Sáng sớm tinh mơ, khi hai chị em Tô Linh Lung tỉnh dậy đã thấy Diệp Phàm bận rộn trong phòng bếp.
Phòng bếp tỏa ra mùi thơm nức mũi, nhìn thấy hai người, Diệp Phàm xấu hổ nói: “Tôi thấy trong tủ lạnh còn ít đồ nên mới tự tiện làm đồ ăn sáng, các cô không để ý chứ?”
“Đương nhiên không rồi, chỉ là không ngờ anh Diệp còn biết nấu nướng”, Tô Linh Lung cười duyên dáng, nói.
“Vậy thì tốt, các cô đợi một chút, xong ngay đây…”, thực ra là do anh đói sắp xỉu, muốn ra ngoài mua đồ ăn, nhưng lại phát hiện nơi đây khá hẻo lánh, lại là khu biệt thự.
Không chào mà đi thì càng bất lịch sự, hơn nữa xe của anh còn đậu ở chỗ hôm qua.
Diệp Phàm tiếp tục làm, Tô Linh Lung quay người đi về phòng Tô Thiến Viên, thấy giường chiếu của Tô Thiến Viên không hề bị dịch chuyển, hoàn toàn không có dấu vết đã được sử dụng.
Cô ta nở một nụ cười, cái khác chưa nói đến, nhưng về nhân phẩm của Diệp Phàm thì không thể bàn cãi.
Biết là không thể tùy tiện ngủ trên giường của con gái, tuy bài kiểm tra này hơi bỉ ổi nhưng con gái vốn là như vậy, coi như là một bài thi nho nhỏ.
Ăn sáng xong, Diệp Phàm liền bảo Tô Thiến Viên đưa anh đến điểm dừng xe hôm qua, trên xe anh gửi tin nhắn cho Chu Tình, dặn bà ta và Diệp Thánh ở trong nhà, đừng đi lung tung.
Đề phòng ông già hôm qua trèo tường vào bắt cóc bọn họ để uy hiếp anh.
Trong khu biệt thự số một, thành phố Cảng, khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Tuyết đang lạnh như băng, trông có vẻ rất phẫn nộ.
Đứng trước mặt cô là hai người Lưu Tú Cầm cùng Hàn Tại Dần.
Hôm qua, Hàn Tại Dần lén cho Lưu Tú Cầm vào đây, cô từng nói đuổi Lưu Tú Cầm đi, cho bà ta ba năm để suy nghĩ về lỗi lầm của mình, không cho bà ta vào khu biệt thự.
Không ngờ Hàn Tại Dần không hề bàn bạc gì với cô đã tự mình làm chủ cho Lưu Tú Cầm vào.
Hàn Tại Dần làm trái lại với cô như thế thì Lưu Tú Cầm sẽ không bao giờ suy nghĩ gì đến chuyện mình gây ra.
“Tiểu Tuyết, con cũng bớt giận đi, đã mấy ngày rồi, mẹ con ở ngoài ăn không ngon ngủ không yên, về cũng là vì nhớ con, bà ấy đã biết sai rồi”, Hàn Tại Dần đứng bên cạnh cười làm hòa.
Lưu Tú Cầm vội tung hứng theo: “Đúng đúng, bố con nói đúng, mẹ biết sai rồi, mẹ ở bên ngoài mấy đêm không ngủ được, về chính là để xin lỗi con…”
“Xin lỗi con?”, Hàn Tuyết cười giễu.
“Vì để giết Diệp Phàm, mẹ lấy con làm mồi nhử, nếu mà thất bại, người chết chính là con”.
“Nhưng con là con gái của mẹ, mẹ nhận sai con có thể tha thứ cho mẹ, dù sao con cũng là do mẹ sinh ra, coi như đền ơn đáp nghĩa của mẹ”.
“Nhưng mà…”
Mặt Hàn Tuyết kích động hẳn lên: “Mẹ lại muốn giết Diệp Phàm, một lần không đủ mà còn ám sát anh ấy ba lần liên tiếp, con thật lòng muốn hỏi, Diệp Phàm đã đắc tội mẹ chỗ nào?”
“Mà mẹ phải năm lần bảy lượt muốn giết anh ấy?”
“Là vì mộng tưởng muốn làm mẹ vợ nhà giàu sang sao? Trở thành thông gia nhà giàu mẹ được cái gì? Thể diện? Tiền tài hay là cái gì, mẹ nói đi, mẹ nói cho con nghe xem…”
Hàn Tuyết hét lên với Lưu Tú Cầm, sắc mặt Lưu Tú Cầm trở nên khó coi vô cùng, thậm chí nắm tay còn siết chặt lại.
Hàn Tuyết trông vậy, cười khẩy một cái: “Sao? Không nói được chứ gì? Còn muốn đánh con, đánh đi, mẹ đánh đi, đánh chết con đi, con sẽ không đáp trả đâu!”
Khuôn mặt Hàn Tuyết hằn lên nét giận dữ, Lưu Tú Cầm vội thả lỏng tay, gượng cười: “Tiểu Tuyết, sao mẹ lại lỡ lòng đánh con chứ, mẹ làm tất cả đều là vì tốt cho con…”
Trong lòng Lưu Tú Cầm nặng nề, tất nhiên bà ta sẽ không nói là do bà ta quá đố kị.
Cái nhà này ban đầu đều do bà ta làm chủ, không ai không dám nghe theo lệnh của bà ta, cho dù là Diệp Phàm mới vào ở rể cũng phải như vậy.
Ai biết hai năm sau đột nhiên Diệp Phàm thay đổi, không còn vô dụng như trước nữa mà trở nên hùng hùng hổ hổ, sự thay đổi lớn như vậy khiến bà ta không thể chấp nhận được.
Đương nhiên, bà ta cũng không để ý đến cơ thể gầy gò ốm yếu của Diệp Phàm đã tốt hơn nhiều.
Hơn nữa kèm theo một đống chuyện sau đó, nên bà ta rất không hài lòng với Diệp Phàm, giống như một ngọn núi lửa sắp tuôn trào vậy.
Cuối cùng, sau khi Lâm Thanh Đế xuất hiện, có vài chuyện xảy ra, mấy người họ mới quyết định thông đồng giết chết Diệp Phàm.
Lâm Thanh Đế muốn cưới Hàn Tuyết, mà bà ta có thể trở thành thông gia với nhà họ Lâm ở thủ đô, oai phong vô cùng, chỉ đáng tiếc là đã thất bại.
Có điều, Lưu Tú Cầm không hề nhận thấy mình đã làm sai, bà ta cho rằng mình làm tất cả đều là vì muốn tốt cho Hàn Tuyết.
Hàn Tuyết nghe thấy Lưu Tú Cầm dám nói là vì tốt cho cô, tức đến run người, chỉ thẳng tay ra cửa, hét lên:
“Đi, mau đi đi, con không cần mẹ tốt cho con, con thấy mẹ không hề có suy nghĩ hối lỗi!”
Hàn Tuyết hét khàn cả tiếng, Hàn Tại Dần đứng giữa khó xử, chắc chắn Lưu Tú Cầm không muốn đi đâu.
Ông ta cười xòa: “Tiểu Tuyết, hay là cho mẹ con một cơ hội đi, đợi khi Diệp Phàm về, bảo mẹ con xin lỗi nó một câu…”
Thế nhưng Hàn Tuyết không hề do dự, lạnh lùng nhìn ông ta nói: “Không cần khuyên con, nếu như bố không muốn ở đây, cũng có thể đi, con không có ý kiến gì khác!”
“Tiểu Tuyết, sao con có thể nói thế…”, Hàn Tại Dần không vui, nhưng nhìn thấy gương mặt lạnh tanh của Hàn Tuyết, ông ta muốn nói thêm lại sợ Hàn Tuyết tức giận.
Bây giờ, ông ta đang ăn bám Hàn Tuyết, Hàn Bách Hào bị bắt, Hàn Tử Hiên cuỗm không ít tài sản nhà Hàn rồi trốn đâu mất tăm.
Nhà họ Hàn bây giờ ai biết mạng nấy, ai cướp được thì chính là của người ấy, bố của Hàn Bách Hào – Hàn Húc Đông vì để đưa gã ta ra ngoài mà không từ thủ đoạn cướp tiền trắng trợn.
Số tài sản của Hàn Tại Dần đã không còn từ lâu rồi, cho nên ông ta không dám chọc giận Hàn Tuyết, hơn nữa được ở khu biệt thự số một là vốn khoe khoang lớn nhất của ông ta trước hội anh em.
“Tiểu Tuyết, cô nhất định phải quyết liệt vậy sao?”
“Tôi là mẹ cô đấy, là người thân nhất của cô trên cõi đời này…”, nước mắt Lưu Tú Cầm lã chã rơi, vẻ như muốn ăn vạ ngay đó.
“Con cho mẹ hai phút để đi khỏi đây, nếu không con sẽ gọi bảo vệ, sau này mẹ đừng hòng bước vào khu biệt thự số một nửa bước!”
Giọng Hàn Tuyết giá lạnh, khiến tiếng khóc lóc của Lưu Tú Cầm ngưng bặt, bà ta quệt mạnh vệt nước mắt, ôm lấy túi rồi chạy ra ngoài.
Bà ta cũng có tôn nghiêm, dù sao không thể quỳ xuống xin xỏ Hàn Tuyết, Hàn Tại Dần muốn đuổi theo nhưng bị một câu của Hàn Tuyết dọa cho không dám động đậy.
“Bố dám đuổi theo thì cũng đi đi!”
Sau khi rời khu biệt thự số một, Lưu Tú Cầm chửi bới mắng mỏ cả ngày trời, trong lòng oán hận vô cùng.
“Hàn Tuyết, cô đúng là nhẫn tâm, đến mẹ ruột là tôi cũng bị đối xử như vậy, không biết thằng vô ơn kia cho cô ăn bùa mê thuốc lú gì mà cô thành ra như vậy, nếu đã thế cô cũng đừng trách tôi độc ác!”
Lưu Tú Cầm nghiến răng nghiến lợi, trong người bà ta có không ít tiền, là Hàn Tuyết đưa cho, cộng thêm số tiền lừa được lúc còn ở thủ đô, ít nhất cũng phải hơn mười triệu.
Bà ta định thuê sát thủ, bà ta không tin Diệp Phàm là thiên hạ vô địch, đến giờ phút này bà ta vẫn cho rằng tất cả những đau khổ mà bà ta phải chịu đều do Diệp Phàm gây nên.
“Ngoan ngoãn một chút, nếu không tôi giết bà!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất