Nhà hàng Tây Hồ là nhà hàng đặc sản mang hương vị phương nam có tiếng ở thủ đô, nhà hàng này nổi tiếng với món cá sốt chua ngọt Tây Hồ.
Nghe nói, để giữ được nguyên mùi vị tươi ngon, số cá này ngày nào cũng được vận chuyển từ Tây Hồ của thành phố Hàng vượt cả ngàn cây số về tới thủ đô, số lượng nhập về mỗi ngày cũng phải tới cả trăm con.
Một con cá có giá ba ngàn tám trăm tám mươi tệ, nhưng quan trọng hơn là chỗ cá này giới hạn số lượng cung ứng.
Khi Diệp Phàm lái xe tới nhà hàng Tây Hồ, một chiếc Bentley cũng đi tới.
Sau khi nhìn qua gương chiếu hậu, Diệp Phàm liền nở một nụ cười, vì đây là xe của Tô Linh Lung.
Diệp Phàm cùng Diệp Vi Vi bước xuống xe, đứng ở cửa chờ hai chị em Tô Linh Lung tới.
Nhìn thấy hai chị em Tô Linh Lung bước xuống xe, Diệp Vi Vi có chút ngạc nhiên: “Wow, anh họ anh làm thế nào mà lại quen được với chị Tô vậy?”
“Hả, có gì đặc biệt sao?”, Diệp Vi Vi dù gì cũng là người nhà họ Diệp, cũng thuộc hàng những người có tiếng ở thủ đô, nhưng lẽ nào Tô Linh Lung có gì đặc biệt đến mức phải khiến Diệp Vi Vi kinh ngạc thốt lên.
“Đương nhiên, chị Tô Linh Lung là...”
“Anh Diệp, để mọi người phải chờ lâu rồi, thật ngại quá!”, Diệp Vi Vi còn chưa nói hết lời, đã nghe thấy giọng của Tô Linh Lung vọng tới.
Diệp Vi Vi liền ngậm miệng, Diệp Phàm cũng chỉ đành đưa tay ra bắt tay với Tô Linh Lung và Tô Thiển Viên.
“Đây là?”, Tô Linh Lung chỉ về phía Diệp Vi Vi.
“Chào chị Tô, em biết chị, em tên Diệp Vi Vi!”, Diệp Vi Vi vội vàng đưa tay ra, gương mặt nhỏ e thẹn cười.
“Chào em, em là con gái của Diệp Bẩm Diên?”, Tô Linh Lung cười nói.
Diệp Bẩm Diên là chú hai của Diệp Phàm, Diệp Vi Vi mừng ra mặt như được gặp thần tượng của mình, khi nghe Tô Linh Lung nói biết mình.
Diệp Phàm có chút ngạc nhiên, hoặc là anh cũng đã nhận ra, Diệp Vi Vi giải thích: “Anh họ, em và chị Tô cùng học ở khoa thiết kế kiến trúc của trường Đại Học Thủ Đô, hơn nữa chị ấy còn là bậc thầy kiến trúc”.
“Năm ngoái đã giành được Giải Kiến trúc Pritzker, mà giải này còn được mệnh danh là giải ‘Nô-ben’ của giới kiến trúc, nói ra thì chị Tô còn là đàn chị khoá trên của em, bọn em đều gọi chị ấy là nữ thần Linh Lung”.
Nghe xong Diệp Phàm có chút ngạc nhiên, không ngờ Tô Linh Lung lại có thành tích đáng nể tới như vậy.
Anh không hiểu lắm về Giải Kiến trúc Pritzker, nhưng đương nhiên là cũng biết chút ít về giải Nô-ben. Điều này cũng không thể trách anh được, vì từ nhỏ tới lớn, Diệp Phàm không được một ngày đi học đàng hoàng ở trường.
Tô Linh Lung cười tươi như hoa nở rộ vào mùa hạ: “Mấy chuyện này qua lâu rồi, chúng ta vào trong trước đã, bàn cũng được đặt rồi”.
“Em không ăn đâu ạ, chúc anh chị ăn ngon miệng!”, Diệp Vi Vi vội vàng nói. Bữa cơm này là Tô Linh Lung mời Diệp Phàm tới ăn, bây giờ Diệp Vi Vi tới cùng ăn trực không được hay cho lắm, tuy rằng cô ta cũng rất muốn ở lại để trò chuyện mấy câu với Tô Linh Lung.
“Thôi vào ăn đi, em đi rồi, anh họ em chắc chắc sẽ giận chị luôn đấy”, Tô Linh Lung cười, rồi kéo tay Diệp Vi Vi vào trong.
Diệp Phàm chỉ biết cười chừ, người phụ nữ này quá “man”, luôn không cho phép người khác từ chối lời của mình đã nói ra.
Nhà hàng này được bày trí theo phong cách cổ điển trang nhã, có chút cảm giác giống phong cảnh miền sông nước của các vùng phía nam, phải công nhận một điều Tô Linh Lung rất biết chọn chỗ.
Bọn họ ngồi xuống không bao lâu, các món ăn lần lượt được bưng lên, Tô Linh Lung nâng ly rượu vang, cười nói: “Anh Diệp, tôi và Viên Viên kính anh một ly, cảm ơn anh đã giúp đỡ!”
Diệp Phàm chạm nhẹ ly rượu, cũng cười nói: “Cứ gọi tôi là Diệp Phàm được rồi, gọi trang trọng quá nghe không quen!”
“Anh Diệp thật biết đùa!”, Tô Linh Lung vừa cười vừa nói. Mỗi lần cô ta cười đều rất đẹp, nụ cười tươi rạng rỡ đầy sức sống.
Ngay cả Diệp Phàm cũng phải thừa nhận, nếu so với Hàn Tuyết, thì cô ta cũng có phần nhỉnh hơn hẳn.
Nhà hàng này không có phòng riêng, nên những người đàn ông khác ngồi trong quán đều quay ra ngưỡng mộ và ghen tị với Diệp Phàm, vì anh được ngồi cùng với hẳn ba người đẹp.
“Tách tách...”
Tại vị trí đối diện với bàn của bọn họ, đột nhiên có ánh sáng nháy lên, ngay sau đó liền vọng tới những lời bàn tán đắc ý.
Diệp Phàm cau chặt mày, phát hiện ra đây là ánh đèn flash, không ngờ lại có người chụp lén.
Ba cô gái ngồi cùng Diệp Phàm cũng nhăn mặt, Diệp Vi Vi bất mãn nói: “Người gì thế không biết, sao lại dám chụp trộm cơ chứ?”
Diệp Vi Vi tính trẻ con, cô ta liền đứng lên đi thẳng tới bàn bên cạnh, có bốn người ngồi ở đó.
Một người trong số bọn họ còn chưa đặt máy ảnh xuống, đã thấy Diệp Vi Vi đi tới.
Hắn ta không những không hoảng, mà còn cười thích thú, vì cừu con lại tự chui đầu vào rọ.
Đỡ mất công nghĩ cách kiếm cớ qua bên đó bắt chuyện.
Diệp Vi Vi một tay chống nạnh, tay kia chỉ thẳng mặt người con trai kia: “Này, còn chưa được sự đồng ý đã chụp lén người khác, như thế không hay ho gì đâu, tôi yêu cầu anh xoá ngay ảnh đi!”
Người đàn ông kia chỉ cười, không nói gì, ngược lại còn đưa máy ảnh lên chụp Diệp Vi Vi đang nổi đoá.
“Tốt lắm, rất tươi trẻ, có thể diễn vai con gái nhà giàu có trong bộ phim sắp tới của chúng tôi...”, người đàn ông này chụp nhanh một tấm ảnh, rồi đưa ra lời bình luận đánh giá trong khi chưa nhận được sự đồng ý của người khác.
Lần này Diệp Vi Vi giận thật, cô ta liền đưa tay túm lấy chiếc máy ảnh của người đàn ông đó.
Người đàn ông đó vội vàng ôm lấy chiếc máy ảnh né qua một bên, có chút bất mãn nói: “Này, cô nhóc định làm gì đấy hả, cái máy này hơn sáu triệu tệ đấy, làm hỏng cô có đền nổi không hả?”
“Vậy thì anh cũng không được chụp lén chúng tôi chứ, lập tức xoá đi!”, Diệp Vi Vi tức giận nói.
“Em gái à không phải tức giận như thế, tôi là Uông Tuấn Thần giám đốc điều hành công ty giải trí Thiên Duyệt, tôi thấy ngoại hình và khí chất của cô rất phù hợp với công ty chúng tôi”.
“Chúng tôi sắp quay một bộ phim tình cảm thần tượng, hình tượng của cô rất phù hợp với một vai diễn trong bộ phim đó, hy vọng cô có thể giam gia đoàn phim của chúng tôi, chỉ cần cô ký hợp đồng tham gia, tôi sẽ đưa luôn một trăm ngàn tệ tiền cọc”.
“Một trăm ngàn tệ, tiền mặt, nếu như tôi đoán không nhầm, bây giờ cô đang là sinh viên năm nhất nhỉ, vẫn còn đang là sinh viên mà đã kiếm được một trăm ngàn tệ, bố mẹ cô chắc chắc sẽ vui lắm đấy”.
“Hơn nữa chúng tôi cũng sẽ dốc sức đầu tư cho cô, chậm nhất trong vòng nửa năm, cô sẽ nổi tiếng”.
Uông Tuấn Thần lôi chiêu lừa gái ra để dụ Diệp Vi Vi.
Tiếp đó hắn ta còn nhỏ tiếng nói: “Nếu như cũng có thể mời hai người bạn kia của cô cùng tham gia vào công ty giải trí của tôi, thì tôi có thể đưa cho cô hai trăm ngàn tệ tiền cọc, hai trăm ngàn tệ luôn đấy...”
Nói rồi hắn ta liền chạm vai Diệp Vi Vi, nhưng chỉ thấy cô ta hất mạnh tay hắn ta ra, vừa hay đụng trúng máy ảnh của hắn ta.
“Bịch!”
Chiếc máy ảnh có giá sáu triệu tệ theo lời người đàn ông này nói liền rơi xuống đất, vỡ tan.
Hắn ta ngơ ra một giây, sau đó liền giận dữ quá: “Cái đệt, làm vỡ máy ảnh của ông rồi, con mẹ mày ngứa đòn hả”.
Hắn ta điên lên, giơ tay định tát Diệp Vi Vi, thì đúng lúc này, một chén trà bay thẳng qua.
“A!”
Người đàn ông đó kêu lên một tiếng, cánh tay đang giơ lên liền rụt lại, chiếc cốc thuỷ tinh vỡ tan, máu từ trên mặt hắn ta chảy xuống.
Diệp Phàm vốn định để Diệp Vi Vi va chạm một chút, nhưng ai ngờ lại gặp đúng bọn cặn bã.
Hắn ta thấy mu bàn tay mình chảy máu, liền lớn tiếng chửi: “Mẹ kiếp, đứa nào ném tao đấy, tao đập chết mẹ mày bây giờ...”
“Không cần!”
“Mày tự tìm tới chỗ chết hả?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất