Ba ngày sau, nhà họ Diệp ở thủ đô sẽ có cuộc họp trong dòng tộc, để chọn ra tộc tưởng, tin tức này đã truyền khắp giới thượng lưu ở thủ đô. 

             Năm gia tộc lớn, tranh đấu không ngừng nghỉ nhưng cũng ràng buộc nhau về lợi ích. 

             Nhà họ Diệp chọn ra tộc trưởng, các nhà khác nhất định phải đến, đặc biệt là nội bộ nhà họ Diệp đang bị chia rẽ nghiêm trọng. 

             Ông hai nhà họ Diệp – Diệp Chấn Đình chính thức đối đầu với Diệp Chấn Hà, muốn tranh cướp quyền thừa kế, chuyện năm đó các nhà khác đều biết ít nhiều. 

             Họ đều ôm tâm lý đến xem kịch hay, nếu như có chuyện ngoài ý muốn, nhà họ Diệp có thể sẽ tan đàn xẻ nghé, nếu như vậy thì năm gia tộc lớn sẽ chỉ còn lại bốn nhà. 

             Khi nhà họ Diệp chuẩn bị cuộc họp, Diệp Phàm đang dùng một củ nhân sâm rừng ba trăm năm của Diệp Chấn Hà, đây là một trong những báu vật của ông ta. 

             Trong phòng Diệp Chấn Hà, Diệp Phàm trợn ngược mắt nói: “Ông già, ông bủn xỉn thế, nếu như không sớm trị khỏi vết thương của tôi, đến lúc họp gia tộc bị thua, ông già như ông bị đuổi khỏi nhà họ Diệp, sẽ mất mặt lắm đấy!” 

             “Mất dạy!” 

             Diệp Chấn Hà tức giận nói: “Tôi từng này tuổi mà còn bị đuổi ra khỏi nhà họ Diệp thì chính là do cậu bất hiếu, mất mặt cũng là mất mặt cậu, không phải tôi!” 

             “Ơ này, tôi chưa từng nói muốn làm tộc trưởng gì đó của nhà họ Diệp các ông, cái danh đó còn chả quan trọng bằng tình yêu của vợ tôi!” 

             Diệp Phàm thờ ơ nói, Diệp Chấn Hà lập tức giận dựng ngược râu, cái thằng nhóc này nói năng đúng là làm người khác tức chết. 

             Đường đường chức danh tộc trưởng của nhà họ Diệp, một trong năm gia tộc lớn, khiến Diệp Chấn Đình tranh đấu mười mấy năm, qua miệng anh lại thành không bằng tình cảm trai gái? 

             “Ring ring ring…” 

             Lúc này điện thoại reo lên, Diệp Phàm cầm lên nhìn thấy là số của Tô Thiến Viên. 

             Anh mới nhớ đến hai chị em Tô Thiến Viên muốn mời anh ăn cơm, Diệp Phàm lập tức đồng ý, vừa hay có thể thoát khỏi ông cụ Diệp Chấn Hà lằng nhà lằng nhằng này. 

             “Rắc rắc”. 

             Tắt điện thoại, Diệp Phàm cầm củ nhân sâm rừng đưa lên miệng cắn, khóe miệng Diệp Chấn Hà giật giật theo từng tiếng nhai, lòng đau như cắt. 

             Nhân sâm rừng ba trăm năm rất khó kiếm, từng có củ nhân sâm một trăm năm ở núi Trường Bạch được rao bán với giá mười hai triệu. 

             Mà ba trăm năm càng không thể tính nổi giá trị, đặc biệt là trên thân của củ nhân sâm đã hơi chuyển màu tím. 

             Nếu như không bị phát hiện mà sống tiếp mấy trăm năm nữa, có thể trở thành sâm Ngọc Long Tím. 

             Mà đó chính là báu vật quý hiếm, nghe nói hoàng đế Càn Long một năm bốn mùa, mỗi mùa đều dùng một cây, mùa hè chống chọi với cái nóng như thiêu đốt, mùa đông bảo vệ khỏi cái lạnh khắc nghiệt, trở thành hoàng đế sống lâu nhất trong lịch sử Hoa Hạ! 

             “Phí phạm của trời, đúng là phí phạm của trời…” 

             Diệp Chấn Hà bực không biết để đâu hết, thấy Diệp Phàm cứ thế ăn sống nhâm sâm, khiến hiệu quả giảm đi nhiều, nhưng ông ta lại không biết võ công Diệp Phàm luyện vô cùng đặc biệt. 

             Diệp Phàm vừa nhai nhân sâm đầy mồm, vừa đi ra ngoài khu nhà, trên đường đi ai gặp cũng đều kính trọng gọi anh là “cậu chủ!” 

             “Anh họ, anh đanh làm gì thế?”, Diệp Phàm không có xe, đi ra bên ngoài cửa định bắt taxi, thì có một giọng nói thánh thót vang lên. 

             Diệp Phàm quay đầu nhìn thì thấy Diệp Vi Vi đang đi chiếc xe thể thao Porsche màu đỏ. 

