Trên ghế sô pha, Diệp Phàm kéo quần xuống một nửa, nằm sấp xuống, rướn người lên thật cao.
Mặt anh lộ rõ vẻ ngượng ngùng, nhưng cũng may mấy chỗ kim đâm cũng ở phía trên, nếu xuống dưới một chút nữa thì lại càng xấu hổ.
Anh tự thề trong lòng, trở về nhất định phải vớt vát thể diện, phải cho con chó lớn đó vô nồi luộc luôn!
Tô Thiến Viên cầm cái nhíp trong tay, hai má đều nóng rực đỏ ửng, lẽ ra cô ta có thể từ chối, nhưng chính cô ta đâm phải Diệp Phàm, trong lòng có chút hổ thẹn.
Hơn nữa, lúc trên xe lửa Diệp Phàm đã giúp mình, cô ta luôn muốn tìm cơ hội để báo đáp.
“Tôi bắt đầu đây…”
Tô Thiến Viên cầm cái nhíp loay hoay một hồi, kẹp lấy đầu kim lộ ra bên ngoài.
Đột nhiên kéo mạnh ra!
“A!”
Diệp Phàm hét lên, một tia máu liền phun ra.
Nhìn chiếc kim châm dài như vậy, Tô Thiến Viên cũng cảm thấy đau giùm, hèn chi Diệp Phàm la lớn như vậy.
“Đến kim thứ hai, anh ráng nhịn chút…”
Có kinh nghiệm rút kim đầu tiên rồi, đến kim thứ hai sẽ nhanh hơn nhiều.
Lại một tia máu phun ra, tiếp theo là kim thứ ba.
“Coong!”
Lúc này cửa phòng bị đẩy mạnh ra, một người phụ nữ xuất hiện, cầm một con dao phay trong tay.
Tô Thiến Viên vừa mới rút kim ra, quay đầu nhìn thì giật mình nảy người một cái, đầu kim sắc bén đâm trúng mông Diệp Phàm một cái.
“A a… Sao cô lại đâm vào mông tôi làm gì…”, Diệp Phàm bị đau la lớn.
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý đâu…”, Tô Thiến Viên vội vàng giơ tay lên xin lỗi Diệp Phàm.
Lúc này, cô ta hơi khó xử, nhìn người phụ nữ phía sau, mặt đã ửng hồng.
Người phụ nữ rất đẹp, có phần hơi giống cô ta nhưng có chút trưởng thành và quyến rũ hơn.
Lúc này, người đó đang cầm dao đứng chỗ kia đầy kinh ngạc.
“Chị, không phải như chị nghĩ đâu, em đang rút kim ra thôi…”, Tô Thiến Viên vội vàng giải thích.
“Em cứ bận việc trước đi, chị đợi bên ngoài!”, người phụ nữ ngắt lời Tô Thiến Viên, quay người ra bên người đứng.
Gương mặt trắng noãn cũng hơi ửng hồng, vừa về tới nhà, cô lập tức nghe thấy tiếng đàn ông trong phòng em gái.
Tô Thiến Viên còn chưa có bạn trai, sao trong phòng có tiếng đàn ông được?
Cô ta nhanh chóng chạy đến phòng bếp cầm lấy con dao, ai ngờ vừa đẩy cửa phòng ra đã nhìn thấy Tô Thiến Viên đang cầm nhíp loay hoay trên mông Diệp Phàm.
Nhưng mà cô ta cũng không nhìn thấy mặt Diệp Phàm.
Một lát sau, sau khi đã dọn dẹp xong mọi thứ, Diệp Phàm cởi trần ngồi trên ghế sô pha, Tô Thiến Viên kéo cửa phòng ra, người phụ nữ mới đi vào lần nữa
Nhìn thấy Diệp Phàm cởi trần nửa người, cô ta có hơi không vui nhíu nhíu lông mày, đang định mở lời, nhìn thấy mặt Diệp Phàm bỗng sững sờ cả người.
Trùng hợp vậy?
Sao lại là anh ta!
Nhìn thấy người phụ nữ sửng sốt, lông mày vẫn nhíu lại, Tô Thiến Viên còn tưởng người phụ nữ tức giận, vội vàng giải thích rõ ràng lại lần nữa.
Đến cả việc mình lái xe sau khi uống rượu cũng không che giấu, nói xong Tô Thiến Viên đợi người phụ nữ tức giận quở mắng.
Nhưng mà khiến cô ta ngạc nhiên là chị gái không mắng một câu nào, ngược lại còn thản nhiên cười: “Đây chính là Diệp Phàm đã giúp đỡ em lúc trên xe lửa à?”
Tô Thiến Viên hơi mơ hồ, chị gái luôn luôn nghiêm khắc tại sao không mở miệng trách mắng cô câu nào?
Nhưng cô ta vẫn vội vã gật đầu, cô gái nở nụ cười sáng lạn, đi đến bên phía Diệp Phàm vươn bàn tay trắng trẻo thon dài ra chào hỏi: “Tôi là chị gái Tô Thiến Viên, Tô Linh Lung, gọi tôi là Linh Lung cũng được, cám ơn anh đã giúp đỡ em gái tôi!”
Diệp Phàm thoáng sững người một chút, người phụ nữ này đẹp thật.
Đúng là vẻ đẹp từ đất trời, ban cho nhưng lại có sự quyến rũ trưởng thành, Tô Linh Lung - Linh Lung, tên cũng rất hay!
Đương nhiên chỉ ngây người trong chốc lát, Diệp Phàm lập tức giơ tay ra, cố gắng nở ra nụ cười lịch sự bắt tay với Tô Linh Lung.
Anh cười nói: “Không có gì cả, cô Tô Thiến Viên gặp phải chuyện như vậy, là đàn ông thấy cảnh ấy, ai cũng sẽ đứng lên giúp thôi!”
Hai tay nắm chặt rồi tách ra, Tô Linh Lung cười nói: “Dù sao đi nữa cũng là anh giúp em gái tôi, nếu đối phương thật sự phát điên lên làm ra những chuyện xấu, đợi đến lúc luật pháp trừng phạt hắn thì đã muộn rồi!”
“Hôm nay Thiến Viện lại lái xe đâm trúng anh, chúng tôi muốn mời anh bữa cơm coi như xin lỗi, anh có thể nể mặt chúng tôi không?”
“Đúng vậy anh Diệp, để tôi và chị tôi mời cơm nhận lỗi với anh…”, Tô Thiến Viên vội vã nói.
Diệp Phàm nở nụ cười: “Cung kính không bằng tuân mệnh!”
Tô Thiến Viên nợ anh hai lần ân huệ, tương lai Công nghệ Tuyết Phàm tiến vào thủ đô, chắc chắn sẽ giúp được rất nhiều.
Hơn nữa, Tô Linh Lung không đơn giản chút nào, nhất là lúc nãy ánh mắt Tô Linh Lung nhìn anh rõ ràng hơi lạ, hình như đối phương biết anh?
“Thiến Viên đi lấy hai ly nước đi, chị nghĩ anh Diệp chắc cũng khát rồi”, đột nhiên Tô Linh Lung nói.
“A a, em đi ngay…”, Tô Thiến Viên vỗ vỗ đầu, môi Diệp Phàm cũng đã khô, cô cũng quên mất.
Diệp Phàm trong mắt hơi kinh ngạc, quả là người phụ nữ tinh ý.
Đúng là anh khát thật, đầu tiên là chiến đấu kịch liệt, sau lại luyện chế thuốc linh nhũ thạch để trị thương, cơ thể như muốn bốc cháy, quả thực hơi mất nước.
Diệp Phàm nhíu mày, đột nhiên nhìn Tô Linh Lung hỏi: “Cô Tô, chúng ta trước đó có quen biết sao?”
“Sao anh hỏi như vậy?”, Tô Linh Lung cười, hỏi ngược lại.
Diệp Phàm nhất thời không biết nói gì, cũng không thể nói do trực giác bản thân được?
Dù sao cũng là lần đầu hai người gặp mặt, hỏi câu này với phụ nữ có hơi bất lịch sự.
“Anh Diệp, nước của anh đây…”, Tô Thiến Viên đưa qua một ly thủy tinh lớn, Diệp Phàm nhận lấy một hơi uống cạn.
Ba người nói chuyện một lúc, Tô Linh Lung mở lời nói: “Giờ cũng muộn rồi, hôm nay anh Diệp cứ ở lại đây nghỉ ngơi đi, Thiến Viên sẽ ngủ cùng tôi!”
Diệp Phàm định nói thêm gì đó, bởi vì đây là phòng của Tô Thiến Viên, ở trong phòng của con gái nhà người ta thì không ổn chút nào.
Nhưng không để anh kịp nói, Tô Linh Lung đã kéo Tô Thiến Viên rời khỏi.
Người phụ nữ này thật mạnh mẽ!
Lập tức Diệp Phàm đánh giá Tô Linh Lung trong lòng, có thể nhìn ra được Tô Thiến Viên hơi sợ chị gái của mình.
Sau khi hai người rời khỏi, Diệp Phàm không hề ngủ mà ngồi xếp bằng trên sô pha khai triển tâm pháp Bổ Thiên Quyết, bắt đầu tu luyện thân thể.
Trong phòng Tô Linh Lung, Tô Thiến Viên ôm lấy cánh tay cô, ngực cô bị ép chặt theo: “Chị, đó là phòng em mà, sao lại để anh Diệp ở phòng đó, sao không ở phòng cho khách?”
“Ngày mai em sẽ biết thôi, dám uống rượu lái xe, em ngứa da rồi hả…”, Tô Linh Lung ấn đầu cô ta một cái, Tô Thiến Viên lè lưỡi một cái rồi chui vào trong chăn.
“Ồ, chị, của chị lại lớn hơn rồi nha…”
“Con nhóc này, lấy tay em ra đi, đừng có lảng qua chuyện khác…”
Ồn ào một lúc mãi đến khi Tô Thiến Viên đã ngủ, Tô Linh Lung vẫn còn thức.
“Bị thương nặng như vậy mà vẫn có thể sống sót khỏe mạnh được, hoàn toàn khác với lời đồn về kẻ kỳ quái vô dụng nhà họ Diệp, tôi càng ngày càng tò mò về anh rồi…”
“Còn Hàn Tuyết nữa, người đàn ông như vậy mà lại cam tâm ở rể, rốt cuộc cô là người phụ nữ như thế nào đây?”
Chỉ có ông nội cô ta, hiện tại là chủ tộc nhà họ Tô cùng với bố cô biết, còn những người khác đều không biết chuyện này!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất