Lưu Tú Cầm vô cùng sợ hãi và bất an khi bị trùm tấm vải đen lên đầu, bà ta ngồi trong xe không ngừng run rẩy.
Giọng hoảng sợ nói: “Anh hai à, tôi chỉ là bà nội trợ, nếu các anh có bắt cóc tống tiền thì đừng tìm người như tôi, tìm tôi chẳng có ích gì đâu...”
“Ồ, thế bà nói xem phải tìm ai?”, tên cướp cầm dao giở trò nói.
Bà ta nhanh chóng suy nghĩ, lẽ nào bọn chúng thật sự bắt bà vì tiền sao?
Đúng là trong tay bà có tài sản hơn mười triệu tệ, thế nhưng bà muốn giết chết Diệp Phàm, cho nên không thể giao số tiền này ra.
Nhưng bây giờ không rõ Diệp Phàm đã đi đâu, hỏi Hàn Tại Dần ông ta không biết, hỏi Hàn Tuyết thì cô càng không nói.
Cách duy nhất để biết được tung tích của Diệp Phàm chính là phải cậy được miệng Hàn Tuyết, nghĩ tới nghĩ lui lại nghĩ tới thái độ ban nãy của Hàn Tuyết đối với bà ta.
Lại khiến bà ta giận điên người, cắn răng nói: “Tôi có thể nói tên một người, nhưng các anh không được làm hại tới nó, tôi đảm bảo bọn họ sẽ đưa tiền”.
“Nói, nói linh tinh tôi giết chết bà luôn!”, tên cướp dùng tay chỉ vào cổ Lưu Tú Cầm rồi vạch một đường, sau đó nhếch mép cười đểu, khiến Lưu Tú Cầm phải rùng mình.
Bà ta cũng đã ngoài năm mươi, nếu như có bị cướp hiếp thì cũng không thiết sống nữa luôn.
Thế nhưng, không thể không nói, bà ta chăm sóc rất tốt, đã hơn năm mươi rồi, nhưng làn da vẫn bóng mượt như nước.
“Tiểu Tuyết, mẹ cũng vì muốn tốt cho con, đừng trách mẹ...”
Lưu Tú Cầm tự an ủi mình, cắn răng nói: “Mấy người có thể bắt cóc con gái tôi, con rể tôi có nhiều tiền lắm, mấy chục triệu tệ cậu ta cũng có, nhưng mấy người đừng làm hại con gái tôi, mấy người cần tiền chứ không phải tới giết người!”
Nếu như Hàn Tuyết bị bắt cóc, thì Diệp Phàm sẽ xuất hiện ngay tức khắc, như thế bà ta có thể biết tung tích của Diệp Phàm.
Rồi bà ta có thể tương kế tựu kế, dùng mười triệu tệ này để thuê một sát thủ, tới lúc đó có thể giết gọn một mẻ cả lũ người này lẫn Diệp Phàm, sau đó bà ta có thể cứu Hàn Tuyết ra, như thế về sau Hàn Tuyết sẽ tuyệt đối nghe lời bà ta.
Nhất thời, Lưu Tú Cầm nghĩ ra diệu kế, vừa nghĩ có thể đối phó lại được với Diệp Phàm, lại vừa có thể khiến Hàn Tuyết ngoan ngoãn nghe lời, nghĩ vậy bà như mở cờ trong bụng, thậm chí còn muốn bàn chuyện làm ăn với mấy tên cướp này luôn.
Nói làm là làm, Lưu Tú Cầm liền mở miệng: “Mấy vị đại ca, chi bằng chúng ta...”
“Bốp!”
Lưu Tú Cầm vừa thốt ra mấy chữ, liền bị tát ngay một cái bạt tai, khiến bà ta im bặt.
Bà ta ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra?
“Bà nội trợ? Bà nội trợ cái mẹ gì chứ!”
“Bốp!”
Người đàn ông cầm dao cười nhạo, còn chưa nói xong liền cho thêm một cái bạt tai nữa.
“Hổ dữ còn không ăn thịt con, mà bà lại nanh độc như vậy, đến cả con gái ruột của mình cũng không tha, ông đây bắt nhiều người rồi, nhưng lần đầu tiên thấy một người phụ nữ hiểm ác như bà!”
Lưu Tú Cầm vô cùng hoảng sợ, lời còn chưa nói hết đã bị đánh hai phát.
Vội vàng nói: “Anh hai à, anh hiểu nhầm rồi, tôi không có lừa con gái mình, người làm mẹ như tôi, làm sao có thể hại con gái mình được chứ?”
“Tôi chỉ muốn hợp tác với các anh, các anh bắt cóc con gái tôi, các anh có thể nhận được tiền, nhưng các anh không được làm hại tới nó, tôi chỉ muốn nhắm vào con rể mình thôi, các anh nghe tôi nói đã...”
“Bốp!”
Lại một cái bạt tai nữa giáng xuống, người đàn ông lạnh lùng cười nói: “Ông đây tại sao phải nghe lời của bà, bà là cái thá gì chứ!”
Lúc này Lưu Tú Cầm không nói gì thêm, bà ta cũng không hiểu rốt cuộc mấy người này đang nghĩ gì, hình như không phải muốn tiền.
Lẽ nào bọn chúng là người của Diệp Phàm tìm tới giết bà ta?
Bà ta lập tức sợ run người, khi ý nghĩ này vừa loé lên trong đầu. Bằng không tại sao khi vừa đề cập tới chuyện bắt Hàn Tuyết làm con tin, bọn chúng lại tát bà mấy cái liền.
Bà ta càng nghĩ càng thấy suy đoán này của mình hợp lý, bà ta sợ hãi hét toáng lên: “Các anh không được giết tôi, tôi biết các anh là do Diệp Phàm cử tới, con rể giết mẹ vợ sẽ bị trời đánh, tôi muốn gặp Diệp Phàm, các người mau để tôi gặp Diệp Phàm, tôi sẽ xin lỗi nó, tôi sẽ...”
Lần này Lưu Tú Cầm sợ thật rồi, không ngờ Diệp Phàm lại to gan lớn mật tới vậy, lại dám bắt cóc bà ta ngay trong khu biệt thự số một.
“Bốp!”
Thế nhưng, đáp lại lời của bà ta lại là một cái bạt tai nữa, người đàn ông kia lạnh lùng nói: “Diệp Phàm cái mẹ gì, bớt giả điên giùm cái, đợi lát nữa gặp cậu chủ bà sẽ biết!”
“Bịch!”
Người đàn ông cầm dao liền đập mạnh một nhát vào gáy bà ta, bà ta nghiêng đầu qua một bên, rồi ngất lịm đi.
Trên mặt biển mênh mông, một chiếc du thuyền đi tới, Lưu Tú Cầm bị đưa lên trên tàu.
“Ào!”
Một thùng nước đá dội thẳng xuống đầu Lưu Tú Cầm, nước đá lạnh ngắt làm bà ta tỉnh lại.
Người đổ nước đá lên người bà ta chính là người đàn ông cầm dao kề vào cổ bà ta, bà ta ngẩng đầu lên nhìn, giật mình sợ hãi.
“Không phải sợ, ông đây sẽ không giết bà, cậu chủ sẽ tới ngay bây giờ, cứ yên tâm ngồi đây chờ!”, người đàn ông nói xong liền quay người rời đi.
Cũng không dùng dây trói bà ta lại, cũng chẳng có người trông coi, lập tức khiến bà ta nảy ra ý định bỏ chạy.
Rón rén bước ra ngoài cửa, nhưng vừa hé cánh cửa ra, bà ta liền ngẩn người.
Bên ngoài chỉ mênh mông biển nước, bây giờ bà ta đã ra khỏi đất liền, giờ thì có chạy bằng mắt.
“Hu hu hu...Diệp Phàm tôi sai rồi, đừng giết tôi, tôi là mẹ vợ của cậu mà...”, trong đầu Lưu Tú Cầm hiện lên cảnh tượng giết người rồi vứt xác xuống biến, vừa nghĩ tới cảnh này bà ta sợ tới mức ngồi bệt xuống mặt sàn mà oà khóc.
Đúng lúc này, có tiếng bước chân từ phía sau đi tới, Lưu Tú Cầm quay đầu qua nhìn.
Có ba người đẩy một chiếc xe lăn đi tới, người ngồi trên xe lăn đầu đội mũ và đeo kính dâm.
Lưu Tú Cầm chợt giật mình, lẽ nào trong khoảng thời gian này Diệp Phàm bị người ta ám sát?
Còn chưa chết, tới tìm bà trả thù?
Lưu Tú Cầm một mực cho rằng suy nghĩ của mình là đúng, liền bò về phía chiếc xe lăn.
Cũng không nhìn kỹ người đang ngồi trên đó là ai, liền ôm lấy chân người này, miệng không ngừng nói “xin lỗi Diệp Phàm”, cầu xin tha thứ.
“Ha ha ha!”
Người ngồi trên xe lăn lạnh lùng cười một tiếng, rồi giang tay tát thẳng mặt Lưu Tú Cầm.
Thế nhưng Lưu Tú Cầm vẫn không chịu buông tay, chỉ cần có thể giữ được cái mạng này thì nghĩ tới thể diện làm gì.
“Dì Lưu, không nhớ tôi sao?”, sau khi đánh một cái bạt tai này xong, người đàn ông ngồi trên xe lăn liền cất tiếng nói.
Dì Lưu?
Trong lúc đang gào xin khóc lóc, Lưu Tú Cầm chợt nhận ra giọng nói này rất quen.
“Cậu không phải là Diệp Phàm, cậu là...”
Lưu Tú Cầm ngẩng đầu lên, lúc này người đàn ông ngồi trên xe lăn mới tháo mũ bỏ kính xuống.
Một gương mặt xấu tới ma chê quỷ hờn, chằng chịt vết sẹo đến rợn người chợt lộ ra.
“A!”
Lưu Tú Cầm sợ tới mức hét toáng lên, vội vàng lùi về sau.
Da mặt người này nhăn nhúm, nhãn cầu lồi rồi, trông rất đáng sợ.
“Ha ha, dì Lưu trông tôi xấu lắm sao?”
Người đàn ông điềm đạm nói, nhưng Lưu Tú Cầm dù chỉ là một người phụ nữ bình thường, nhưng cũng cảm nhận được một luồng sát khí bốc lên.
Nếu như không biết giữ mồm giữ miệng, rất có thể người đó sẽ giết chết bà ta luôn.
Lưu Tú Cầm cố nén sự sợ hãi xuống, vội vàng xua tay: “Không, không xấu, tôi nhận ra rồi, cậu là Thanh Đế sao, là Thanh Đế đúng chứ?”
Người đàn ông ngồi trên xe lăn cũng thừa nhận ngay, hắn ta chính là Lâm Thanh Đế!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất