Hai người đánh cờ, toàn bộ người trong hoa viên ngay cả người hầu đều bị đuổi ra ngoài.
Ông nội của Tiểu Ảnh không có khả năng ăn nói bậy bạ, điều này làm cho anh vô cùng tò mò, đặc biệt nói anh là đời sau của kẻ đáng sợ như thế
Lúc đó, anh suýt chút nữa chửi mẹ mình rồi, cái này chẳng phải là gài bố anh sao?
Chẳng lẽ anh không phải là cậu ruột của Chu Tình sao?
Hoặc là anh và Diệp Thánh không phải cùng ba cùng mẹ? Loại suy nghĩ máu chó này làm anh có chút đau trứng.
Nghe Diệp Phàm nói như vậy, tay cầm quân cờ của Diệp Chấn Hà thoáng khựng lại, nhưng ngay lập tức nói: “Không biết!”
“Bịch!”
Quân cờ hạ xuống, Diệp Chấn Hà cười híp mắt nhìn Diệp Phàm.
Trong bàn cờ, Diệp Phàm đã bị bao vây, chỉ còn lại một cửa đột phá, nhưng cửa đột phá đã có hai cây đại đao.
Có thể phong tỏa anh bất cứ lúc nào, Diệp Phàm bốc lên một quân cờ màu trắng rồi đặt mạnh lên bàn cờ.
Nội lực chấn động, toàn bộ quân cờ trên bàn cờ bị rối loạn toàn bộ trong nháy mắt.
Diệp Chấn Hà sửng sốt, bất đắc dĩ cười: “Cậu như vậy là chơi xấu đó!”
Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng, nói: “"Ông bớt giả bộ ngớ ngẩn để lừa gạt tôi, đừng tưởng rằng tôi trở về là tha thứ cho các người, không có khả năng, tôi chưa bao giờ thừa nhận thân phận người kế thừa nhà họ Diệp này”.
“Ông nói cho tôi biết rồi tôi sẽ ở lại đây ba ngày rồi mới đi, giúp ông thu dọn cục diện rối rắm này. Còn nếu ông không nói, có tin tôi đi ngay lập tức không?”
Diệp Phàm mở miệng uy hiếp, Diệp Chấn Hà dở khóc dở cười, lắc đầu nói: “Cậu biết mình đang nói cái gì không?”
“Đây chính là vị trí gia chủ của nhà họ Diệp. Nhà họ Diệp là gia tộc lớn ở thủ đô, mặc dù chú hai của cậu cướp đi hơn phân nửa thế lực nhưng nhà họ Diệp vẫn là một trong năm gia tộc lớn, đây là địa vị, là quyền thế, cậu chắc chắn không cần à?”
Diệp Phàm cười lạnh: “Cần thì cũng không cần nổi, mười mấy năm trước, lúc lừa tôi ra khỏi nhà họ Diệp, vứt bỏ tôi thì đã định trước rằng tôi không thể với tới nhà họ Diệp này!”
Nghe giọng điệu giễu cợt của Diệp Phàm Diệp Chấn Hà cười khổ nói: “Cậu phải biết năm đó, nếu không gửi cậu đi, không biết cậu còn có thể sống tới hiện tại hay không!”
Diệp Phàm nhíu mày: “Thế là ý gì? Ông nói rõ cho tôi!”
Diệp Chấn Hà cười, gõ mặt bàn, cười nói: “Nếu cậu đã lớn đến ngày hôm nay rồi, có một số chuyện cũng nên nói cho cậu biết!”
“Cậu nghĩ năm gia tộc lớn ở thủ đô thật sự chỉ là năm gia tộc có tiền nhất thôi sao?”
“Vậy cậu quá ngây thơ rồi!”
“Năm gia tộc lớn của thủ đô này, sau lưng mỗi gia tộc đều là một tông môn lánh đời cường đại, những tông môn này mạnh mẽ không gì sánh bằng, thực lực thật sự thâm sâu khó lường!”
Thần sắc Diệp Chấn Hà trở nên trịnh trọng: “Trăm năm trước, Hoa Hạ suy vong, trâu bò rắn rết quỷ quái khắp nơi tiến vào đất nước Hoa Hạ, đốt giết đánh cướp, lấy Tịch Quốc làm chủ, tất cả võ sĩ đạo Tịch Quốc huy động toàn bộ lực lượng xuất động!"
“Vì để bảo vệ Hoa Hạ ta, các tông môn lánh đời lục tục rời núi, một bầu nhiệt huyết chống lại quân giặc, mãi cho đến khi tân triều thành lập, những tông môn lánh đời này đã có cống hiến vô cùng to lớn”.
“Triều đại mới thành lập nhưng những tông môn xuất thế này sau khi cùng triều đại mới xây dựng thiên hạ thì nảy sinh tâm tư, mưu đồ xây dựng một liên minh lấy võ đạo làm chủ ở thế tục, áp đảo lên hình thế xã hội đời thường”.
“Mười năm chiến tranh, các đại tông môn lánh đời chiến bại, phục tùng quy củ của tân triều lập ra, đồng loạt vào núi mai danh ẩn tích”.
“Nhưng năm tông môn mạnh nhất trong đó vẫn luôn mong chờ có một ngày quay lại một lần nữa, áp đảo thế giới thế tục, năm gia tộc lớn thủ đô cũng được xây dựng dưới bối cảnh như thế, là người được mai phục sẵn để chuẩn bị quay trở lại bất cứ lúc nào!”
“Nhưng mà bốn mươi năm trước, trong giới võ đạo Hoa Hạ xảy ra một sự việc ảnh hưởng cực lớn khiến cho năm đại tông môn và năm gia tộc lớn đứt đoạn mối liên hệ”.
“Về sau bố của cậu gia nhập vào tông môn lánh đời đứng sau nhà họ Diệp trong một lần tình cờ, bố cậu bắt đầu học võ ở đó rồi gặp được lão tổ của cậu, cũng chính là ông nội của tôi”.
“Ông nội của tôi đó địa vị vô cùng cao trong tông môn lánh đời, nhưng một ngày nọ, không biết tại sao, ông ấy lại dẫn dắt bố cậu phản bội tông môn, bị đuổi giết một hồi!”
“Về sau bố cậu trọng thương trở về, lúc đang dưỡng thương thì gặp mẹ cậu, mà lúc đó, cậu trai lớn của chú hai cậu - Diệp Hùng đang theo đuổi mẹ cậu, nhưng bất ngờ lại bị bố cậu chen chân vào, về sau thì có cậu cùng với Diệp Thánh em cậu”.
Diệp Phàm nghe vô cùng chuyên chú, tim đập thình thịch, đó chắc chắn là một thời đại sôi sục nhiệt huyết.
Hơn nữa, anh cũng biết được vì sao khi nhìn thấy Chu Tình, Diệp Hùng lại lộ ra tình cảm khác thường như vậy, còn thân mật gọi Tiểu Tình.
Thì ra còn có một đoạn lịch sử máu chó như vậy, nhưng anh cũng bội phục bố mình, bị thương nặng như vậy còn có thể giành người phụ nữ trong tay kẻ khác, hơn nữa còn thành công.
“Ông già nói nhanh lên, kể chi tiết xem!”
Diệp Phàm hối thúc, Diệp Chấn Hà lắc đầu bật cười: “Có cậu rồi thì cậu là cháu đích tôn của tôi, đáng lẽ cả gia tộc phải một màn vui vẻ chúc mừng, nhưng khi cậu sinh ra đời thì lại không giống bình thường, cậu không hề khóc lóc, hơn nữa lúc sinh ra trong tay còn cầm huyết ngọc, sát khí tận trời!”
“Nói láo!”, Diệp Phàm đột nhiên hét to, cũng không quan tâm vai vế lớn nhỏ.
Anh sa sầm mặt mũi nói: “Ông già ông đang kể chuyện thần thoại cho tôi nghe hả? Còn cầm huyết ngọc trong tay gì chứ, chẳng lẽ lúc tôi đang trong bụng mẹ còn có người có thể đưa viên huyết ngọc vào cho tôi sao?”
“Thằng khốn này, cậu biết cái khỉ gì, nghe tôi nói hết đã!”, Diệp Phàm đột nhiên kêu lớn làm Diệp Chấn Hà hết hồn, tức giận răn dạy.
“Khụ khụ, tôi nói tôi nói…”
Diệp Phàm vội vàng cười gượng, trong lòng anh lại sửng sốt, khí thế vừa xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất lúc nãy của ông già khiến cả người anh đột nhiên căng thẳng.
Ông già tuyệt đối không phải là một người bình thường!
Nhưng mà nếu đã là một ông lão bất phàm như vậy, tại sao lại để mặc Diệp Chấn Đình cướp đi cơ nghiệp của nhà họ Diệp chứ.
Tại sao lại chấp nhận cho Thẩm Thiên Quỳnh làm xằng làm bậy ở nhà họ Diệp, tất cả đều khiến lòng anh tràn đầy nghi hoặc!
“Hừ!”
Diệp Chấn Hà hừ lạnh một tiếng: “Tôi kể tay cậu cầm huyết ngọc không phải là một viên ngọc thật, mà là phù văn màu đỏ máu trên bàn tay trắng nhỏ của cậu, màu đỏ máu sáng long lanh nhìn như huyết ngọc vậy!”
“Quỷ dị như vậy làm cho bà đỡ sợ hết hồn, ngã bệt xuống đất, cũng chính lúc này, một lão già mặc đạo bào thông qua phòng tuyến nghiêm mật đi đến bên giường, cậu không hề khóc một tiếng, thế mà thấy lão già mặc đạo bào đó thì lại cười vang lên”.
“Điều này làm cho mọi người vô cùng kinh hãi, lão đạo sĩ không phải người thường, khí thế lúc ẩn lúc hiện làm tôi sợ hãi, lập tức khiêm tốn thỉnh giáo đối phương”.
Nói đến đây, biểu cảm của Diệp Chấn Hà trở nên rất nghiêm túc, từng chữ từng chữ nói: “Mà cậu, chính là Phá Quân, mệnh cách Phá Quân, chủ sát phạt!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất