             Nhìn chiếc máy ảnh nằm lăn lóc trên mặt sàn, anh giẫm một cái, khiến chiếc máy ảnh vỡ vụn. 

             Một tấm thẻ nhớ rơi ra, anh cúi xuống nhặt nó lên. 

             Thấy vậy, Uông Tuấn Thần mặt biến sắc, những thứ trong đó không thể để lộ ra bên ngoài. 

             “Bỏ nó xuống!” 

             Uông Tuấn Thần tức giận rống lên, tay trái vớ lấy chiếc đĩa trên bàn ném thẳng vào đầu Diệp Phàm. 

             Doạ mọi người trong nhà hàng phải hét toáng lên, Diệp Phàm liếc mắt một cái, rồi lập tức né qua một bên. 

             Ngay sau đó liền đấm Uông Tuấn Thần một cú. Uông Tuấn Thần kêu lên một tiếng, rồi ôm lấy bụng dưới và nằm vật ra chiếc ghế phía sau. 

             Quá đau nên khiến toàn thân hắn ta run lên từng hồi. 

             “Sao phải căng thẳng thế? Xem ra mấy thứ trong tấm thẻ nhớ này của mày, ha ha...”, Diệp Phàm lạnh lùng cười. 

             Uông Tuấn Thần có chút lo lắng thái quá, vì mấy ông chủ trong giới giải trí thường chẳng có mấy người tốt đẹp gì. 

             “Thằng khốn, mày không trả cho tao thì mày chết chắc rồi...”, Uông Tuần Thần thống khổ thét lên, bởi những thứ trong tấm thẻ nhớ đó không được để lộ ra bên ngoài. 

             “Hắc Tử, đánh chết nó cho tao...” 

             Uông Tuấn Thần hô lên một tiếng. 

             “Dừng tay, tất cả dừng tay lại cho tôi...” 

             Quản lý nhà hàng nhanh chóng chạy ra, ai ngờ trong lúc anh ta đang kiểm tra nhà bếp thì lại xảy ra chuyện ẩu đả ở bên trong nhà hàng. 

             Những khách hàng tới nhà hàng Tây Hồ này đa phần đều là người có tiền, đều là những người thích thể diện, đừng nói là đánh nhau, chửi nhau cũng đã là quá đáng lắm rồi. 

             “Tôi là Cao Lực quản lý của nhà hàng, hai vị có mẫu thuẫn gì, thì có thể ra ngoài giải quyết, chứ đừng có gây chuyện trong nhà hàng chúng tôi!” 

             “Gây chuyện?” 

             Quản lý nhà hàng vừa dứt lời, Uông Tuấn Thần liền hét lên: “Mẹ mày chứ mù hả, bố mày bị đánh, mày nói ai gây chuyện hả?” 

             “Hắc Tử, đánh nó cho tao!”, Uông Tuấn Thần lại hét lên một tiếng, người đàn ông đứng bên cạnh hắn ta lập tức đấm thẳng vào mũi người quản lý. 

             Người quản lý bị đấm chảy máu mũi, đau quá hét lên một tiếng. 

             “Một đứa quản lý mà lại dám lên mặt, biết bố mày là ai không hả?” 

             Uông Tuấn Thần lại rống lên: “Nói cho mày biết, bố mày là giám đốc điều hành công ty giải trí Thiên Duyệt, bố tao là Uông Đỉnh Thành, Uông Đỉnh Thành là ai chắc mày biết chứ?” 

             “Cái gì, Uông Đỉnh Thành, ông trùm giải trí Uông Đỉnh Thành...” 

             Lập tức có người kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc, Uông Tuấn Thần đắc ý nhìn người quản lý, tiếp tục gào lên: “Bố tao chính là Uông Đỉnh Thành, tao là người Mỹ gốc Hoa Hạ, bây giờ tao bị gãy tay, con mẹ mày lại còn bắt tao dừng tay, mày là cái thá gì chứ...” 

             Người quản lý có chút sợ hãi, anh ta lập tức nhìn Uông Tuấn Thần, quả đúng là có nét giống với ông trùm giải trí Uông Đỉnh Thành thường xuyên xuất hiện trên các trang tin tức. 

             Uông Đỉnh Thành còn là ông chủ của tập đoàn Đỉnh Thành ở thủ đô, chủ yếu hoạt động trong ngành giải trí, sản phẩm âm nhạc và phim ảnh thuộc tập đoàn của ông ta luôn nằm trong top đầu trong bảng xếp hạng trong nước. 

             Các ngôi sao tuyến một, tuyến hai đa phần đều thuộc tập đoàn Đỉnh Thành, hơn nữa Uông Đỉnh Thành cũng là người Mỹ gốc Hoa Hạ, có quan hệ rất tốt với Hollywood, ông ta cũng được coi là nhân vật lớn ở thủ đô. 

             Người quản lý có chút hoảng sợ, vội vàng xin lỗi: “Anh Uông, xin lỗi, tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn, tôi sẽ chịu trách nhiệm mọi tổn thất hôm nay...” 

             “Bốp!” 

             Uông Tuấn Thần dùng tay trái tát thẳng mặt người quản lý: “Mày là cái thá gì chứ, đủ tư cách xin lỗi tao sao!” 

             “Hắc Tử đánh nó trước đã, rồi xử lý thằng kia sau!” 

             Người đàn ông tên Hắc Tử kia, hung hăng cười một tiếng, lại nhắm thẳng mũi người quản lý mà đánh tới. 

             Thế nhưng, khi nắm đấm của Hắc Tử còn chưa chạm tới mũi người quản lý, một nắm đấm khác nhanh hơn đã đánh thẳng vào nắm đấm của Hắc Tử. 

             “Răng rắc!” 

             Tiếng xương bị gãy kêu lên giòn giã, Hắc Tử thảm thiết hét lên, cả người lùi về phía sau, bàn tay tung ra nắm đấm của hắn ta lúc này đang không ngừng run lên, những ngón tay vặn vẹo sai vị trí, chảy máu đầm đìa. 

             “Tay của tôi, tay của tôi gãy rồi...” 

             Mãi tới lúc này, người đàn ông đó mới kêu la thảm thiết. 

             “Lũ rác rưởi, hai thằng mày xông lên...”, Uông Tuấn Thần gào lên, rồi nhanh chóng lùi về phía sau. 

             Hai người còn lại nhìn nhau, rồi từng người bọn họ rút con dao bấm từ trong túi ra. 

             Nhìn thấy dao, những người đứng hóng hớt nhanh chóng chạy lùi về phía sau, người quản lý nhìn thấy con dao liền muốn ngất luôn. 

             Đã dùng tới dao rồi, nếu có người thương, hoặc nếu có người mất mạng, thì nhà hàng coi như đi luôn. 

             Ông chủ anh ta có quan hệ rộng thì có thể mở lại một quán khác, nhưng còn anh ta chắc chắn sẽ mất luôn cái chức quản lý. 

             Thế nhưng, lúc này anh ta nào dám đứng ra can ngăn, mà vội vàng trốn về phía sau. 

             “Thằng ranh, nhìn thấy chưa hả, hẳn hai con dao đấy, mày chết chắc rồi...” 

             Nhìn thấy hai con dao sáng loáng xuất hiện, Uông Tuấn Thần tự tin hẳn. 

             Diệp Phàm không mấy vui vẻ liếc nhìn một cái, quay đầu qua nói với hai chị em nhà họ Tô và Diệp Vi Vi: “Lùi về sau đi, cẩn thận bị dính máu!” 

             Hai chị em Tô Linh Lung gật đầu lùi về phía sau, nhưng Diệp Vi Vi lại hưng phấn ra mặt, giơ nắm đấm nhỏ lên: “Anh họ đập chết bọn chúng luôn, ai bảo dám chụp trộm bọn em!” 

             Haizzz! 

             Diệp Phàm trợn ngược mắt bất lực liếc cô ta một cái, vừa rồi anh còn nói Diệp Vi Vi ngây thơ, thế này là ngây thơ hả? 

             “Anh họ, tốt lắm, hoá ra là anh họ...” 

             Uông Tuấn Thần lớn tiếng, hung hăng nói: “Thằng ranh, hoá ra mày là anh họ của nó, mày đánh gãy tay tao, đợi lát nữa tao cho mày xem tao cưỡi em họ mày thế nào!” 

             Soạt! 

             Hắn ta vừa dứt lời, mọi người xung quanh chỉ thấy lạnh sống lưng, khi thấy mặt Diệp Phàm trở nên lạnh tanh. 

             Uông Tuấn Thần bất giác rùng mình, ngay trong khoảng khắc đó, hắn ta có cảm giác vô cùng hoảng loạn. 

             Thế nhưng ỷ lại hai đứa đàn em của mình có dao, nên nghĩ nhất định sẽ hạ gục được Diệp Phàm. 

             “Tại sao lũ cặn bã chúng mày lại ngu thế nhỉ, cứ thích tự đâm đầu vào chỗ chết vậy?” 

             Diệp Phàm lạnh lùng chỉ nói đúng một câu, ngay khắc sau anh liền biến mất tại chỗ, rồi tung cú đấm về phía hai người đứng trước mặt Uông Tuấn Thần. 

             “Đập chết nó!” 

             Hai người bọn họ lại hô lên rồi cầm dao hướng về phía Diệp Phàm, một vài cô gái nhát gan liền lấy tay che mắt. 

             Thế nhưng, Diệp Phàm nhanh chóng đổi tư thế chiến đấu, nghiêng người túm gọn cổ cầm dao của một người, rồi sau đó quay ngược lại, đâm thẳng vào cánh tay của người đàn ông cầm dao còn lại.  

             “A a...con mẹ mày...” 

             Người đàn ông đó rống lên chửi, con dao đâm xuyên qua cánh tay của hắn ta, khiến hắn ta đau quá liền đánh rơi con dao, lúc này Diệp Phàm dùng mũi chân đá cán dao. 

             Con dao đâm vào đùi người đàn ông bên cạnh. Chỉ trong nháy mắt Diệp Phàm đã giải quyết xong hai người đàn ông cầm dao, khiến mọi người đứng xung quanh không khỏi trầm trồ. 

             Hoá ra lại có thế đánh như vậy? 

             Có chắc không phải đang quay phim đấy chứ? 

             Ngay sau đó Diệp Phàm lại đi tới trước mặt Uông Tuấn Thần, hắn ta lúc này đã vô cùng sợ hãi, ngồi trên ghế toát mồ hôi lạnh. 

eyJpdiI6IkFlZHQzbW1cL2hDbHZKTWhPc3FRRkJBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjMwU2xxXC9ydTIyMWtMTSthcjFwNTkxTVpscmZoSW13Qll3RWxtNmNVXC8zYWVFdG04ZUttaURwR0R0elF4a0N4QUhnR3ZwdnVRWDExbVFxTFozUlZZazZNWnRhQVExZm5zQU1tQ29tSzdaT21JRFV4UHc2TTJIMzFrNnJaNTJZVlNzbVFDdU1EOTJGM3FMdm1nM2FRb3RDbmMySVwvZzI4cjJZRGdyVktQellzS1wvT2o4K2krQTdUOUswWTVYSXRqZUxwNSt4SEtIME5NSzBoa25IMXVRRlwvdz09IiwibWFjIjoiNjE5OTI2MmMyNWJkNDllNDE2NDI5OGU0YzQ0OTdmYmQ4NWY0NTVmZTIxMGQzNTU1MWRiM2UxOWJmZTFlMjEzYyJ9
eyJpdiI6IjgxU1dtNVVKRTAzanRIbkNBQnl6NGc9PSIsInZhbHVlIjoidW9QODd1Q3NCQk4xRlk4MlRUTGxra2pTMHZwWWlNR09Rajd1TDZpMldXTlwvcWFZWit3dytkZWNvb1J4UkkrYVlSeXRXU2wrUXRHTVdMXC9XRDJ6Z0RnbzE5NVZra3RTSTEzeWI1a1RUR1dlUDZWcCtcLzJKK2ZzaVV2c3E1cHYzUGZ1azhDbTAyS1d1SWlSUVwvcFMydkt1TStkdlRpNmpDK1pMUU90eDAyQnk5R2VzTzJ2d1ZKOVlTWnVYbUtwMktjU1BsZFJSUWZSOEFtMVh1SmRRaUVHV0crTjd6Q0VoV0JObjZ3ZnNCcDVWTzJQVmdJV1F3alBcL2N3V21GSHV2MWhSampLZVA3djVwTys3M2hsMlpqOWxMenp6RGs3aU44bEFaOEp2SWJjeFhOdUx4Y1lDeGdZT0R1MlJaRXd5UnozU1JoeVh5R0FUTWd2cFI3VGVIZkFJb0E2aVBjanBPUmpzU3JaeG1QTlNxcTRmWm1FUzhVUW5QQTV4QmN4K2VNazNsMzdXdFY1QlJDXC91MVwvTE02U1ZXQzJwNGVqZm5vNjNcL0VTdHBqOHp0ZzREQ2o5b1BxXC9nbUdPU0hTbGFhaHdNK3YyODY1K0tpVDF6bVJcL2hhTGxEZGxFdFprWlJNdG13eGJSbjFjYVBiYWNHQ3dzNFh2MEt1V0dZWmFTZWM5ZUh1IiwibWFjIjoiYWIzNTJiZmNkZTA2M2YyNmU3NzIxNmM2ODY4NWQwOTZiMmM1ZjE1MDY3NmQ0OGE1ZGI0ZGRkOTRmNDc2OTRkMCJ9

             “A!”

Ads
';
Advertisement
x