Diệp Phàm hét lên một tiếng như một con thỏ bị bắn trúng mông vậy, Long Lân trên tay anh đập vào cửa thủy tinh. 

             Choang một tiếng, toàn bộ lớp kính cường lực vỡ vụn, Diệp Phàm lao thẳng ra ngoài. 

             “Gâu gâu gâu”. 

             Ngay khi anh rơi khỏi cửa sổ thì một con chó Ngao Tây Tạng lớn lao thẳng về phía anh. 

             Lần này, lại là tiếng chó sủa, sắc mặt Diệp Phàm đen như đít nồi. 

             Chính là con chó ngốc này, nếu không tại nó báo tin cho Tiểu Ảnh thì anh nhất định có thể lấy được lọ thuốc đó, rồi khiến cho Tiểu Ảnh phải im lặng tước vũ khí. 

             Con chó Ngao Tây Tạng lao thẳng về phía Diệp Phàm, anh tức giận cầm Long Lân đâm thẳng về phía nó. 

             “Bịch”. 

             Một tiếng động vang lên, Long Lân bay đi mà không đâm vào người con chó. 

             Ông lão đuổi theo ra ngoài, anh lao sang một bên tránh cho con chó Ngao cắn phải. 

             Anh không phải là đối thủ của ông ta, phải chạy nhanh đi mới là cách tốt nhất. 

             “Tiểu Hắc, mau lại đây...”, Tiểu Ảnh hô lên, con chó này rất thông minh, nếu mà bị Diệp Phàm đâm chết thì cô ta sẽ hận Diệp Phàm đến chết. 

             Diệp Phàm bỏ chạy, ông lão đuổi theo, kim châm trong tay ông ta bắn về phía Diệp Phàm như những mũi tên. 

             “A... ông lão, tôi xem xem ông có bao nhiêu châm, con mẹ nhà ông...”, Diệp Phàm hét lớn, anh lại bị châm hai phát lên mông rồi. 

             “Tên nhóc, giơ tay chịu trói đi, lấy một chút tủy ra thì tôi sẽ tha cho cậu”, ông lão ở phía sau hét lớn, chuyện đã bị lộ thì phải bắt được Diệp Phàm. 

             Ông ta không ngờ là anh cũng chạy đến đây, khiến ông ta không thể đoán ra được, rốt cuộc là chỗ nào xảy ra vấn đề. 

             Tất nhiên, ông ta không biết là Diệp Thánh đã khỏe rồi, chỉ cần trị liệu chút nữa là sẽ khôi phục lại được như ban đầu. 

             “Lấy cái con mẹ nhà ông ý, ông nói tôi là hậu nhân của Đại Khủng Bố, cho dù là thật, thì ông muốn dùng xương tủy của tôi để đối phó với tổ tiên của tôi, tôi làm sao có thể để cho ông thành công được chứ... ”, Diệp Phàm hét lớn rồi bỏ chạy điên cuồng. 

             Nhưng mà châm của ông lão như có mắt vậy, chắn hết bốn phương tám hướng mà anh chạy. 

             “Cậu không đưa thì em trai cậu sẽ chết, độc đó chỉ có tôi mới có thể điều chế được thuốc giải mà thôi...”, ông lão lạnh lùng hét lớn, ông ta vẫn không dám trực tiếp giết chết Diệp Phàm, muốn lấy được tủy của anh thì lấy được khi anh còn sống là tốt nhất, nếu chết đi rồi thì giá trị sẽ bị giảm đi nhiều. 

             Diệp Phàm cười lạnh, tốc độ của anh không giảm chút nào, bệnh của Diệp Thánh đã khỏi rồi, kể cả có chưa khỏi thì anh cũng không muốn ở lại. 

             Ở lại là chết, đối phương muốn lấy tủy của anh, rồi chắc chắn sẽ giết anh. 

             Điều này không có gì phải nghi ngờ cả, Diệp Phàm đang chạy điên cuồng thì đột nhiên dừng lại gấp, Long Lân trên tay xoay một vòng rồi đâm về phía ông lão. 

             “Keng keng keng”. 

             Ngay cả ông lão cũng không dám lơ là với Long Lân, thế nên ông ta bắn hết tất cả số châm trong tay ra ngoài. 

             Thế công của Long Lân bị chặn, mạch máu trên cánh tay của Diệp Phàm nổi cả lên, anh sử dụng tâm pháp Bổ Thiên Quyết, một luồng nhiệt lượng từ đan điền truyền tới cánh tay phải của anh. 

             Sợi dây vàng của Long Lân có khi căng lên, có khi lại uốn cong để điều khiển nó giao chiến với ông lão. 