             Lại là cô nhóc này, hôm đó khi anh ở nhà họ Diệp chỉnh đốn đám người nhà họ Thẩm, chỉ có cô đứng ra nói giúp cho Diệp Phàm. 

             “Sao thế, anh quên em rồi à?”, Diệp Vi Vi bĩu môi, hơi thất vọng nói. 

             Diệp Phàm bật cười: “Đương nhiên là không, sao anh có thể quên được người đẹp chứ!” 

             Diệp Vi Vi là con gái của chú hai anh, năm nay vừa tròn mười tám, trắng trẻo xinh xắn vô cùng. 

             Nghe Diệp Phàm nói vậy, Diệp Vi Vi rất hớn hở, thấy anh như đang đợi xe, cô nói: “Anh họ muốn đi đâu sao? Em sẽ đưa anh đi…” 

             “Được, đưa anh đến nhà hàng Tây Hồ đi!” 

             Diệp Phàm cũng không khách sáo, mở cửa xe ngồi vào xong, ghế lái phụ đặt một con gấu Pooh trông rất đáng yêu. 

             Cả khoang xe tràn ngập cảm giác thiếu nữ, để đầy đồ chơi các loại, Diệp Phàm tò mò nhìn ngắm, khuôn mặt nhỏ của Diệp Vi Vi đỏ lên, hơi xấu hổ, dù sao cô ta cũng đã mười tám tuổi, đã trưởng thành rồi. 

             Cô nhỏ giọng nói: “Anh họ, sau khi em về sẽ vứt hết những thứ ấu trĩ đó đi!” 

             “Vứt đi làm gì?” 

             Diệp Phàm buồn cười: “Vẫn còn giữ nét trẻ thơ tốt biết bao, điều đó nói lên em vẫn chưa bị xã hội nhuốm bẩn, rất tốt mà!” 

             Diệp Vi Vi ngượng ngùng cười, lời anh nói bí ẩn quá, cô nghe không hiểu. 

             Trên đường, thỉnh thoảng Diệp Vi Vi lại quay đầu nhìn anh, hai mắt to tròn đầy sự hiếu kỳ. 

             Thậm chí có mấy lần suýt thì tông vào xe khác, may mà xe của cô là dòng Porsche, những xe bình thường thấy đều cố né xa. 

             “Dừng xe, để anh lái”, Diệp Phàm lau mồ hôi trên trán, cô tài xế này không thể mong chờ gì được. 

             “Hả, không cần đâu anh họ, xin lỗi…”, mặt Diệp Vi Vi lập tức đỏ lựng lên. 

             Có điều hiển nhiên là Diệp Phàm vẫn trân trọng cái mạng của mình hơn, dưới sự kiên quyết của anh, hai người đổi vị trí. 

             Chiếc xe lại đi tiếp, ít lâu sau, Diệp Phàm đột nhiên cười nói: “Trên mặt anh nở hoa sao?” 

             “Không có, không có…”, Diệp Vi Vi kinh ngạc nói, lại thất thần rồi, mất mặt quá đi thôi. 

             Diệp Phàm lại cười: “Không cần ngại, muốn nói thì thì nói, em đã gọi anh là anh họ rồi, còn sợ cái gì…” 

             So với những người còn lại trong gia đình họ Diệp, đương nhiên Diệp Phàm có ấn tượng tốt với cô em họ dám nói giúp anh dưới áp lực nặng nề này. 

             Thấy Diệp Phàm nói vậy, Diệp Vi Vi cũng to gan hơn, cô vặn vặn ngón tay nói: “Anh họ, anh thật sự đi ở rể ở thành phố Cảng sao?” 

             Vãi chưởng! 

             Không ngờ câu đầu tiên Diệp Vi Vi hỏi lại là câu này. 

             Anh lớn hơn Diệp Vi Vi mấy tuổi, năm đó khi rời khỏi nhà họ Diệp, Diệp Vi Vi vẫn còn là đứa nhóc chỉ biết ăn rồi khóc, những chuyện về Diệp Phàm cũng chỉ là được nghe kể lại. 

             Cho nên tuy người khác đặt điều đủ kiểu về anh, nhồi nhét tư tưởng vào đầu Diệp Vi Vi, nhưng tính cách cô trong sáng ngây thơ, không tin tưởng hoàn toàn. 

             Mấy ngày trước, Diệp Phàm đã mạnh tay trị người nhà họ Thẩm cùng bà cụ Thẩm Thiên Quỳnh, khiến cô vô cùng kinh ngạc! 

             Diệp Phàm không hề giống với lời đồn, anh rất mạnh mẽ bá đạo, nhưng người con trai như vậy sao có thể đi ở rể chứ? 

             “Đi ở rể rất mất mặt sao?”, Diệp Phàm cười cười, không trả lời mà hỏi ngược lại. 

             “Hả?” 

             Diệp Vi Vi ngẩn người vội vàng nói: “Không không, anh đừng hiểu nhầm, em không có ý xem thường anh”. 

             Mặt cô đỏ như gấc, rõ là nghĩ một đằng nói một nẻo, Diệp Phàm bật cười giơ tay xoa đầu cô, giống như xoa đầu một đứa trẻ vậy. 

             Cười thản nhiên nói: “Yêu cô ấy là đủ rồi, còn ánh mắt người đời có liên quan gì đến anh?” 

eyJpdiI6ImU5d2lDVk04cm82dHBHcmgyOXhocEE9PSIsInZhbHVlIjoieHZITlpNWEFqRngwWDBnSFJXa2ZOVm8za05LR0tiYnRcL1pPZDhMbEI3ZGlPZ05FSHo1WnFNczdNRDZ1ZUFMU2pjd3VVSnVPaXhHdHg4emJEOFJmXC82TVVJaW96c1RlTHZUWEVwcjArRVVCMWxxaXJcL3F0K29QOUVRNXlxSFwvZVF4bGtZRUpVVWhcL09mV3EzdUM0SzZGSDFkcmN5R0VqU3ZUK1VuVW1qUjJ6cWR6QlprVVpNa2hjUThrRHhOMTRYc0lqc3BoTnBcLzBXQmRGb3lqWHhreGtndktSYk91QlNDUVltWkxKTUY5XC9TdFJEeGVjRGtsaVU4UFFDZWhzVFlEQXNjSlVYbzV4d0ZTcjZxQTRkYmx4MTkrQzRZZVhGekJ5RVBGOUQxRFhMalZiMnZ4anZHV3ZcLzM3VDhCTUN2akY5dmhEbUxpMHUrU0pKXC9sVERCY1FuM3dIY0VzbGw4NVVUbzJCd0VNVVBFSHA5aUc5eEpHcjVHU0tVam1kWHl0SlYwZGdiRWlHUTBpMU5BWVVjRExDb2h2XC9Mek5pMWc4WURwSWNsazhnckNtMXFBS1ZHUm1FcUhaS3pvU2VjaUtsUzRBOEVpaEtzaEpTTlY3NG55dHE4MXVCSUVaV25LbUxBSzFFTGNUNENYVTlNYWMwdnRHVm40TklSeDBnUlhZdjVYaXVYd3JiOEo4eXZpU0VQQkhqbmpWZz09IiwibWFjIjoiYjY3NWEyNjYzZGRlYzdjMjdhZjdiMWYwYWNlMzE2NDBmMmRkZDU4YTlhZDcxZDQxOGQ3NWM4ZWZjNjk2MDc2OCJ9
eyJpdiI6Imp3MkFOdkxHYVh3aENzdEFaVjJlYkE9PSIsInZhbHVlIjoiTkpWZUd5dGgwUEl1ZCtcL3N4Q1wvakVaVVhaZStMOHhWaWVHNGl4U1wvV1FjNjNUY0c5U3NhcmZYQTdvam1tQmw4SUdGS1B4Q3FpMGhDYSttQVwvN0RPWE5lZUM0azdmdnFna0lNbjNvdkcwcUR1aUp3VDRQd0ViUWpzSm9JNzg3bXVyXC9Db1RXdHpmeFpqckRiMjU1UTdQMkhXQkp5ak1tcnRrUnJBTHJ0amhhVVNlR2xpTGN3K0M1dlRJRHIxcVJudmxMMnRaYzNHY3lHdFFGbTVaXC9RbDlUQ2RsZTRFNlNyRWlsZGh4Zkg1eURBMFFLcElKRlJKN2ZUd1g2WnU2cXlxYkdZa0RZS1JyT1JWdzVMRStOZE9kSmZtODdTN0hpXC9sc3ZQZVUxUGhPQyt5RWdHYW9DWlwvTUlVWjVFOU9uK1YrZlJ5dExDcUtvSDBOejRmejJCTFB3MTJNb2hIYzZkWmkwU202ZE9lTGNCT2ZBWWpMbkFBWW8xeGFCTFo2clNTQUlveGRKNDlsMzdDb0hFempKejErbzRyMHlxSTZYcWRyczR5a1wvczVyXC9wZFFwYndLblhmUmNvcHIyOUQ5UGdNanB4ekxJaVhrcjh3QW42cDJWVUxBNkpTdHlJczVQbkJWcGpVQVdVWGNhR1h5R21Oa3pQNWJ5c1VjWk1Zb2RKT2ZaIiwibWFjIjoiOGFiNjZmZjE4YWM4MDA2ZDZhYzg3M2U1YmM2OThjN2IwNTMwNjM2MjNlOTUwNmUxYjRkYzY0NmQ2ZTZjZGExYiJ9

             Bỏ tay đang xoa loạn tóc của Diệp Vi Vi xuống, anh nói: “Nhớ nhé, phải tìm một người yêu em, đừng tìm người em yêu, ngây thơ như thế sau này sẽ bị bắt nạt đấy!”

Ads
';
Advertisement
x