Hy Hy, mục tiêu của Lưu Tú Cầm lại là Hy Hy.
Âu Dương Ngọc Quân yêu thương Hy Hy nhường nào, bà ta hiểu rất rõ, nếu như lừa được Hy Hy ra ngoài.
Thì đoán chừng muốn Âu Dương Ngọc Quân quỳ gối cầu xin cũng chỉ cần một câu nói thôi, chỉ là muốn bắt Hy Hy không phải chuyện dễ, đầu tiên bà ta phải vượt qua ải của Âu Dương Ngọc Quân đã.
Theo như bà ta biết, Hy Hy cùng Âu Dương Ngọc Quân lúc nào cũng như hình với bóng, hơn nữa không biết tại sao mà Âu Dương Ngọc Quân không cho Hy Hy đi học.
Nếu như đi học thì bà ta sẽ có nhiều cơ hội ra tay hơn, mà bây giờ bà ta phải bắt Hy Hy từ trong tay Âu Dương Ngọc Quân, độ khó cao gấp nhiều lần.
“Hừ, đó là chuyện của bà, làm tốt thì có giàu sang phú quý cho bà hưởng thụ, làm không tốt thì không chỉ con gái bà gặp họa mà đến bà tôi cũng không bỏ qua đâu, bà biết chưa?”
Lâm Thanh Đế âm trầm nói, hắn ta trông rất tàn độc, Lưu Tú Cầm sợ hãi vô cùng.
Bà ta tin Lâm Thanh Đế nói được làm được, vội vàng gật đầu đồng ý.
Không đợi bà ta nói, giọng nói lạnh lẽo của Lâm Thanh Đế lại vang lên: “Bà đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn, nếu bà dám trốn tôi sẽ cho bà biết thế nào là sống không bằng chết!”
Lưu Tú Cầm sợ run bắn người, đúng là bà ta đang có ý định đó, Âu Dương Ngọc Quân chỉ cần dùng một tay cũng có thể bóp chết bà ta.
Bắt cóc em gái cậu ta chính là tự tìm đường chết, bà ta vội vàng cười cười: “Thanh Đế, cậu yên tâm, tôi cũng có thù với Âu Dương Ngọc Quân, cậu ta đánh hai đứa cháu trai của tôi, khiến cả đời này chúng phải ngồi xe lăn, tôi nhất định sẽ giúp cậu!”
“Rất tốt, nhưng vì bà cũng có tiền án, tôi vẫn phải cẩn thận, ha ha…”
Lâm Thanh Đế âm hiểm cười, hắn vỗ tay, một người đàn ông cầm một cái hộp thổ cẩm bước đến.
Hộp thổ cẩm được mở ra, bên trong có một viên thuốc màu đỏ, mang mùi thơm thoang thoảng.
Lâm Thanh Đế cười gằn: “Đây là một viên Độc Sang Đan, bà uống đi tôi mới yên tâm…”
Sắc mặt Lưu Tú Cầm lập tức tái nhợt, Độc Sang Đan, nghe cái tên thôi là biết rất kinh khủng rồi.
Chắc chắn là thuốc độc, bà ta không thể uống, song lập tức giơ tay lên trời thề độc: “Thanh Đế, cậu phải tin tôi, chắc chắn tôi sẽ làm giúp cậu, tôi xin thề, nếu tôi còn chạy trốn nữa thì bị sét đánh chết!”
“Đùng đoàng…”
Bà ta vừa dứt lời, trên trời đột nhiên lóe sáng, một tiếng sấm đánh đùng đoàng, mây đen ùn ùn kéo đến.
Mưa giông đang đến gần!
Lâm Thanh Đế cười mỉa: “Ha ha, dì Lưu, nói dối nhiều quá rồi, xem ra đến ông trời cũng không tin nữa…”
“Bắt bà ta uống đi!”
Hắn ta nói xong, có hai người đàn ông từ phía sau đi lên, ấn Lưu Tú Cầm xuống, dưới ánh mắt sững sờ của bà ta, họ nhét viên Độc Sang Đan vào miệng bà ta.
Chiếc cằm bị ép nhai trệu trạo, viên Độc Sang Đan bị Lưu Tú Cầm nuốt xuống.
Sau khi nuốt viên thuốc, hai người buông Lưu Tú Cầm ra, bà ta vội vàng cho tay móc họng, nằm bò trên đất nôn khan.
Cuối cùng đến mật xanh mật vàng cũng nôn ra nhưng vẫn không có tác dụng.
Lâm Thânh Đế tàn ác nhìn Lưu Tú Cầm nôn thốc nôn tháo, cười khẩy: “Thuốc Độc Sang Đan này là người Miêu Cương điều chế từ mười hai loài độc vật, giá rất cao, trong chợ đen một viên cũng phải hai trăm ngàn, dì Lưu nuốt hai trăm ngàn vào bụng như vậy khiến tôi rất hâm mộ đấy”.
“Sau khi nuốt Độc Sang Đan này xuống, trong mười lăm ngày nếu không có thuốc giải thì toàn thân sẽ lở loét, chảy mủ và thối rữa mà chết, vô cùng thê thảm đó, ha ha ha…”
Lâm Thanh Đế bật cười, cười đến mức Lưu Tú Cầm run rẩy cả người, trong lòng hoảng sợ đến cực điểm.
Đặc biệt là, Lâm Thanh Đế nói xong, Lưu Tú Cầm lại cảm thấy trên người rần rần ngứa ngáy, giống như có con sâu đang bò trên đó.
“Thanh Đế, cầu xin cậu cho tôi thuốc giải đi, tôi xin cậu…”, Lưu Tú Cầm khẩn cầu, sợ đến chảy cả nước mắt.
Mặc dù bà ta trở nên ác độc nhưng cái dùng cho người khác lại dùng trên người bà ta là dọa bà ta sợ vỡ mật.
“Không cần lo, chỉ cần bà nghe lời, tôi sẽ cho bà thuốc giải, bây giờ thì cút đi, ông đây đợi tin tốt lành từ bà, nhớ kỹ đừng có để lộ tin tức về tôi, cũng đừng có suy nghĩ bỏ trốn, nếu không toàn thân bà sẽ lở loét mà chết, thê thảm vô cùng…”
Lưu Tú Cầm sợ đến mức hồn bay phách lạc, bà ta bị đưa đi, đợi đến khi rời khỏi du thuyền bà ta mới kinh ngạc không thôi.
Cái du thuyền lớn như vậy, giá trị nhất định phải mấy trăm triệu.
Diệp Phàm, đều tại Diệp Phàm, trong lòng bà ta lại không ngừng nguyền rủa Diệp Phàm.
Nếu như Diệp Phàm chết, bà ta chính là mẹ vợ của Lâm Thanh đế, cũng có thể hưởng thụ trên du thuyền này.
Chứ không phải như bây giờ, giống như một con chó bị Lâm Thanh Đế ép uống thuốc độc, bà ta hận Diệp Phàm chết đi được!
“Đùng đoàng”.
Mây đen kéo rợp trời, mưa giông bão tố kéo đến, chiếc ca-nô phi như bay trên mặt nước.
Sau khi cập bến, Lưu Tú Cầm bị hai người đàn ông ném xuống, một người trong đó đưa cho bà ta một tấm danh thiếp: “Làm được rồi thì gọi vào số này, hoặc đưa thẳng người đến địa chỉ ghi trong này là được, hi vọng bà đừng làm cậu chủ thất vọng!”
“Vù vù”.
Chiếc ca-nô lại khởi động chạy về phía biển xa.
“Lâm Thanh Đế, mày sẽ không sống yên ổn đâu, Thiên Lôi sẽ đánh chết mày…”
Sau khi ca-nô rời đi, Lưu Tú Cầm chửi ầm lên, muốn bao nhiêu lời khó nghe thì có bấy nhiêu.
May mà nơi này vắng vẻ, nếu không người khác sẽ nghĩ bà ta bị bệnh tâm thần.
Nhìn tấm danh thiếp trong tay, Lưu Tú Cầm chửi thề một tiếng, bà ta không muốn chết, vừa nghĩ đến bản thân sẽ lở loét thối rữa mà chết là cảm thấy ngứa ngáy khắp người.
“Diệp Phàm, Âu Dương Ngọc Quân, đều tại chúng mày, đều tại chúng mày hại tao…”
“Còn có con khốn kia nữa, nếu không phải do mày báo tin, thì hai đứa cháu trai của tao sao lại phải ngồi xe lăn cả quãng đời còn lại, mày cũng đáng chết!”
Lưu Tú Cầm ác độc chửi lấy chửi để, bà ta muốn sống sót, bây giờ không phải chuyện gả Hàn Tuyết vào nhà giàu nữa, mà mạng sống quan trọng hơn.
Bà ta là một người chỉ nghĩ cho bản thân mình, vì vinh hoa phú quý của mình, đến con gái ruột cũng bị lôi ra làm mồi nhử, chứ đừng nói là người khác.
Chỉ là làm sao bắt Hy Hy đi mới là vấn đề.
Tuy Hy Hy mới hơn năm tuổi, nhưng lại rất thông minh, hơn nữa dường như lúc nào cũng ở bên cạnh Âu Dương Ngọc Quân.
Lưu Tú Cầm cau mày suy ngẫm, bà ta đang nghĩ người có thể đưa Hy Hy ra ngoài.
Bất cứ ai ở trong khu biệt thự số một, từng người từng người hiện lên trong đầu bà ta, đột nhiên dừng lại ở một hình bóng.
Hạ Sương Nhi!
Bây giờ Hạ Sương Nhi khỏi bệnh rồi, cũng làm trong Công Nghệ Tuyết Phàm, quan trọng nhất là bởi vì tuổi nhỏ nên Hạ Sương Nhi thường chơi với Hy Hy.
“Chính mày rồi, một đứa con gái của người làm, không ngờ mày cũng có chỗ dùng đến…”
Vừa nghĩ đến, Lưu Tú Cầm càng cảm thấy ổn, lợi dụng tính cách yếu đuối, ngây thơ của Hạ Sương Nhi, nhât định có thể bắt được Hy Hy.
Nhà họ Diệp ở thủ đô, Chu Tình đang ở trong biệt viện, Diệp Thánh vò đầu bứt tai hét lên giận dữ.
Tiểu Ảnh thật sự là hung thủ hạ độc, cậu ta không muốn tin, nhưng thương tích của Diệp Phàm khiến cậu không thể không tin.
Đó là cô gái duy nhất mà cậu thật lòng yêu, kết quả lại là vì tủy sống của Diệp Phàm mà muốn lấy mạng cậu ta.
“Còn “Đại Khủng Bố” ở thành phố Cảng, rốt cuộc là ai?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất