Trong sân, Diệp Phàm ngồi ở đó, im lặng rất lâu không thể nói lời nào. 

             Anh chính là mệnh cách Phá Quân, hiện tượng kỳ lạ lúc sinh ra không phải vô tình mà là giải thích cho mệnh cách. 

             Cách nói này rất ảo diệu, nhưng trong văn minh Hoa Hạ năm ngàn năm, thật sự có tồn tại. 

             Mà anh, bốn tuổi học đi, năm tuổi học nói không phải vấn đề của bản thân anh, mà là vốn dĩ nên như thế. 

             Bởi vì bảo vệ anh, để mệnh cách Phá Quân của anh không bị người bên ngoài phát hiện. 

             Nhưng mệnh cách Phá Quân của anh vẫn bị truyền đến tai tông môn lánh đời đứng sau nhà họ Diệp, Phá Quân chủ sát, giết người thì chớ, còn giết cả mình! 

             Tham Lang và Thất Sát với người mệnh cách Phá Quân là tử địch trời sinh, những ngày đó bố anh thường xuyên biến mất rồi lại mang vết thương trở về là vì bảo vệ anh. 

             Nhưng nhà họ Diệp sống trong thế tục, dù sao thì sức mạnh cũng không đủ. 

             Dưới đủ loại kế sách, Diệp Phàm lưu lạc rời khỏi nhà họ Diệp, chỉ là về sau giữa đường lưu lạc thì xảy ra một chút biến cố. 

             Dẫn đến việc Diệp Phàm thật sự biến mất không thấy, trong ngày lạnh tuyết dày, một bé trai vừa lạnh vừa đói đi trên đường phố lạnh buốt ở thành phố Cảng. 

             May mắn cho anh gặp được một cô bé lương thiện, cô bé ấy chính là Hàn Tuyết sau này, một cái áo bông màu đỏ, một tờ tiền lớn trăm tệ. 

             Chúng đã giúp Diệp Phàm có thể kiên trì được mấy ngày giữa trời đông giá rét, cơ duyên trùng hợp để sư phụ hiện tại của anh thu nhận, mang đi! 

             Rất lâu sau, Diệp Phàm mới mở miệng nói: “Nói như vậy, từ trước đến nay tôi luôn hiểu lầm các người? Hiểu lầm… Chu Tình…” 

             Dù sao thời gian xa cách quá lâu rồi, Diệp Phàm vẫn không thể gọi ra tiếng ‘mẹ’. 

             Chu Tình cũng là người phụ nữ đáng thương, bị bố Diệp Phàm phỗng tay trên từ tay Diệp Hùng, sau khi Diệp Phàm sinh ra rồi thì chơi trò biến mất. 

             Mỗi lần trở về đều là một thân đầy thương tích, đợi không được mấy ngày thì lại biến mất không tung tích, điều này khiến cho Chu Tình giống như góa phụ thủ tiết thờ chồng vậy. 

             Oán hận với người đàn ông của mình, bất giác dời lên trên người của Diệp Phàm. 

             “Haizz…” 

             Diệp Chấn Hà thở dài một tiếng, trong đó bao hàm quá nhiều bất lực với quá khứ. 

             Mà cái gọi là đại khủng bố ở thành phố Cảng, Diệp Phàm đã biết rõ, người đó chính là lão tổ của anh, cũng chính là ông nội của Diệp Chấn Hà. 

             Giống như anh, người này cũng có mệnh cách Phá Quân, muốn tủy xương của anh chính vì để đối phó với lão tổ của anh. 

             Chính là người dũng mãnh với trường kiếm thanh sam, nhờ chém giết mà lập ra sư môn, một tay che trời! 

             Chỉ là Diệp Chấn Hà cũng không biết vị lão tổ đó ở chỗ nào của thành phố Cảng, thậm chí không biết người này tên là gì. 

             Những thứ này cần Diệp Phàm tự mình đi tìm kiếm, Diệp Chấn Hà không thể giúp gì nhiều hơn. 

             “Ông già, vậy ông nói cho tôi nghe người anh em đó của ông là có chuyện gì?” 

             Diệp Phàm có chút không cung kính hỏi, anh em của Diệp Chấn Hà, tất nhiên là Diệp Chấn Đình- ông hai của nhà họ Diệp. 

             “Nó?” 

             Diệp Chấn Hà cười lạnh một tiếng: “Nếu không có di chúc của ông cố nội cậu lúc sắp chết thì hiện tại chắc mồ xanh của nó mọc cỏ cao ba mét rồi!” 

             “Phụt-” 

             Diệp Phàm phun ra một ngụm nước trà, kinh ngạc nhìn Diệp Chấn Hà, không ngờ ông cụ nói ra lời như vậy. 

             Trong lòng đột nhiên dâng lên sự tò mò, Diệp Chấn Hà liếc nhìn anh, tất nhiên biết trong lòng anh đang nghĩ cái gì rồi. 

             Tức giận trừng anh một cái: “Ông trẻ của cậu, nói là em ruột của tôi thì cũng đúng, song cũng không chính xác bởi vì nó là em cùng cha khác mẹ với tôi!” 

             “Mẹ của ông trẻ cậu là một hầu gái bên người ông cố nội cậu, một lần say rượu thất thố mà sinh ra ông trẻ”. 

             “Xuất thân của Diệp Chấn Đình không tốt, bị khinh thường ở nhà họ Diệp, nhưng người hầu gái đó từng cứu mạng ông cố nội cậu, vì vậy mặc dù xuất thân không tốt nhưng lại được ông cố nội cậu vô cùng thương yêu, về sau khi ông cố nội bệnh gần chết thì để lại một di chúc, bảo tôi chia ba phần sản nghiệp nhà họ Diệp cho nó”. 

             “Đối với những thứ này, tôi tất nhiên không có ý kiến, mà ông trẻ của cậu cũng biết đủ, mặc dù có được ba phần sản nghiệp nhưng việc lớn trong nhà vẫn đều lấy ông làm chủ”. 

             “Về sau, bởi vì việc mệnh cách Phá Quân của cậu, tôi bị thương nghiêm trọng, nhất thời nhà họ Diệp như rắn mất đầu, cũng cho ông trẻ của cậu thời cơ lợi dụng, đợi sau khi tôi hồi phục lại thì cũng không còn chấp nhất nữa những thứ này nữa”. 

             “Nếu muốn giết thì tôi đã dễ dàng giết nó rồi!” 

             “Nhưng tôi hy vọng cậu có thể lấy về những thứ này, người đứng đầu mà trong tay không dính máu tươi thì sao mà được!” 

             “Về phần bà nội cậu, hừ, người gõ mõ cho nhà họ Thẩm, chỉ là một khối đá mài đao mà thôi. Không có khối mài đao này, trong mười mấy năm cậu rời khỏi nhà, muốn thu thập tất cả sản nghiệp của nhà họ Diệp trong thời gian ngắn không phải là chuyện dễ dàng!” 

             Diệp Chấn Hà hời hợt nói ra lại khiến Diệp Phàm nghe mà trong lòng phát run. 

             Mặc dù nghe ra rất cẩu huyết nhưng tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của Diệp Chấn Hà, em trai cùng cha khác mẹ thì cũng thôi đi. 

             Thậm chí người vợ kết tóc se tơ cũng nằm trong kế hoạch của ông cụ, đến nay Thẩm Thiên Quỳnh phải một mình cô độc lẻ loi sống ở phòng phía Tây 

             Cả ngày kêu la nghe vô cùng thê thảm không gì sánh bằng, nhưng Diệp Chấn Hà chưa từng đến thăm. 

             Mà người nhà bên mẹ của bà cụ, hiện tại đều bị đuổi khỏi nhà họ Diệp. 

             Trong một trạch viện rộng lớn cách biệt thự nhà họ Diệp năm cây số, trong căn phòng của Diệp Tử Long, khuôn mặt hắn ta lạnh lùng, đứng trước mặt hắn ta có ba người đàn ông, một trong số đó trong tay cầm một chiếc hộp hợp kim. 

             "Cậu Diệp, đây là sản phẩm mới nhất của chúng tôi, gen i loại 2, có thể kích hoạt các tế bào của cậu, hơn nữa còn tái sinh vô hạn!" 

             Một người đàn ông vóc dáng nhỏ bé lúc đang nói đến sản phẩm của bản thân, trên mặt tràn đầy ngạo nghễ. 

             Chỉ là Diệp Tử Long vẫn bộ mặt lạnh lùng, lạnh giọng nói: “Ông Kawashita, ông xác định cái này không có tác dụng phụ chứ, ông nên biết ở thủ đô này, nếu tôi xảy ra chuyện gì, hành động của các người ở thủ đô sẽ gặp đả kích mang tính hủy diệt!” 

             Lời nói của Diệp Tử Long khiến trong lòng Kawashita Boten vô cùng bất mãn, Diệp Tử Long dám uy hiếp ông ta, nếu ở Tịch Quốc, ngay lúc này đầu của Diệp Tử Long đã rời khỏi cổ rồi! 

             Nhưng nơi này thủ đô Hoa Hạ, ông ta mỉm cười: “Xem ra phải thị phạm cho cậu Diệp một chút mới khiến cho cậu Diệp tin tưởng!” 

             Ông ta phất tay gọi một tên đàn ông phía sau đến, nói: “Cậu Diệp, đây là Miura-kun, cậu ta đã dùng gen i loại 2, hiện tại thị phàm cho cậu xem một chút!” 

             Âm thanh vừa dứt, Kawashita Boten lấy ra một thanh đao sắc bén, trực tiếp rạch trên cách tay của người đàn ông, máu tươi lập tức chảy ra. 

             Nhưng mà người đàn ông này chẳng hề nhíu mày cái nào, máu tươi chảy ra, Kawashita Boten dùng một cái khăn lông lau lên miệng vết thương, 

             Tiếp sau đó xuất hiện một cảnh tượng khiến Diệp Tử Long giật mình, miệng vết thương tự động khép lại. 

             Mặc dù tốc độ khép lại rất chậm nhưng không kim không chỉ mà có thể khép lại, máu tươi cũng chảy ra càng ngày càng ít. 

             Biểu cảm kinh ngạc của Diệp Tử Long khiến Kawashita Boten vô cùng hài lòng: “Cậu Diệp đây chính là gen i loại 2, là sản phẩm nâng cấp từ sản phẩm đời thứ nhất của chúng tôi, nếu cậu nói nó có tác dụng phụ gì thì chỉ có thể là quá cường đại thôi, ha ha ha…” 

             “Tốt, rất tốt, tôi rất vừa lòng, ha ha ha…”, Diệp Tử Long cũng cười lớn lên. 

eyJpdiI6ImZHRUVQdzBGWThPdDhnb0FaN0R5K2c9PSIsInZhbHVlIjoibHlTQkVNeHZPcHVnOGNGdk96eDQ2c1dpRDNVaTA0blJMMmNDMmxiRnZpUFlnK0t1V29rSHNmUzBSK2d5aWQ3Y3J5Nzh5c1wvVUFYc0tLUFVmZFJ2ZzdZcVJjeGQ4K2YyZHo2XC9SZDhOcUtWRUNCTmhseVNOUGpMMm54STdBQUFYZFFJK1hVWmZPdlRleFwvVWJnUExQZ1QzR25Kb1NkdUVxajNxXC84cTd1Y04zUFZyMCs0eWxTWis2aGZ6eDd6T3g0cVc2U1NkcUM3azNYdnBKRUwxOTQrQ1VDVFFKVER5VnpCaG5Db2RtUXRicldhMnNYeGdqbnJmWVdIQzVQRVhvWjNyUURISEdGd2NkMUR3TFpndm1uQUw2aVFOZVV6aHJJVGo1WlVQaXpwcVh6S3NPVmlETzhxOFVzQjBKcFk5T0REdEg2UE9GQm5zc09LTHBxVkxMMVUzVnhIV0xINUhweWJrRkFyOFJNRG1SdmU5NUxldDk0TGFaTmlGOTRvN05qaiIsIm1hYyI6ImViODMzYmZkY2M2YjgzM2QyZGRlNGE3NmFmMzkzNmIzZWIwYzlhNWUxZDEwOTcyYzc0NGQ5ODA1OGJkMmJjNjcifQ==
eyJpdiI6IlZNayszMjJjZmcyYytXN2pNK2RQbGc9PSIsInZhbHVlIjoiQmdSSlZ6N3NQR0tGVU81bHIzbGhaRndoSE9xOHNJSTlaN2hUUUlKNTVJVHN5R1lBVGdUY1wvSjlzWGpCeXZQeHpxZzdYcmIzWnk3Z1wvSmJIOVNSXC95VVg0Zno0VjZ4QUFXUzBVcXRpamhZWGg0TUp4UUtBeUwxY1dsd0tlMGNXVit3UmdpYjFYaHZ5TE5TdEVLeG9mVHVOUHVnVWg3alVHMjc2WEZkWXpOOHVVdFo4a2hza3QwdVwvUmlUa3lKMG15U0IrZERCd2psamJKZnJLaG9rbDA3UWh6MlA2c01zbFhBRmhqR2NGbmJjYjNEUlZaUkUwMVF2MGlPYjZNZjZqMVI2R1d4b2I4SnZIdUdYK1lRbXdnQVhZc0d1bjlPb1hWTDdzQytQNUVkcVUzaUJSRmZxOXRaeGtUWFY5MHYzVVhjWXY2dHZwem9lTnczU0RTUFptQWxXc0VYODBxTHFrdHNGVnRJWVNXMkF2WFl1Q1wvV01IeHZRZHUzUkIwZlwvV3FaRjBEVFwvZmJvYzhJSFhcL09nT3E3bDRLOE1RS0Fub0NxZDhVN3I3ZXdPaTFqRlFjTXBwcTFPOVNTXC9cLzhLSjV0WXUiLCJtYWMiOiIyNzI2NjdmYTVjYTM4NTQ4M2UwYmRkN2RjY2I5NTk4YmM0NTVkMTJmNDY4YjM3ZDAxMzM4YzM5MTI4MmI5MWY0In0=

             Trong đại hội gia tộc ba ngày sau, hắn ta muốn giết chết Diệp Phàm trước mặt mọi người!

Ads
';
Advertisement
x