Lâm Thanh Đế vẫn chưa chết, không ngờ Lâm Thanh Đế lại chưa chết, Lưu Tú Cầm kinh ngạc vô cùng. 

             Lâu như vậy rồi, bà ta cũng biết cuộc hỗn loạn tối hôm đó, khi Lâm Thanh Đế bỏ chạy bị Âu Dương Ngọc Quân dùng súng bắn nổ bình xăng của ca-nô. 

             Cả cái ca-nô nổ tung, Lâm Thanh Đế vùi thân trong biển lửa, cho nên nhà họ Lâm ở thủ đô mới phái Lâm Phố đến giết Diệp Phàm. 

             Chỉ là đã bị Diệp Phàm giết chết ở hồ chứa nước Long Môn! 

             “Thanh Đế, cậu vẫn sống đúng là tốt quá, sau khi tôi biết tin của cậu đã cực kỳ đau lòng, cậu còn sống thật quá tốt…” 

             Lưu Tú Cầm vội vàng nói, thậm chí còn rặn ra vài giọt nước mắt, như thể Lâm Thanh Đế còn sống làm bà ta vui mừng tột độ vậy. 

             Thế nhưng Lâm Thanh Đế không thèm đoái hoài, cười lạnh: “Ha ha, tài diễn xuất của dì Lưu đúng là hay lắm…” 

             “Tôi rất muốn biết hôm đó dì Lưu không chào mà đi mất là cớ làm sao, vậy cũng thôi đi, lại còn chạy đến thủ đô lấy danh tôi để lừa bịp, dì nói dì là mẹ vợ tôi, thế con gái dì đâu?” 

             Lâm Thanh Đế kêu người đẩy xe lăn đến trước, giơ tay nắm lấy cằm của Lưu Tú Cầm, khuôn mặt hung tợn nhìn bà ta, âm trầm nói: “Hai mẹ con nhà bà, ông đây còn chưa sơ múi được miếng nào, bà nói bà là mẹ vợ của tôi, mẹ vợ cái con mẹ nhà bà…” 

             “Chát chát chát…” 

             Ba cái tát liên tiếp tát vào mặt Lưu Tú Cầm, cho thấy Lâm Thanh Đế đang rất tức giận, hôm đó Lưu Tú Cầm không nói câu nào mà chạy mất, dẫn đến bọn họ không thể nhận được tin tức của Diệp Phàm ngay. 

             Nếu như Lưu Tú Cầm không chạy, vẫn ở lại khu biệt thự số một, truyền vài thông tin của Diệp Phàm cho hắn ta, vậy trận đấu hôm đó hắn ta có thể chuẩn bị kỹ càng hơn. 

             Nói không chừng còn tương kế tựu kế, giết chết Diệp Phàm! 

             Nhưng Lưu Tú Cầm lại bỏ chạy đầu tiên, cho nên thông tin mới đứt đoạn, trong lòng hắn hiểu rất rõ, trước khi Diệp Phàm xử lý hắn ta và Diệp Tử Long, sẽ không động đến Lưu Tú Cầm. 

             Dù sao vẫn còn Hàn Tuyết, nhưng Lưu Tú Cầm lại tự mình tháo chạy, một con sâu làm rầu cả nồi canh! 

             Càng đáng ghét hơn là, sau khi hắn ta được cứu, liên lạc lại với nhà họ Lâm, lại biết được thông tin Lưu Tú Cầm dám dùng cái danh mẹ vợ của hắn ta để lừa tiền ở thủ đô! 

             Như vậy bảo sao hắn ta không giận cho được? 

             Vài cái bạt tai đau điếng, đánh đến mức Lưu Tú Cầm choáng váng, khóe miệng bật máu tươi. 

             Nhưng bà ta không dám kháng cự, bà ta sợ Lâm Thanh Đế của bây giờ, luôn cảm thấy trên người hắn ta lúc nào cũng có luồng khí ớn lạnh. 

             Giống như một tên biến thái vậy, đương nhiên bà ta không biết Lâm Thanh Đế sao lại còn sống sót trở về, nếu không chắc hẳn bà ta sẽ bị dọa sợ chết khiếp. 

             Ngày hôm đó, Lâm Thanh Đế bị tiếng nổ làm cho ngất lịm đi, khắp người đều là vết bỏng, vết thương nặng đến mức có thể chết bất cứ lúc nào. 

             Hắn ta trôi nổi trên mặt sông, trôi xuống hạ lưu được một thuyền hàng đi qua cứu vớt. 

             Trên thuyền hàng, ông chủ thuyền và con gái ông dùng toàn bộ thuốc họ có cứu mạng hắn ta. 

             Nhưng điều kiện thuyền chở hàng tồi tàn, không giúp ích được gì cho vết thương của hắn ta, hắn yêu cầu ông chủ thuyền phải đưa hắn đến nhà họ Lâm ở thủ đô. 

             Nhưng ông chủ thuyền lại phải chở hàng hóa đi gấp nên từ chối hắn ta, hơn nữa lại hay châm chọc hắn ta. 

             Bởi vì cứu hắn ta không phải ý của ông, mà là cô con gái ông ta muốn cứu. 

             Nhưng Lâm Thanh Đế bị lửa cháy ở ca-nô thiêu đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ, cho nên tâm tính hắn ta cũng thay đổi, vui giận khó lường. 

             Vài ngày ngắn ngủi, vì hắn ta hay gây sự vô lý nên ông chủ cãi nhau với hắn mấy lần, thậm chí ông chủ thuyền tức lên còn nói muốn ném lại hắn xuống sông. 

             Cuối cùng có một ngày, Lâm Thanh Đế điên lên, lấy một sợi dây hay dùng để khóa cửa siết chặt cổ ông chủ thuyền hàng, khiến ông ta ngạt thở mà chết. 

             Ông chủ chết rồi, trên thuyền chỉ còn lại con gái ông ta, hắn ta đã làm phải làm cho trót, hắn cưỡng hiếp cô gái đó rồi giết chết cô ta. 

             Hắn cho thuyền vào bờ rồi lấy hết tiền trên thuyền, liên lạc với nhà họ Lâm. 

             Lưu Tú Cầm quỳ dưới đất hoảng loạn sợ hãi, Lâm Thanh Đế vẫn bóp chặt cằm bà ta, sắc mặt đáng sợ, trong mắt lóe lên ánh quái dị. 

             Bà ta sợ đến run cầm cập, Lâm Thanh Đế sẽ không làm gì bà ta chứ? 

             Bà ta nhịn nỗi sợ xuống nói: “Thanh Đế, tôi năm nay đã năm mươi mốt rồi, nếu như cậu muốn, tôi có quen rất nhiều cô gái, để tôi giới thiệu cho cậu, được không…” 

             “Ha ha, bà yên tâm, tôi không có hứng thú với mụ già như bà, tôi chỉ có hứng với con gái bà thôi, khi nào đưa con gái bà đến đây, tốt nhất là hai đứa luôn, để tôi tận hưởng…” 

             Lâm Thanh Đế u ám nói, Lưu Tú Cầm không dám tiếp lời, bà ta có khốn nạn cũng không thể bán đứng con gái ruột của mình. 

             Bây giờ Lâm Thanh Đế trở thành dạng ma chê quỷ hờn, bà ta đã gạt bỏ hoàn toàn suy nghĩ gả Hàn Tuyết cho hắn ta rồi. 

             “Có phải chê tôi xấu không?”, thấy bà ta không nói, Lâm Thanh Đế đột nhiên gào lên, túm chặt lấy cổ bà ta. 

             Ba tên vệ sĩ nhìn nhau, Lâm Thanh Đế bây giờ chính là tên biến thái, vui giận thất thường! 

             “Chát”. 

             Chính lúc Lưu Tú Cầm cảm thấy mình sắp ngạt thở, Lâm Thanh Đế giơ tay tát bay bà ta ra. 

             “Lưu Tú Cầm, sau này bà muốn sống thì phải ngoan ngoãn nghe lời, nếu không tôi sẽ khiến bà giống y như tôi!” 

             “Tôi nghe cậu, bảo tôi làm gì thì tôi làm đấy…”, Lưu Tú Cầm vội vã đồng ý, hoảng sợ cùng cực. 

             “Vậy thì tốt, nếu đã thế, tôi giao cho bà một việc, làm không tốt thì ông đây sẽ bắt con gái nhỏ của bà đi, nghe thấy chưa?” 

             Lưu Tú Cầm gật đầu liên tục, Hàn Tử Di vẫn còn nhỏ, nếu mà rơi vào tay Lâm Thanh Đế chắc chắn là sống không bằng chết. 

             “Tôi hỏi bà, Diệp Phàm có một người anh em là Âu Dương Ngọc Quân, bà có biết hắn ta ở đâu không?” 

             Lâm Thanh Đế biến thành dạng quỷ này, tất cả đều là do Âu Dương Ngọc Quân gây lên, nỗi hận hắn dành cho Âu Dương Ngọc Quân không hề ít hơn với Diệp Phàm. 

             Hắn ta muốn giết Âu Dương Ngọc Quân trước, nhưng bây giờ Âu Dương Ngọc Quân lại không ở khu biệt thự số một, không biết bây giờ cậu ta ở đâu, điều tra bao lâu cũng không tra ra được. 

             Lưu Tú Cầm gật đầu nói: “Tôi biết, cậu ta đang làm ở bộ phận nghiên cứu ở công ty mới của Tiểu Tuyết, tôi nghe lão Hàn nói sản phẩm bọn họ nghiên cứu ra rất quan trọng, cái thằng bụi đời đó biết võ, nên làm bảo vệ cho phòng nghiên cứu của bọn họ!” 

             Những điều này đều là bà ta nghe từ Hàn Tại Dần, Hàn Tại Dần dường như không hề đề phòng bà ta, cho dù có đề phòng thì bà ta chỉ cần giở vài chiêu trò là Hàn Tại Dần lại nghe lời răm rắp. 

             “Thì ra vậy, tôi muốn bà dụ hắn ta ra, bà có làm được không?” 

             “Tôi…”, Lưu Tú Cầm lắp bắp, bà ta khó mà làm được, Âu Dương Ngọc Quân chắc chắn sẽ không gặp bà ta, bà ta cũng không nắm được thóp của cậu ta, sao mà lừa ra được đây. 

             “Không làm được?” 

             Giọng Lâm Thanh Đế lạnh như băng: “Không làm được thì trong vòng ba ngày tôi sẽ bắt cóc con gái nhỏ của bà, đến lúc đó cho bà xem trực tiếp luôn!” 

             “Đừng, tôi có cách, cậu cho tôi chút thời gian…” 

             Lưu Tú Cầm vội vàng suy nghĩ, trước đó để dụ Diệp Phàm, đã dùng Hàn Tuyết làm mồi nhử. 

eyJpdiI6Ik4za0dNSEFzcUtCVFRqcW1PcENXUlE9PSIsInZhbHVlIjoibFJWYVRBRnpqRXN2TUc4WldCaTJ3QzRNNGZmRmU3cFNEaDRwMjk0UHdcL2pVRm14eFNEbVU1WWxoTTJqMlNFVFNuWmV3NG9BRDBOWG12eXlqNGdzWGZkSG41d21JS1FPVjd6UjVEdlhUT1A4eW1EYlBRRGJkRUVhRUR5S2E1dG96TjlucGpTYmw4alkrNGhOMUZnZTM3OERHejRPN2dcL2dRK0FjRnVLVGpoTjRHeXBFQ1N4eE1SeWZ6MDI0c2dcL29QeXZiMFdFdHFKZTRBaE42RVhHVlRzdk1ubWRlOWphbnVzemtscVJJZkdpUmZ0QWtPS1lEV1NJUFR1bDBXUkY2SWZRdjZOOElZRnhaenEwZGY4a3p4NEVWRG5nRFpSZlNHVXNISUtJK1wvTnJZUGlOMmw3M0NHeUNMY2VZb1p6K3JibTM0TXBFKzFzN2xKU1wvajhpQldDa2xTbGNSM2d6RDFtTkNEM0V2XC9Ta2NGcFdZSFwvQkpnRjZwVzU3WnR6RVdcL0RpdWw1WVhLUVd0ODU1Z3RMVEpDdlJIMm1UV1dEeUhBQjhzYmd6aWdxMWhaYWpNNUhIa2RBR1lseU9OVXZldDd6dVN2NWg3U2hSdHBoUFBYTTU4aG5mdz09IiwibWFjIjoiMGZhNjI4YTQyNjFkYjRmZWFmZTdkZWJiNGQ3NmJmMjI0MDAwNDFkYTI3ZTFiYzNkMTYxMTVjMzhhOWQ5NmU5OCJ9
eyJpdiI6Ind6K1Rub05HQVE0VHhzeFJNclBTQlE9PSIsInZhbHVlIjoiejlnNUdwdENWQTd1ZERiZmdvYUhXeEdqcUhKbW9ucFZZQ0F6XC82NTZsdCtWWnNFdloxeUhJZktROWFTUm9uUmcwVW4zR0RGNUNqOXoyc3pyaXFPbTNMSEhHaFdZQkFFRmY1czhFdlRjR3BTZWRuWkVhQzMwekhxd1B0TXZQTWkyRDV4UmhjcjBpaHowK1A3eEhmUzZCNm5iZ1Z6ZDRGdEEzdlZ4OWlja1ZxMkczWExGMUkxWlQ2UU01TWR5RjVQWU1JV0w4ZU1DRWtIUmVXVmxTTUhmdm5sWFI4cWFnS2tpYXhBc2w3Sll4anNJMGlxUDdxTncxeFhMTXVPRHJSSGtsbXB5aWxrZ3AwUXVnbnlVcWZ3V1Fhb29kand4Y0g1WnorK284XC9nSmlQUVp3MmdcL0F3MU9tV29rWVVnMmV3NzZWYVwvTk9nU1RcL1g3Mm5yUFlycENcL2dcL2JhZXFXR1JobG5waDdKMWoxOXFQcWd0NVwvTkNTMjNWaXQxcU9VVlVnTUgrNUJIanNpaGR3Ukd5S0dcL295QWZxVEJPQ2NIRUxlWlkzRUlIdHd2UHF6dz0iLCJtYWMiOiI4YWMzMGNiZmQyODkzZDkzNzNjMDIxNmYzNjA3NmY1MDJjODAyZDVkNTg3MjVkODMzZjljYjAxNWNiMzdiNzkyIn0=

             Đột nhiên đầu bà ta lóe lên suy nghĩ: “Âu Dương Ngọc Quân có một đứa em gái, nhưng mới năm, sáu tuổi, nếu như bắt em gái cậu ta đi, chắc chắn Âu Dương Ngọc Quân sẽ bị dụ ra!”

Ads
';
Advertisement
x