             “Tên nhóc, không hổ lại hậu nhân của Đại Khủng Bố, trẻ như vậy mà đã làm được như thế này thì chỉ cần cho cậu thêm chút thời gian nữa, có khả năng sẽ đột phá được tiểu tông sư...” 

             Ông lão hét lớn rồi thân người không ngừng chuyển động, Diệp Phàm bạo phát cũng mang theo một chút thực lực của tiểu tông sư. 

             Điều này làm ông ta lo sợ, Diệp Phàm mới có bao nhiêu tuổi chứ, nếu mà đột phá được tiểu tông sư thì ông ta cũng không phải là đối thủ. 

             Nhưng mà, điều này vô cùng khó khăn, cảnh giới tông sư cũng giống như Hồng Câu vậy, đối với Diệp Phàm cũng không phải chuyện đơn giản. 

             “Hừ, đây chính là thiên tài, để tôi đi, tạo chút thiện duyên, còn nếu giết hại thiên tài thì sẽ bị trời đánh”, Diệp Phàm hét lớn, anh có chút lo lắng, thực lực của ông lão không kém hơn Kato Ken ngày trước là bao. 

             Là hóa kình tiểu tông sư hàng thật giá thật nên lời nói của Diệp Phàm khiến ông ta bật cười chế nhạo. 

             Diệp Phàm với tay nắm lấy một thanh gỗ được tung lên cao cách không xa thì bị thương. 

             Khí kình ly thể, điều khiển vật từ xa. 

             Diệp Phàm co rụt cả hai mắt lại , ông lão này quá giỏi, đây chính là việc dùng sức mạnh đến cực điểm, Cương Kình Ly Thể trong cơ thể giống như một bàn tay, nắm lấy thanh gỗ. 

             “Vút”. 

             Cây gậy gỗ phóng như bay về phía Diệp Phàm, sắc mặt anh thay đổi ngay lập tức, cánh tay vung mạnh muốn thu lại Long Lân để chống cự nhưng đã quá muộn. 

             “Nhận lấy”. 

             Diệp Phàm hét lên một tiếng, cây gậy gỗ xé gió mà lao đến trước mặt anh, anh giơ nắm tay đấm về phía đó. 

             “Bịch”. 

             Nắm đấm đấm vào gậy gỗ khiến nó vỡ tung ra như một bông hoa nở rộ rồi bay xuống tán loạn. 

             Nhưng anh cũng bị đánh bay ra ngoài, mu bàn tay chảy máu còn gan bàn tay thì mất cảm giác. 

             “Bịch”. 

             Diệp Phàm ngã xuống đất rất mạnh rồi phun ra một ngụm máu. 

             Cây gậy gỗ đó có chứa sức lực của ông lão, khi chạm vào anh thì đã truyền sức lực đó thẳng vào người anh thông qua cánh tay. 

             “Tiểu tông sư, đúng là rất mạnh”. 

             Sắc mặt Diệp Phàm vô cùng u ám, vốn anh đã đạt đến cửu đạo ám kình, cũng chính là ám kình đại thành. 

             Anh nghĩ mình có thể đánh tay đôi được với tiểu tông sư nhưng bây giờ xem ra là do anh quá tự tin rồi. 

             Chỉ là, ông lão đối diện anh cũng sợ hãi không thôi, cây gậy vừa rồi của ông ta không hề đơn giản. 

             Vốn còn nghĩ sẽ khiến anh mất hết lực chiến đấu, bây giờ lại chỉ bị phun ra một ngụm máu, điều này khiến cho ông ta thấy vô cùng áp lực. 

             Diệp Phàm không thể sống! 

             “Vút”. 

             Ông lão tức giận rồi lao nhanh về phía Diệp Phàm như một cơn gió. 

             Diệp Phàm bị khí thế này làm cho hoảng sợ, anh hét lên một tiếng rồi quay người bỏ chạy. 

             Xông lên đánh như thế này chính là muốn đánh chết. 

             Anh cảm thấy ông lão này tuyệt đối không phải mới tiến vào cảnh giới tiểu tông sư, chắc chắn đã phải trải qua rất nhiều thời gian rồi. 

             “Vèo”. 

             Một trận gió mãnh liệt truyền đến, lông tơ trên người anh đều cảm nhận được một nguy cơ vô cùng lớn. 

             “Lãm Tước Vĩ, Bạch Hạc Lượng Sí,...”, Diệp Phàm hét lớn rồi đánh ra những quyền mà anh học lén được ở chỗ Lâm Phố. 

             Thân người anh dẻo như liễu, một chưởng của ông lão, như muốn lấy hết sức mạnh của anh đi vậy. 

             “Bịch”. 

             Diệp Phàm bị đánh bay ra ngoài, phun ra một búng máu, rơi xuống cách 3-4 mét. 

             “Tên nhóc, giơ tay chịu trói đi”, ông lão chạy đến chỗ anh rồi cánh tay như một con chim đại bàng tóm lấy anh. 

             Nhưng lần này Diệp Phàm không hề tránh mà Long Lân từ một chiếc cây gần đó lao nhanh đến. 

             “Bịch”. 

             Trong thời khắc quan trọng, anh dùng chính lưng của mình để đỡ lấy một chưởng của nó. 

             Mượn sức lực này, cả người Diệp Phàm bay lên, lao về hướng cái cây đó. 

             “Thằng khốn”, ông lão tức giận mắng, Diệp Phàm đủ ác, dùng lưng đỡ đòn chỉ để mượn sức trốn thoát. 

             “Ông lão, tôi sẽ quay lại tìm và giết chết ông”, Diệp Phàm hét lớn rồi leo lên tường điên cuồng chạy trốn. 

             Miệng anh chảy máu, cả người cũng toàn vết thương nghiêm trọng, tiểu tông sư quá là đáng sợ. 

             Diệp Phàm không kịp lái xe của mình đi, chạy qua vài nhà, ông lão không dám gây chuyện vì ném chuột sợ vỡ bình. 

             Đuổi theo anh một lúc rồi dừng lại, cuối cùng luồng sát khí sau lưng anh cũng biến mất rồi, Diệp Phàm thở phào một hơi. 

             Trèo qua tường thì bên ngoài chính là một con đường lớn, Diệp Phàm nhảy xuống dưới đó. 

eyJpdiI6IlZicjBqeVRobnYxWmRhYk5BVDNOTkE9PSIsInZhbHVlIjoiZ2lVZ0I5cVRQNFhSQncwVXMwNXZua1lkZWhORVZNTVpLdU94b3Y5dmx0ZmJRNnBZOEpCZllnMEVjVGJcL0VcLzJzRVF3dG92bXRlTGtRMkVuT1p0TWl3Vm1rVGFrNDF5XC9QQlJjSFpSVStheGgxc1VucVJGUmZVV016UFpPb2twNmlZUDJWcVwvYzFTV2VEVGtIZFJvTHpiSWtrS0E0Z3VTN1VcLzh2TU9FTEU4OVR0azJPU0x1emFXMUpjdzU1SnAwN0wyWXFDOGlBdEpIRkorZEsrazBSSkkyNUJuaUJEdXIycTZNR2UzMCtRa1RJa3cxZnQ3VU1zOXJrN1ZlVUZBU1N0WThKQXRHdXFHdlVHWlc2c3Z4eTJzMGZYWWRGSFJvOFlsamFrWXppRDZVOUJYd0ZsZW5iTWlXWVwvK1ljWnhTZGVDZXhoOWFvQUpNXC9mbUxvS1hZaVwvd3N6Q3l1N0IrY3JyY2hEWFBDNmx4RzIrTTNHcGtHanIxaXlpeE9rTDg5cGVlRytcL3FqT2RFRU8xeXhpNGRnbWx6ZWdUTVRqWkdscWtRalc4aFRFTWE0UT0iLCJtYWMiOiJhODEzMmU2ZTRhZDAwZjA3OGMxODNmNmFiNTQ5N2VmMmE3ODc1MjNjYTkwN2JhNDEzZTA1ODJmZWU4YTdlZWEwIn0=
eyJpdiI6IlJSemVBazFMd2E5Q2h3N3lqRlo3MUE9PSIsInZhbHVlIjoia2doNVBXenJnYTZNTndiYXhwak8xMXJkaSsxU0JndHUweG9kSitubFhQWElVbTBmVG1kZGRiWnp6clwvcDhIUHlPQ3BcL0FLTDRBUFd1ZElMRjBiMEE4QVhMYnFFSCtcL01XTTBuV1hhR3dWREJad0k4RWNrdFhxWmVnaitxTUNlU2tNRFdoYXdacnNPV2NKcCs3ZWx6VjZEb2RudGdsK2dJU1VXRE9XckJkVmx3UEtMUW12eUxmWXZGaHFKMUxJSlpLcWxxN0VYOUxpR2ppS0pwRjRCXC85anc9PSIsIm1hYyI6IjAxZDRkY2IwZWNkNmZjYWI2MzdkMmQzMDQzMTFiMzU4NTdmMjdlODE2YTk4MjlmNTcyMzhiODI0NGRjN2ZjYzcifQ==

             Nói xong câu này thì trước mắt anh đen kịt lại rồi ngất đi.

Ads
';
Advertisement
x