Trong một biệt thự tư gia tại hồ Phỉ Thúy. 

             Diệp Phàm nằm bẹp trên sàn nhà bằng gỗ, quần áo xộc xệch, khóe miệng thỉnh thoảng lại chảy ra một vệt máu. 

             Trước mặt anh là một cô gái khoác trên mình một chiếc khăn choàng với mái tóc dài xinh đẹp, đôi mắt to và dáng người vô cùng quyến rũ. 

             “Làm sao bây giờ...”, cô gái xinh đẹp nhìn thấy bộ dạng Diệp Phàm thì dậm chân lo lắng. 

             Nếu mà Diệp Phàm mở mắt ra thì sẽ nhận ra cô gái này chính là cô gái nhà giàu mà anh gặp được ở trên xe lửa - Tô Thiến Viên. 

             Tô Thiến Viên nhìn Diệp Phàm thì vẫn còn vô cùng choáng, hôm nay cô ta có buổi tụ họp bạn bè nên uống chút rượu. 

             Nghĩ là trời tối, lại còn đi đường mới làm, ít người đi lại, không tìm được tài xế nên cô ta phải tự lái xe. 

             Ai biết, trong nháy mắt đã thấy một người chạy ở trên đường, dù là cô ta có phanh lại kịp thời nhưng vẫn đâm người ta bay ra ngoài. 

             Tô Thiến Viên bị dọa hết hồn, lập tức xuống xe kiểm tra, nhìn kĩ lại hóa ra là Diệp Phàm. 

             Vốn Tô Thiến Viên còn định gọi xe cứu thương, nhưng thấy Diệp Phàm vẫn còn thở, cô ta lại lái xe khi say rượu, gọi cứu thương đến nói không chừng còn kéo cả cảnh sát theo. 

             Dù là có thể cứu được cô ta ra ngoài nhưng mình cũng say rượu lái xe, lại còn đâm vào người khác, nhất định là sẽ bị chị gái mắng đến chết. 

             Vì thế, cô ta liền kéo Diệp Phàm vào xe của mình, rồi lái xe một mạch về biệt thự. 

             “Aiya, lại chảy máu rồi...”, Diệp Phàm run lên một cái rồi máu từ miệng lại chảy ra. 

             Tô Thiến Viên vô cùng hoảng hốt, đột nhiên cô ta nhìn thấy bên cạnh có một chiếc khăn tắm. 

             “Aiya, lau máu cho anh ta trước rồi tính...”, Tô Thiến Viên lẩm bẩm nói, rồi cầm lấy khăn tắm lao đến bên cạnh người Diệp Phàm. 

             Lúc này, tuy rằng Diệp Phàm đang hôn mê nhưng ý thức của anh cũng đang dần dần khôi phục lại. 

             Anh vội vàng sử dụng tâm pháp Bổ Thiên Quyết để khiến cho mình tỉnh táo hơn một chút nhưng hai mí mắt cứ trĩu nặng, không tài nào mở mắt ra được. 

             Nhưng lúc này các cơ quan trong cơ thể anh đã dần hồi phục, đầu óc cũng dần trở nên minh mẫn hơn. 

             “Roẹt roẹt”. 

             Một loạt tiếng động truyền đến, Diệp Phàm chỉ cảm thấy người mình lạnh buốt. 

             Có người đang cởi quần áo của anh? 

             “Đệt...” 

             Anh thầm mắng một tiếng, rồi cố gắng mở mắt nhìn qua một cái thì thấy có một chiếc kéo đang cắt quần áo của mình. 

             Cứ cắt như thế thì tiếp theo sẽ đến quần anh rồi. 

             May mắn là, trong căn phòng mờ ảo, hiện lên hình bóng của một người phụ nữ có mái tóc dài, không phải đàn ông, điều này khiến anh thở phào nhẹ nhõm. 

             “Không được, trong sạch của mình, mình không thể có lỗi với Tiểu Tuyết...” 

             Diệp Phàm muốn mở miệng nhưng vết thương của anh quá nặng, anh càng quyết tâm hơn, vận dụng tâm pháp Bổ Thiên Quyết nhanh hơn nữa để khôi phục lại sức lực của mình. 

             Lúc này thì Tô Thiến Viên đang cầm kéo cắt bỏ lớp quần áo rách rưới của Diệp Phàm để lộ ra thân hình cường tráng. 

             Khi nhìn thấy dây thắt lưng của Diệp Phàm thì sắc mặt Tô Thiến Viên đỏ lựng lên, Diệp Phàm cũng vô cùng lo lắng. 

             Trong lòng anh thầm kêu không được cắt, nếu lại cắt tiếp thì “tiểu Diệp Phàm”, sẽ bị lộ mất. 

             “Bỏ đi, lau người anh ta trước đã...”, Tô Thiến Viên nói thầm rồi thả kéo xuống. 

             Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm, Tô Thiến Viên cho khăn tắm vào nước ấm rồi vắt sạch, sau đó mới lau người cho Diệp Phàm. 

             Đây là lần đầu tiên cô ta phục vụ người khác, lại còn là một người đàn ông, trước đây cô ta không thể nào tưởng tượng được mình sẽ làm điều này. 

             Sắc mặt Tô Thiến Viên đỏ rực cả lên, sau khi lau sạch máu trên người Diệp Phàm thì lộ ra một thân hình vô cùng cường tráng. 

             Cầm khăn ấm lau người cho Diệp Phàm nên mái tóc dài của Tô Thiến Viên không tránh khỏi chạm vào người anh, còn mang theo một mùi thơm nữ tính khiến người ta ngứa ngáy. 

             Khi khăn tắm lau đến chỗ rốn, Diệp Phàm thế mà lại “cứng” lên một cách xấu hổ. 

             Tô Thiến Viên tất nhiên cũng nhìn thấy, sắc mặt cô ta lập tức đỏ rực lên: “Đồ xấu xa, ngất đi rồi mà vẫn còn như thế...”. 

             Diệp Phàm cũng vô cùng tủi thân, đây là phản ứng bản năng, dù võ công của anh có cao thì cũng không thể nào khống chế được nó. 

             Xấu hổ quá đi mất, Tô Thiến Viên lập tức nhìn sang chỗ khác, vừa hay nhìn thấy Diệp Phàm tỉnh lại. 

             “A”. 

             Một tiếng kêu phát ra từ miệng Tô Thiến Viên, cô ta bị dọa cho giật mình, sợ đến mức run lên một cái. 

             Điều này không thể tránh khỏi được, vì phải ngồi xổm để lau người cho Diệp Phàm nên chân cô ta bị tê cứng hết cả. 

             Bị Diệp Phàm đột nhiên tỉnh lại dọa sợ, Tô Thiến Viên vốn định đứng lên nhưng do tê chân nên không khống chế được mà lại ngã xuống. 

             “A”. 

             Lần này đến lượt Diệp Phàm hét lên, tay Tô Thiến Viên vừa hay nhấn vào đúng “tiểu Diệp Phàm” của anh. 

             Cơn đau dữ dội này khiến cơ thể anh đột nhiên run lên, Tô Thiến Viên cũng biết mình đang đè ở chỗ không nên đè nên vội vàng bỏ tay ra. 

             Trong nháy mắt, cô ta mặt đỏ tía tai. 

             Chỉ hận không tìm được một cái lỗ mà chui xuống. 

             Diệp Phàm vẫn nhe răng nhếch mép, anh tình nguyện bị Tô Thiến Viên dí vào miệng vết thương còn hơn là bị đè vào “tiểu Diệp Phàm”. 

             Nếu mà đè hỏng rồi thì toang. 

             Thấy Diệp Phàm đau đến nhe răng thì Tô Thiến Viên đỏ mặt xin lỗi: “Xin... xin lỗi, tôi không cố ý”. 

             “Tôi biết là cô không cố ý, nhưng mà đau như thế không cho tôi kêu sao?”, Diệp Phàm nói một cách tủi thân. 

             Tô Thiến Viên lại càng thấy có lỗi hơn, không biết là món đồ chơi nhỏ đấy lại quan trọng với đàn ông như thế. 

             Cô đỏ mặt nói nhỏ: “Nếu mà đau quá, hay là để tôi xoa... xoa cho anh”. 

             Xoa? 

             Sắc mặt đau đớn của Diệp Phàm đột nhiên đơ ra, đây là trò gì thế? 

             Đồ chơi nhỏ đó có thể xoa được sao? Các cô gái xinh đẹp ở thủ đô đều phóng khoáng như thế hả? 

             Anh là người đã có vợ rồi, như thế này làm sao được chứ? 

             Vẻ mặt Diệp Phàm vô cùng bối rối: “Quên đi, đồ chơi nhỏ này ngoài vợ ra thì người phụ nữ khác không được tùy tiện động vào, đau một lúc là khỏi rồi”. 

             “Vậy anh đừng có kêu nữa, tôi sợ”, Tô Thiến Viên đỏ mặt, lí nhí đáp. 

             Diệp Phàm dở khóc dở cười, tôi mới là người đau thì cô sợ cái gì? 

             Nhìn thấy khuôn mặt đỏ rực của cô ta thì Diệp Phàm nói: “Lúc trước là cô lái xe đâm vào tôi sao?” 

             “Xin lỗi, không phải tôi cố ý...”, nói đến cái này thì sắc mặt Tô Thiến Viên lại tràn ngập sự có lỗi, cô ta không giấu giếm gì mà nói ra hết. 

             Diệp Phàm cạn lời, cô ta sợ bị bắt vì say rượu lái xe, nên đưa anh về nhà mà không đưa đến bệnh viện, lý do là do anh có sức khỏe tốt, không chết được... 

             “Bỏ đi, lấy cho tôi lọ thủy tinh nhỏ trong túi áo khoác”, Diệp Phàm không trách mắng gì cô ta, bây giờ chữa trị vết thương mới là việc quan trọng. 

             Nghe Diệp Phàm nói vậy, Tô Thiến Viên lập tức đứng lên, đi đến chỗ áo khoác bị rách của anh, trong túi áo bên trong có một lọ nhỏ chứa chất lỏng màu xanh lục ngọc, chính là linh nhũ thạch dược. 

             “Mở lọ ra, rót vào miệng tôi, tay tôi không cử động được”. 

             “Ừ, ừ”. 

             Tô Thiến Viên mở lọ ra rồi đổ thạch dược vào miệng anh, chất lỏng màu xanh ngọc này khiến cô ta thấy ngạc nhiên, vừa định hỏi thì đã thấy Diệp Phàm nhắm mắt lại. 

             Tâm pháp Bổ Thiến Quyết vận dụng được hết 20 vòng cho đến khi vùng đan điền của anh nóng rát, miệng phun ra máu đen mới ngừng lại. 

             Nhưng mà, chuyện càng xấu hổ hơn nũa là mông anh lúc này đau vô cùng, anh mới nhớ ra mông mình bị trúng ba cây kim của ông lão. 

eyJpdiI6InlybkxEb2RHVkNWNXc1SWgzU014eEE9PSIsInZhbHVlIjoiRjhlNm5UY2ZCK1wvaU1FdHJXeHZHeWpsaGlQcm9MRlJXRW9oNDRqS29cLzdxYkp0aXNmS05RNUc2azNCSzFpeDFLWWdEYXBTUHZUcEhEREZmSEZja1lZWGZGT3FQYlJyYUFFUlkxNkgrbUxveEYyRlFpek9pT3IrOHhzZ3I1R0Jua1wveU5nM2xEWTl0OGpTanhjcFwvOUNVYkgwZEp5ZU92ZGphTnR1cXJUZCtjOUR4cGk2bWdobEk3T2JkTWt2NElodW1JZkFcL1dBRzdZXC9RVk1JWGNUQVF0ZDM2N1oxUVpsNUUrNEZ6bXQ3bDFocGZXdndkd0tFWjdxNDRmTE85V3RDRnNzUVFnb2VDMThcL2lyWXo4ZFpLMUp3PT0iLCJtYWMiOiJkNTdkNGIyOGZhM2ZkN2U1ZjFkNDVkNzIyOTZiZmVmZWVlNTMxZjAwZDJiMWEwNWJkZWVlODk0YjU5MmQ1MjMzIn0=
eyJpdiI6ImxEa1JZVWQ1ckpEU1wvOURCZEJVY1dRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjZXOERyTUZjKzRQSlFvdE5ZZ0VKaElIOFRtY0RmMCtQRFFHNkttNFI5RmJnVmFEZ1wveU1PSjUrRmhGbW5GXC9mT1N6WEdLcUpcL2NxckxSN28xMmV6VGI1MzRiaGpZcU9KVVI1TisrT3RTdTVmMmVycWF4UjJXY2lndlRjMXFPNTZldDlMWmJ3ZVVOczh0cnRJMmloMTRIb1ZoMlwvZkxtTWEyc3ppN2UxSWtRR0wrS3BRK01CbEpZMVdaXC9IR1ZJcnJ0MDRFZDZxMTFNUFhrTlM4U3k3c3NvOWV2eGQzR042dkdEM1RcL2lIQ1daOFdlWGZQS0RvKzZXZUY0enRYN3NEd1BscnRaOWdCTHJuN3p2bU4xUDR4OTdlcDJcL2pEZXlHbGxuYnN0UXBOU3ZYOFpaeTgxMUFhUGkyY0NJWGhlcExPMkxBY2Jocm80R2hCSFJtSkd1aURtY3hncHFwZWNLeXZMU2FGaHUwQjZyQ3Y1MXVYWU05S21NRExHWldcL1Fabm9sSmRETUlENnFFS2tNN3VJRW5zU0k5dz09IiwibWFjIjoiYjc3ZjM3NGZjOTU2MjI1MTE4ODdhNWUzZGI3ZWQzMjcxNjViNjA2NTY1OTUzODRhMWYzYjA2MGMyMzlmZGU4YSJ9

             “Cái đó... mông tôi có ba cái châm, cô có thể rút ra giúp tôi được không?”.

Ads
';
Advertisement
x